Trong lòng Tần Mặc cũng nhịn một hơi, anh nhanh chóng buông tay nắm tay Tô Song Song ra, đứng phắt dậy, trở tay một cái, liền tránh ra khỏi tay Tần Dật Hiên đang túm lấy mình.
Hai người đang định đánh, Lục Minh Viễn vẫn trầm mặc đột nhiên nổi đóa: “Đủ rồi! Bây giờ đã là lúc nào, còn đánh em gái anh! Lỡ như đánh thức Tô Song Song thì làm như thế nào?”
Hai người đàn ông này đột nhiên yên tĩnh lại, Tần Mặc liếc nhìn Tần Dật Hiên, đi ra ngoài, Tần Dật Hiên quay đầu lại liếc nhìn Tô Song Song, theo sát Tần Mặc đi ra ngoài.
Lục Minh Viễn đứng tại chỗ bối rối, câu này của anh còn không bằng không nói, nếu hai người này chạy ra ngoài, còn không phải đánh cho long trời lở đất!
Lục Minh Viễn quay đầu lại liếc nhìn Tô Song Song, suy nghĩ một chút gửi tin nhắn cho Tô Mộ, để cho cô nhanh chóng tới đây, anh liền vội vã đuổi theo rồi.
Cũng may Tần Dật Hiên và Tần Mặc không đi xa, chính là ra cửa sau bệnh viện quyết đấu, Lục Minh Viễn một đường theo tới, đứng ở sau cửa nhìn quanh thân hai người này tản mát ra khí thế, trong nháy mắt cảm thấy giống như trở lại cổ đại, giống như đấu trường đấu sinh tử, khiến cho lòng anh vẫn còn sợ hãi.
“Nếu hai người đánh ra nguy hiểm gì, nhị manh hóa tỉnh lại, đoán chừng cũng sẽ không vui vẻ!” Lục Minh Viễn lấy dũng khí, nhíu khuôn mặt bánh bao gào lên giận dữ. dieendaanleequuydonn
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

