“Em đánh đánh đánh!” Lục Minh Viễn bị dáng vẻ Tần Mặc dọa sợ đến giật mình một cái, nói giỡn, bây giờ anh ấy đang nổi nóng, cú điện thoại vừa nãy gọi qua, đoán chừng anh em của bọn họ đều có thể sống mái với nhau, vẫn không thể gọi ai tới!
Vốn ông cụ Tần và Tần Mặc có ngăn cách, một chuyện không đáng nhắc tới như vậy, đoán chừng ông cụ Tần sẽ trực tiếp trở lại bệnh viện.
Nhưng không đợi đến khi anh lấy điện thoại ra, bên ngoài đã vang lên một trận ồn ào náo động. Trong lòng Lục Minh Viễn hơi hồi hộp, biết không còn kịp rồi, vội vàng gửi một tin nhắn cho quản lý chuyện này, để cho anh ta nhanh chóng dẫn người tới.
Tần Mặc giống như không cảm giác được ngoài cửa dần dần tụ tập hộ vệ, ôm Tô Song Song đi ra ngoài, mới đi đến cửa cầu thang, liền bị hộ vệ chạy đến vây quanh.
Tần Mặc chợt trừng hai mắt, gầm lên một tiếng: “Cút!”
Dáng vẻ Tần Mặc lúc này cực kỳ hung ác, giống như tu la bò lên từ địa ngục, chỉ để cho người ta nhìn thôi đều cảm thấy kinh hãi, kết hợp với một tiếng quát khẽ này của anh, ngay cả Lục Minh Viễn đứng bên cạnh anh cũng run rẩy. Dieễn ddàn lee quiy đôn
Hộ vệ trong nhà cũ họ Tần không một ai không biết Tần Mặc, thấy dáng vẻ này của anh, cũng biết anh nổi giận, anh dù sao cũng là cháu trai ruột của ông cụ Tần, cho dù đang náo loạn, huyết mạch của hai người còn ở đó, bọn họ cũng không dám bất kính.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

