Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Khoa Cử Chi Lộ Chương 9 Khi Dễ – Song Sinh Chịu Uất Ức

Cài Đặt

Chương 9 Khi Dễ – Song Sinh Chịu Uất Ức

Hôm nay, trong huyện nha không có nhiều người. Khi Cố Chuẩn đến để trả lại Để báo, chỉ thấy một ông cụ giữ cửa đang ngồi trông ở phía trước.

Vì trước đó đã gặp qua, nên ông cụ thấy Cố Chuẩn đến cũng không cản lại, chỉ cười hỏi:

“Cố công tử lại đến tìm Lý đại nhân sao?”

Cố Chuẩn lắc đầu. Huyện nha vắng vẻ thế này thì chắc chắn Lý đại nhân không có ở đây. Hắn lấy Để báo ra, nói:

“Tôi đến trả đồ thôi, bản Để báo này tôi đã chép xong rồi. Phiền ông giúp tôi chuyển lại cho Lý đại nhân.”

Ông cụ gật đầu rồi bảo:

“Lý đại nhân hiện giờ không có ở. Nếu không thì cậu vào trong ngồi đợi một lát?”

“Không được rồi, tôi còn phải quay lại học viện cho buổi học chiều, thật sự không đợi được.” Cố Chuẩn nói, rồi như thể vô tình hỏi thêm một câu:

“Mà đúng rồi, suýt nữa thì quên, hung thủ hôm qua đã bắt được chưa?”

Vừa nhắc đến chuyện này, ông cụ liền như nhớ ra điều gì, bồi hồi kể:

“Đấy, đầu óc tôi đúng là… chuyện quan trọng như thế mà cũng quên mất. Người thì vẫn chưa bắt được, nhưng nghe nói đã có người nhận ra hung thủ rồi. Hình như là một gã thợ săn ngoài thành, có quan hệ mờ ám với quả phụ kia.

Thật sự khó mà đoán được chuyện đời. Trước đây ai cũng nghĩ quả phụ đó là người đàng hoàng, chồng chết rồi vẫn sống rất kín tiếng, không mấy khi giao thiệp với ai, danh tiếng cũng tốt. Ai ngờ đằng sau danh tiếng tốt ấy lại xảy ra chuyện như vậy.

Mà không chỉ có một người thân mật với nàng ta đâu, nạn nhân bị giết là người gần đây vừa mới qua lại với quả phụ, nên khả năng cao là gã thợ săn vì ghen tuông, nổi máu ác độc, ra tay giết cả hai người để bịt miệng.”

Nói đến đây, ông cụ vẫn còn tiếc nuối, thở dài:

“Làm bậy thật. Hai mạng người đấy… nói không còn là không còn. Hung thủ giờ đang bị truy bắt, chắc cũng chẳng trốn được bao lâu. Dính tới hai mạng người, e là cũng không sống nổi.”

Cố Chuẩn nghe đến đây, trong lòng đã hiểu ngay bức họa mà hắn vẽ hôm qua rõ ràng đã phát huy tác dụng. Nếu không nhờ bức tranh, sao có thể nhanh như vậy có người nhận ra hung thủ?

Sau khi biết được tình hình, Cố Chuẩn yên tâm hơn nhiều. Hắn chào tạm biệt ông cụ rồi rời đi, quay về tư thục.

“Không ở lại ngồi chút sao?” – ông cụ gọi với theo sau lưng.

Cố Chuẩn chỉ vẫy tay, bước đi nhanh, không ngoái đầu lại.

Cả buổi sáng hôm đó, Cố Chuẩn hoàn toàn phớt lờ hệ thống. Dù bị ngó lơ khiến nó giận đến mức muốn nổ tung, nhưng chỉ một lúc sau chính nó lại là bên mở lời trước, phá vỡ bầu không khí gượng gạo.

“Này… Thật ra ta thấy ngươi không cần thiết phải chạy đến huyện nha vào giữa trưa đâu. Chiều muộn đến cũng được mà? Biết đâu còn gặp được Lý đại nhân nữa ấy chứ?”

Cố Chuẩn lúc này đã vào tư thục. Nghe câu ấy, hắn bật cười, nhưng chẳng thèm khách sáo mà châm biếm thẳng mặt:

“Ta không rõ ngươi lấy tâm trạng gì mà nói ra mấy câu đó. Ngươi là cái gọi là ‘sinh mệnh thể trí tuệ cao’ đúng không? Nếu tất cả sinh mệnh thể cao trí tuệ đều như ngươi, thì xem ra người sáng tạo ra ngươi chắc cũng chẳng khôn hơn là bao.”

Hệ thống lập tức phản ứng:

“Này! Ngươi có thể nói chuyện mà không mỉa mai người khác được không? Ta có nói gì sai đâu cơ chứ?”

Cố Chuẩn chỉ lạnh nhạt “À” một tiếng, không buồn đáp lại. Hắn chẳng muốn tốn hơi giải thích, càng không muốn phí thời gian cãi nhau với một thứ ngốc nghếch.

Biết điều và biết lúc nào nên dừng là đạo lý mà Cố Chuẩn hiểu rất rõ nhưng với cái đầu heo như hệ thống này, thì đừng mong nó lĩnh hội nổi. Nó chẳng thể hiểu được rằng dính vào quá mức đôi khi chẳng phải là điều hay.

Kết quả, hệ thống tức đến mức muốn phát điên.

Vừa bước vào học đường, Cố Chuẩn liền chạm mặt Cao Tu Văn, phía sau còn có hai tên tùy tùng Viên Tân và Vương Duy Cốc.

Cao Tu Văn liếc thấy liền hắng giọng châm chọc:

“Nha, chẳng phải Cố sư huynh đây sao? Mấy ngày nay cứ thấy ra ngoài suốt, chẳng lẽ bên ngoài đã kết giao được với nhân vật lớn nào rồi?”

Cố Chuẩn chẳng buồn tức giận, chỉ bình thản đáp:

“Hôm qua vừa chép xong một quyển sách, sáng nay ghé tiệm trả lại thôi. Sao, chuyện này Cao sư đệ cũng muốn quản à?”

Vừa nói, Cố Chuẩn vừa vỗ nhẹ trán, làm bộ như sực nhớ ra điều gì:

“À, phải rồi, là ta sai. Tiên sinh đã nói ngài và ngươi không còn quan hệ thầy trò, ta gọi ngươi là sư đệ quả là không phải phép. Gọi là ‘Cao công tử’ mới đúng, phải không?”

Câu nói ấy như đâm thẳng vào tự ái của Cao Tu Văn. Sắc mặt hắn tái đi, tức giận gằn giọng:

“Ngươi muốn chết à ——!”

Hắn lập tức lao về phía Cố Chuẩn, định ra tay.

Cố Chuẩn lúc này đã đứng tựa cửa sổ, lặng lẽ nhìn sang phía bên kia nơi ba người họ đang tụ lại.

Hắn đã từng gặp qua thứ huynh con vợ lẽ của Cao Văn Tu, một kẻ xuất thân thấp hơn nhưng lại thông minh và hiểu chuyện hơn hẳn. Còn Cao Tu Văn, chẳng có đầu óc cũng chẳng có bản lĩnh, đối phó với loại người như thế căn bản không cần mưu kế, vì hắn sẽ tự mình làm hỏng việc.

Ví dụ như lần trước, dám lấy văn chương của người khác nhận là của mình. Nếu là người có đầu óc thì đâu dám làm chuyện ngu xuẩn đến thế? Với một đứa con như vậy, Cao Sùng Đức sớm muộn gì cũng phải trả giá.

Ba người đứng bên rừng trúc nói chuyện, cách khá xa người thường chắc chẳng nghe thấy được gì. Nhưng với Cố Chuẩn, từng câu từng chữ đều lọt hết vào tai.

Cao Tu Văn đang trút hết những lời cay độc học được cả đời lên đầu Cố Chuẩn.

Viên Tân thì nghe riết thành quen, chả buồn để tâm, nhưng vẫn phải phụ họa cho có:

“Văn ca à, ngài việc gì phải chấp với tên đó? Với thân phận hắn, đến xách giày cho ngài cũng không xứng.”

Vương Duy Cốc cũng chen vào:

“Đúng vậy, ngài tuấn tú, nho nhã như thế, còn Cố Chuẩn chẳng đáng nhắc tới!”

Cao Tu Văn nghiến răng:

“Nhưng cha ta thì lại không nghĩ như vậy!”

Hắn vốn có một sự căm ghét với Cố Chuẩn từ mẹ hắn. Chính bà ta từng kể rằng, mẹ của Cố Chuẩn là một tiện nhân, lúc đang mang thai còn dám dụ dỗ cha hắn. Nếu không phải cha hắn là người đọc sách, biết lễ nghĩa, thì chẳng chừng hắn và Cố Chuẩn đã là anh em ruột thật rồi!

Những oán hận đời trước cộng thêm mối thù mới gần đây khiến Cao Tu Văn càng hận Cố Chuẩn thấu xương. Vết thương sau lưng do bị đánh mấy ngày trước đến giờ vẫn chưa lành, chỉ cần động nhẹ là lại rỉ máu. Mà thủ phạm… chính là Cố Chuẩn!

Hắn nghiến răng nói:

“Trước đó ta chọc giận tiên sinh, nếu không vì cha ta dặn phải giữ im lặng thời điểm này, thì ta đã sớm cho tên kia một trận ra trò rồi!”

Vương Duy Cốc lập tức nịnh hót:

“Vẫn là Văn ca biết lo nghĩ đại cục!”

Cao Tu Văn đắc ý, lại lên giọng:

“Ta nhất định sẽ thi đậu tú tài! Chờ mà xem!”

Vương Duy Cốc hơi do dự:

“Còn… Cố Chuẩn thì sao? Hắn cũng sẽ đi thi chứ?”

Cao Tu Văn cười lạnh trong lòng, hắn không tin Cố Chuẩn có cửa thi nổi. Nếu gã đó dám nộp tên, cha hắn nhất định sẽ khiến hắn mất cả đường quay đầu!

Cố Chuẩn nghe xong cả đoạn, chỉ thấy chán, thu lại ánh mắt.

Cao Tu Văn không dám ra tay, điều đó cũng có nghĩa là thời gian tới sẽ chẳng có trò vui gì để xem.

Tuy nhiên… Cố Chuẩn nhận ra một điều, Cao Tu Văn dường như đặc biệt chấp niệm với chuyện thi đậu tú tài. Mà một người nếu không có thực lực, lại cứ cố đấm ăn xôi để đạt thứ vốn không thuộc về mình thì chỉ chuốc lấy tai họa mà thôi.

Không ai biết Cố Chuẩn đang nghĩ gì trong lòng, ngay cả hệ thống cũng đoán không ra hắn đang có âm mưu gì. Nó chẳng thể hiểu được khi nào hắn sẽ ra tay, và sẽ giở chiêu trò gì.

Tầm chạng vạng, khi Cố Chuẩn và các bạn vừa tan học thì bên phía Lý Huống cuối cùng cũng xử lý xong vụ án.

Thật ra, ngay từ đầu giờ chiều, hung thủ đã bị bắt. Mà tất cả đều là nhờ bức họa do Cố Chuẩn vẽ. Đám nha dịch mang theo bức họa đi khắp trong thành dò hỏi, vậy mà có người thật sự nhận ra nói rằng chỉ cần nhìn dáng đi trong tranh là biết ngay người trong đó là ai.

Sau khi nghe tin, Lý Huống lập tức dẫn người đi bắt. Tuy nhiên, tên hung thủ vì trong lòng chột dạ nên từ tối hôm qua đã bỏ trốn khỏi nhà.

May mà trong và ngoài thành đều có trạm kiểm soát nghiêm ngặt, Lý Huống lại mang theo đủ nhân lực. Sau một buổi chiều vất vả, cuối cùng cũng bắt được hắn. Tuy rằng bước đầu đã có thể hình dung đại khái vụ án, nhưng vì là án mạng nên phải điều tra và thẩm tra rõ ràng từng chi tiết.

Phải mất một hồi lâu mới thẩm xong toàn bộ, Lý Huống lại còn phải viết một bản tấu trình thật dài để gửi lên trên. Vì đây là án giết người, nên nhất định phải báo cáo về triều đình.

Xong việc, cuối cùng Lý Huống cũng được ngồi ăn cơm tối cùng phu nhân.

Lý phu nhân liên tục gắp thức ăn cho chồng, gắp mãi đến mức Lý Huống phải bất đắc dĩ buông đũa, nói:

“Chén của ta đầy tới mức này rồi, làm sao mà ăn hết được?”

Lý phu nhân trừng mắt:

“Thì có bắt chàng ăn một lần hết đâu, từ từ ăn cũng được mà. Nhìn chàng dạo này cứ chạy tới chạy lui, gầy cả người đi rồi kìa.”

Lý Huống không dám cãi lại vợ, đành ngoan ngoãn ăn tiếp.

“Lần này cũng may có vị Cố công tử kia giúp đỡ,” hắn nói tiếp. “Nếu không có cậu ta, ta chắc giờ vẫn còn bận lắm.”

Lý phu nhân nghe thế lại càng có thiện cảm với Cố Chuẩn:

“Xem ra Cố công tử đúng là phúc tinh của chàng đấy.”

Lý Huống gật đầu:

“Không biết có phải là phúc tinh không, nhưng quả thật cậu ta có bản lĩnh, lại biết điều biết lễ. Hôm nay còn quay lại huyện nha để trả Để báo, mà đúng là chỉ đến trả đồ, không có chen chân vào chuyện gì.”

Lý phu nhân mỉm cười đầy hàm ý:

“Thấy chàng thích cậu ấy như vậy, chi bằng sau này giữ cậu ta bên cạnh, chỉ bảo thêm. Người ta là ân nhân cứu mạng, lại còn có chí thi khoa cử. Chẳng phải người ta thường nói ‘Lương sư nan đắc’ sao? Hay là chàng nhận cậu ta làm đệ tử luôn đi?”

Lý Huống chỉ cười, không vội đồng ý:

“Cứ để xem đã. Ta với cậu ta mới gặp mấy lần, hơn nữa ta từng bị hại một lần, nên vẫn giữ chút cảnh giác.”

Tuy là có thiện cảm với Cố Chuẩn, nhưng nếu muốn dẫn dắt và chỉ bảo, thì còn phải xem cậu ta có đủ thiên phú hay không.

Cùng lúc đó, đôi song sinh Cố Trường An và Cố Trường Nhạc đang khoe với nhau mấy bức tranh mà huynh trưởng vẽ cho.

Hai đứa nhỏ này lớn đến vậy mà gần như chưa từng có bạn bè. Bởi vì trẻ con trong thôn hầu hết đều không thích chơi với chúng, lại hay ăn hiếp nữa.

Đặc biệt là với Cố Trường Nhạc đám con trai trong thôn rất hay giật tóc bím của bé.

Mà Cố Trường An thì tính nóng nảy, ai dám bắt nạt muội muội là xông vào đánh ngay.

Có lần Trường Nhạc bị bắt nạt đến mức sưng cả mắt, Trường An tức đến độ đánh gãy ba cái răng của kẻ bắt nạt kia.

Từ sau lần đó, không còn ai dám ra tay đánh người nữa.

Tất nhiên, cái giá phải trả cho chuyện ấy là Cố Chuẩn phải đến xin lỗi và dàn xếp hậu quả suốt ba ngày. Nhìn thấy ca ca mình vì chuyện của mình mà cúi đầu, nhẫn nhịn đủ điều, từ đó về sau Cố Trường An không bao giờ đánh người nữa.

Cậu bé sợ, sợ huynh trưởng lại bị uất ức, bị xem thường.

Tuy vậy, quan hệ giữa đôi song sinh với lũ trẻ trong thôn vẫn không tốt. Trong thôn, đám nhóc con thích nhất là cười nhạo gia cảnh nghèo khó của bọn họ, nói bọn họ chẳng có gì, không cha mẹ, không của cải. Mỗi lần như vậy, song bào thai đều không phục nên mỗi khi có được cái gì tốt, lại nhịn không được muốn đem ra khoe.

Lần này cũng vậy, hai đứa khoe khắp thôn hai bức tranh do ca ca vẽ, cảm thấy như vậy là vô cùng vinh dự, là đã thắng thiên hạ.

Ai ngờ, Cố Kim Sinh, con trai của thôn trưởng, khoanh tay, mặt đầy vẻ khinh miệt:

“Chỉ là hai bức tranh tầm thường thôi mà, có gì ghê gớm đâu. Nhìn tụi mày kìa, quý như bảo vật ấy, đúng là đồ nhà quê chưa từng thấy cái gì.”

Cố Trường Nhạc lập tức phản bác:

“Dù chỉ là hai bức tranh, đó cũng là ca ca ta vẽ, ca ca ta vẽ cái gì thì đều là bảo bối hết!”

Cố Kim Sinh hừ một tiếng:

“Vớ vẩn! Thứ đó tao còn chẳng thèm!”

Cố Trường Nhạc xì mũi coi thường:

“Không thèm cũng chẳng có mà lấy! Không phải ai cũng có được, người như ngươi xấu tính vậy thì không xứng có.”

Cố Kim Sinh bị chọc tức, đột nhiên giơ tay đẩy mạnh Cố Trường Nhạc một cái, quát to:

“Vậy thì cầm bảo bối của mày cút xa ra chỗ khác!”

Hắn đã sớm ghét cay ghét đắng con nhóc này rồi.

Chuyện xảy ra bất ngờ, mọi người xung quanh đều chưa kịp phản ứng.

“Trường Nhạc!” — Cố Trường An hoảng hốt, mặt trắng bệch.

Cố Trường Nhạc cũng hoảng loạn, theo bản năng nhắm chặt mắt, trong đầu nghĩ chắc chắn mình sẽ ngã đau.

Thế nhưng... cảm giác đau đớn vẫn không đến. Ngược lại, cô bé cảm thấy có thứ gì đó đỡ lấy mình, thậm chí chưa ngã xuống đất. Không đau một chút nào.

Mở choàng mắt ra, vừa nhìn rõ người đỡ lấy mình, Cố Trường Nhạc lập tức vui vẻ reo lên:

“Ca!”

Cố Chuẩn ôm lấy muội muội bằng một tay, nhẹ nhàng đỡ cô bé đứng vững lại, sau đó khẽ cúi đầu, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Cố Kim Sinh.

Trong ánh mắt của hắn lúc này, cảm xúc thay đổi khó lường, sâu không thấy đáy.

Ở bên trong hệ thống, cái hệ thống đã từng bị Cố Chuẩn mắng đến trầm cảm, bỗng rùng mình một cái vì khí lạnh đầy sát khí ấy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc