: Mẹ Bầu
Nhưng mà cô không thể ngờ rằng, cái chuyện sinh lão bệnh tử như vậy, cư nhiên lại đã làm cho anh bị đả kích thành như vậy. Trong lòng cô vừa đau lòng vừa phiền não, không khỏi gia tăng lực đạo trên tay.
Bạch Tiêu chậm rãi, đưa tay vuốt vuốt đôi mắt bị hoa mắt, cũng nhổm người đứng dậy. Đông Phương Nhã nhìn Bạch Tiêu, không biết tại sao, cô cảm giác, cảm thấy giờ khắc này ở trên người Bạch Tiêu có cái gì không đúng lắm.
"Bạch Tiêu, anh làm sao vậy? Rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì?" diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn Giác quan thứ sáu của Đông Phương Nhã cảm giác được Bạch Tiêu biến thành cái bộ dáng nhe thế này tuyệt đối không phải đơn thuần chỉ là bởi vì ông nội Tần đã chết đi.
"Không có chuyện gì đâu, cô có biết làm cơm không? Làm một chút gì để ăn, uống rượu nên bây giờ dạ dày tôi bị đau." Trên mặt Bạch Tiêu vẫn giữ cái vẻ mặt không có gì như cũ, vuốt vuốt cái dạ dày của mình, trong nháy mắt ngược lại liền cau chặt hai đầu lông mày lại.
Đông Phương Nhã liếc mắt nhìn, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com vốn dĩ cô còn định hỏi anh thêm cái gì, nhưng rồi thấy Bạch Tiêu thật sự khó chịu, cũng không dám chậm trễ nữa, vội vàng đi đến phòng bếp làm một chút ăn cho Bạch Tiêu.
Bạch Tiêu nửa ngước đầu nhìn trần nhà một màu xám xịt, hít một hơi thật sâu, đè nỗi chua chát khổ sở trong lòng xuống, vừa xoa dạ dày đi ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
