: Mẹ Bầu
Tần Mặc liếc Lục Minh Viễn một cái, nói một câu không chút tình cảm: "Cậu vốn thông minh là thế, từ lúc nào thì đã cân bằng với Song Song rồi hả? Nếu như ông mà dám, bà nội đã sớm thiến ông rồi."
Lục Minh Viễn từ nhỏ đến lớn cũng là lần đầu tiên bị ngăn lại ở cửa nhà cũ họ Tần. Lúc này anh cẩn thận quan sát một chút, cũng rất cảm khái, không nhịn được liền lấy cùi chỏ đẩy vào cánh tay Tần Mặc một cái.
"Anh Tần Măc, diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn đừng nói trước kia không hề chú ý, bây giờ nhìn vừa nhìn vào mới thấy, nhà cũ của họ Tần thật đúng là vững như thành đồng, hai ta căn bản là không thể vào được đâu, nếu không ta tìm người tới?"
Tần Mặc xoay người đi trở về, Lục Minh Viễn cũng xắn tay áo đi theo sau lưng Tần Mặc, gương mặt trẻ con lộ rõ vẻ tràn đầy hưng phấn.
Mặc dù dáng dấp của anh dễ thương, nhưng mà tính tình thì lại khắc nghiệt, cho tới bây giờ cũng không được ai yêu thích. Anh thích nhất là chuyện đánh nhau ẩu đả, có thời điểm anh còn dùng chiêu bày ra vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên như trẻ con để gạt người, nói đối phương đã bắt nạt anh, quả thực là trăm lần thử, linh nghiệm cả trăm.
Đi tới được một nửa đường, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn Lục Minh Viễn mới vừa định tiếp tục đi tiếp đến bãi đậu xe cho xe chạy ra khỏi, thì Tần Mặc lại đột nhiên xoay người đi về phía rừng cây ở bên cạnh. Lục Minh Viễn nhất thời liền bối rối, vội vàng đuổi theo sau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

