: Mẹ Bầu
Trong chốc lát sau, Tô Song Song đã bình tĩnh lại, quay đầu nhìn ông nội Tần. Ông nội Tần cũng bị dọa sợ, thấy rốt cuộc Tô Song Song đã hồi thần trở lại lúc này ông mới thở phào nhẹ nhõm.
"Song Song à! Ông nội biết cháu rất khó chịu, nhưng mà chuyện này cũng đều là số mệnh mà thôi! Cháu hãy mở lòng một chút, về sau ông nội sẽ tìm cho cháu một người tốt hơn! Hu hu!"
"Song Song, cháu yên tâm, ông nội cũng đã nghĩ cho cháu xong rồi. Bây giờ, cháu sẽ đi cùng ông nội trở về nhà cũ của họ Tần đã, tạm thời trước chớ có gặp Tần Mặc nữa, đợi đến lúc cả hai đứa cũng tỉnh táo lại một chút, sẽ cùng nhau bàn lại chuyện này."
Ông nội Tần thấy Tô Song Song không hề có phản ứng gì, vội vàng lại nói thêm một câu: "Ông nội thật sự không hại cháu đâu! Chuyện này ông nội cũng khó chịu vô cùng! Tâm ý này của ông... Haiz!"
"Ông nội, xin ngài đừng thương tâm, cẩn thận phát bệnh trở lại! Cháu không sao đâu! Ngài cũng cần phải cố gắng!" Tô Song Song vốn là muốn một mình chạy trốn đến một nơi xa xa, muốn được yên tĩnh một chút.
Nhưng mà cô thấy bộ dạng ông nội Tần lúc này sự khó chịu như dâng lên không thể hạ xuống được, cô thật sự cảm thấy không đành lòng làm trái với nguyện vọng của ông, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn đành chỉ nhắm mắt trước đáp ứng với ông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

