: Puck - Diễn đàn
Tần Mặc vừa thấy Tô Song Song khóc, lại không dám trêu chọc cô, kéo Tô Song Song từ trong ngực mình ra, trong mắt mang theo ghét bỏ.
“Em cảm thấy dáng dấp của em giống anh sao?” Tô Song Song không hiểu, nhìn lên nhìn xuống, lắc đầu một cái.
“Thông minh giống vậy? Trừ học tập.” Mặc dù Tô Song Song không muốn thừa nhận, nhưng trừ thành tích học tập của cô ra, cái gì đều không biết, nhưng vẫn thành thực lắc đầu.
Lúc này Tô Song Song cũng hiểu Tần Mặc nói là ý gì rồi, lập tức nổi giận, hừ hừ nói: "Có thể em thừa kế đều là gien lặn!”
“…” Tần Mặc thật sự bị Tô Song Song chọc cười, Tần Mặc vui vẻ, Tô Song Song lại sốt ruột, “Anh cười cái lông á! Giờ lửa đã cháy tới nơi rồi! Chơi nữa cảnh sát bắt cả hai chúng ta thì sao!”
“Ai biết ông cụ nghĩ cái gì.” Tần Mặc không muốn nhắc tới ông cụ Tần, bây giờ khoảng cách giữa ông cụ Tần và anh đã đến mức nhắc tới cũng khiến cho anh không ưa.
Lúc này Tô Song Song mới hoàn toàn phản ứng kịp, cô vừa nghĩ tới ông cụ Tần lại lừa gạt mình, cũng cảm thấy rất khó chịu, trên đời này, người cô tin tưởng nhất trừ Tần Mặc chính là ông cụ Tần rồi, bằng không lôi chuyện này tới như vậy cho dù cô ngốc nghếch nữa cũng sẽ hoài nghi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

