Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Khoa Cử Chi Lộ Chương 10: Tham Ô – Lấy Ơn Báo Oán, Dùng Gì Trả Ơn.

Cài Đặt

Chương 10: Tham Ô – Lấy Ơn Báo Oán, Dùng Gì Trả Ơn.

Cố Kim Sinh ban đầu đúng là có hơi hoảng sợ, nhưng nghĩ đến cha mẹ nhà họ Cố đều đã mất, còn Cố Chuẩn thì chẳng qua chỉ là một kẻ nghèo biết chút chữ, thường ngày còn phải dựa vào ông nội hắn chống lưng, một kẻ vô dụng, hắn cần gì phải kiêng dè?

Nghĩ vậy, Cố Kim Sinh lập tức tự tin trở lại, cố ý ngẩng cao đầu, nhìn Cố Chuẩn bằng ánh mắt đầy khinh bỉ rồi cất giọng giễu cợt:

“Ngươi định làm gì ta?”

Cố Trường An nắm chặt tay lại nhiều lần, rất muốn ra tay. Nhưng nhớ lại lần trước vì đánh người mà khiến huynh trưởng rơi vào tình thế khó xử, cậu chỉ có thể nhịn xuống.

Cậu kéo tay Cố Chuẩn, ngập ngừng nói nhỏ:

“Ca ca, đệ đói gần chết rồi… Chúng ta mau về ăn cơm đi…”

Cố Trường Nhạc cũng cảm thấy dáng vẻ ca ca vừa rồi quá đáng sợ, liền vội vàng ôm lấy đùi Cố Chuẩn, dúi đầu vào, chỉ để lộ hai cái bím tóc nhỏ bên ngoài:

“Trường Nhạc cũng đói…”

Cố Chuẩn dịu dàng xoa đầu em gái.

Cố Kim Sinh “hừ” một tiếng, lẩm bẩm:

“Phi! Còn tưởng lợi hại lắm, hóa ra cũng chỉ là một tên nhát gan.”

Cố Chuẩn không phản ứng gì, chỉ im lặng quay người rời đi.

Cố Kim Sinh thấy vậy thì càng đắc ý, cảm thấy mình đã thắng, liền vênh mặt lên. Hắn còn bảo đám trẻ con đi cùng hùa theo mình trêu chọc:

“Đúng là một lũ vô dụng! Hai đứa ngốc kia còn tưởng có ca ca về là được chống lưng cơ đấy, ai ngờ đâu ca ca cũng là thứ bỏ đi! Cả nhà chả có ai ra hồn, còn mơ mộng thi tú tài? Hắn mà thi đỗ tú tài thì ta đây làm trạng nguyên cho xem!”

“Không phải nói đói bụng sao?”

“ Đệ…” – Cố Trường An bị cắt ngang, sự chú ý lập tức bị chuyển hướng. Cơn giận đang trào lên trong ngực cũng nguôi đi phần nào.

Cậu hơi do dự. Tuy huynh trưởng tính tình ôn hòa, nhưng chẳng lẽ không tức giận chút nào sao? Nếu lần này không dạy cho Cố Kim Sinh một bài học, sau này ai cũng sẽ đến mà chê bai?

Nhưng Cố Chuẩn chẳng để ý gì đến cậu, chỉ lặng lẽ quay vào sân nhà, tiện tay nhấc giá nồi lên chuẩn bị nấu cơm. Nấu cơm là việc mất thời gian, lại phải lo củi lửa.

Trong lúc đó, Cố Chuẩn lấy ra từ túi một hộp bánh điểm tâm đưa cho đôi song sinh.

Trường Nhạc chớp chớp mắt. Bé vốn trí nhớ kém, lại hay quên chuyện xấu, nên vừa thấy huynh trưởng đưa bánh là lập tức quên sạch chuyện bị bắt nạt lúc nãy, ríu rít hỏi:

“Ca ca, huynh không phải nói nhà mình hết tiền rồi sao?”

Cố Chuẩn nhẹ nhàng đáp:

“Hôm qua lúc về ghé tiệm sách lấy hai quyển, ông chủ thấy ta chép chữ sạch sẽ, nên cho ứng trước chút tiền.”

Thực ra, Cố Chuẩn không thường xuyên đi chép sách, nhưng thỉnh thoảng nếu không bận học thì cũng sẽ làm thêm. Chữ của hắn đẹp và chuẩn, không sai nét nào nên thường được trả giá cao hơn. Vì vậy, khi hắn xin ứng trước ít tiền, ông chủ tiệm sách lập tức đồng ý.

Nghe xong, Trường Nhạc vui vẻ khen luôn:

“ Ông chủ đó thật tốt!”

Cố Trường An cầm một miếng bánh điểm tâm, muốn đưa lại cho anh. Nhưng Cố Chuẩn nhíu mày:

“Ta không thích ăn đồ ngọt.”

Cố Trường An nghe vậy liền không nghĩ nhiều, xem ra huynh trưởng thực sự không thích ăn điểm tâm.

Cố Chuẩn nhìn hai đứa em ăn ngon lành, lúc này mới lấy ra mấy miếng khác mang sang nhà thím Ngô.

Ngô thẩm có một đứa cháu trai mới ba tuổi, cực kỳ thích ăn đồ ngọt. Cố Chuẩn mang chút điểm tâm qua biếu, nhưng lại bị Ngô thẩm mắng một trận:

“Đứa nhỏ này sao vẫn không biết tính toán chi tiêu gì cả? Mấy thứ đồ tốt như thế này, có thể không mua thì đừng mua! Mua về chẳng lẽ để ăn thay cơm chắc?”

Cố Chuẩn vội giải thích:

“Chỉ là thỉnh thoảng mua một lần thôi, cháu cũng đâu có nhiều tiền mà thường xuyên mua.”

Ngô thẩm tuy miệng trách, nhưng trong lòng thì xót xa cho Cố Chuẩn tiêu tiền. Còn con dâu bà thì dứt khoát hơn, vừa đút con ăn vừa nói:

“Nương, người lo lắng làm gì? Cố Chuẩn còn giỏi hơn cả mẹ đó. Nếu đổi lại là mẹ, chưa chắc mẹ có thể giỏi bằng nó đâu!”

Câu này thật sự là lời từ đáy lòng. Một đứa nhỏ mà đã biết chăm sóc em trai, em gái, gánh vác cả nhà đâu phải người nào cũng làm được?

Hôm nay Cố Chuẩn đến không chỉ để mang bánh. Khi thấy đứa cháu của thím Ngô đã ăn gần xong, hắn mới hỏi:

“Hôm nay cháu thấy cháu trai của thôn trưởng, cảm thấy thằng bé hành xử có phần ngang ngược.”

Ngô thẩm sững lại, rồi cau mày nói:

“Đúng vậy đấy, thằng nhỏ đó đúng là không dễ chọc. Nó ngày thường hoành hành ngang ngược, chỉ là người khác ngại với ông nội nó nên không ai muốn dây vào. Ta từng thấy nó bắt nạt con bé Trường Nhạc hai lần, ta chỉ mắng vài câu, vậy mà nó dám cầm đá ném thẳng vào ta!

Lúc đó ta tức muốn nghẹt thở, nói không ra lời. Ông nội nó cũng có chút danh tiếng trong làng, mà lại nuôi dạy ra đứa cháu như thế! Cứ cái đà này lớn lên thì biết sẽ hư đến mức nào. Ta nghĩ nhà họ cũng sắp tới lúc gặp họa rồi.”

Nói xong, bà còn dặn thêm:

“Lời này ta chỉ nói với cháu thôi, đừng kể lại với ai khác nhé.”

Cố Chuẩn gật đầu cười:

“Thím yên tâm, cháu sẽ không nói linh tinh đâu.”

Ngô thẩm nghe vậy thì an tâm:

“Thím biết cháu là người kín miệng.”

Khi rời khỏi nhà Ngô thẩm, Cố Chuẩn đưa mắt nhìn quanh làng. Khói bếp bay nhẹ, mọi thứ tưởng chừng rất yên bình. Nhưng trong lòng hắn chỉ thấy buồn cười, cả cái làng lớn như vậy, hình như không còn chỗ nào dung nạp được nhà hắn.

Về đến nhà chưa bao lâu, có hai vị khách không mời mà đến. Thì ra là thôn trưởng Cố Vĩnh Ninh dẫn theo cháu nội đến xin lỗi. Cố Vĩnh Ninh nói:

“Đứa nhỏ nhà ta bị nuông chiều quen rồi, ăn nói thiếu lễ phép. Nếu nó có gì đắc tội, ngươi cũng nên bỏ qua. Trong làng này, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, không nên vì mấy chuyện nhỏ mà làm sứt mẻ tình cảm, đúng không, Cố gia Đại Lang?”

Nghe vậy, Cố Chuẩn bất giác cười nhẹ. Dù ngoài miệng là xin lỗi, nhưng sao lại nghe ra cái giọng kẻ cả, bề trên thế này?

Thực tế, Cố Vĩnh Ninh chẳng có ý thành tâm xin lỗi. Với địa vị của ông ta, ông không cần phải cúi đầu trước một đứa như Cố Chuẩn. Ông chỉ vì giữ danh tiếng mà đến đây, để người ngoài không bàn tán.

Thật ra, ông cũng chẳng có thiện cảm gì với Cố Chuẩn. Thôn Hạnh Lâm này nhỏ, ngoài họ Cố còn có họ Ngô, đất đai chủ yếu do nhà họ Cao cho thuê. Ai làm thuê cho họ Cao thì thường cũng hùa theo mà bắt nạt nhà Cố Chuẩn. Nếu không phải từ nhỏ Cố Chuẩn đã nỗ lực giữ mình, thì giờ nhà hắn cũng không an ổn như vậy.

Hơn nữa, chính Cố Vĩnh Ninh cũng là người được Cao Sùng Đức nâng đỡ lên làm thôn trưởng, nên bản thân ông đã sẵn có thành kiến với Cố Chuẩn. Tuy ngoài mặt không gây khó dễ, nhưng trong lòng vẫn có sẵn sự bài xích.

Nói được vài câu lấy lệ, ông ta liền dẫn cháu rời đi.

Đi được một đoạn, Cố Vĩnh Ninh mới nghiêm giọng dặn dò:

“Không phải ta đã dặn ngươi rồi sao? Đừng có thân thiết với đám trẻ nhà họ Cố quá. Chúng nó sinh ra đã không may mắn, khắc cha khắc mẹ. Nếu ngươi cứ gần gũi, chẳng may dính phải vận đen thì biết làm sao?”

Cố Kim Sinh bực mình, chẳng muốn nghe mấy lời đó:

“A, biết rồi biết rồi! Ngài cứ nói mấy câu đó mãi, nghe phát chán!”

“ Chỉ mong ngươi chịu nghe lời, đừng gây chuyện là tốt rồi.”

“Gây chuyện gì? Chọn bọn họ mà cũng xứng đáng gọi là "gây chuyện".

Cố Chuẩn đang đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn theo ông cháu họ rời đi, cho đến khi không còn thấy bóng dáng.

Không biết từ lúc nào, Trường An và Trường Nhạc đã đến đứng cạnh hắn. Hai đứa thấy hắn nhìn chằm chằm bên ngoài liền biết tâm trạng hắn không tốt, cho nên chúng im lặng đứng bên, không nói một lời.

Cố Chuẩn thấy vậy thì thu lại cảm xúc, rồi vào thư phòng. Lúc này, liền mới mở lời với hệ thống:

“Ngươi điều tra giúp ta, trong mấy năm nay Cố Vĩnh Ninh đã tham ô bao nhiêu lương thực từ kho của thôn.”

Thôn Hạnh Lâm có thiết lập một kho lương thực chung. Toàn bộ lương thực trong kho đều do từng hộ dân trong thôn đóng góp, mỗi lần nhập vào đều được ghi chép cẩn thận thành sổ sách, để phòng khi mất mùa hay gặp khó khăn thì mang ra dùng.

Tuy nhiên, vì trong thôn không có kho chứa riêng biệt, nên số lương thực này đành phải gửi tạm tại nhà thôn trưởng. Nhà ông ta rộng rãi, có đủ chỗ để bảo quản nên dân làng cũng không có ý kiến gì.

Hệ thống nghe Cố Chuẩn yêu cầu cảm thấy khó hiểu, liền hỏi:

“Sao ngươi lại chắc chắn nhà ông ta có tham ô lương thực?”

Cố Chuẩn lạnh lùng đáp:

“Nếu đến chuyện nhỏ nhặt như vậy ta còn không nhìn ra, thì sớm đã bị thiên hạ nuốt sống rồi. Ngươi tưởng ai cũng ngu ngốc như ngươi à?”

Hệ thống nghẹn họng, tức giận nhưng không biết phản bác thế nào. Nó còn đang định làm cao, chờ Cố Chuẩn phải năn nỉ mình thì hắn đã lạnh nhạt lên tiếng:

“Ngươi bảo ta làm nhiệm vụ, ta làm. Giờ đến lượt ngươi xử lý chút việc cho ta, ngươi đương nhiên cũng phải làm cho tốt. Đừng cả ngày khoe khoang mình giỏi hơn thiên hạ, cuối cùng đến chuyện nhỏ xíu cũng không làm xong. Nếu ngươi thật sự vô dụng như vậy, thì chia tay sớm cho lành, ai đi đường nấy.”

Hệ thống tức nghẹn không nói nên lời.

Bị ép đến nước này, hệ thống quyết định hôm nay phải điều tra rành mạch mọi chuyện của Cố Vĩnh Ninh, triệt triệt để để. Không chỉ điều tra, mà phải “lột trần” cả tổ tiên mười tám đời nhà hắn!

Quả nhiê hệ thống không khiến người thất vọng. Dù thường ngày có hơi ngớ ngẩn, hay làm vài chuyện dở khóc dở cười, nhưng năng lực điều tra thì khỏi bàn cãi. Chỉ mất chưa đầy một ngày, hệ thống đã tra ra toàn bộ gốc gác nhà họ Cố Vĩnh, từ đời ông sơ cho đến đời cháu. Bao nhiêu lương thực bị tham ô, bao nhiêu cân, bao nhiêu đấu, tất cả đều được ghi rõ rành rọt.

Không sai, nó giỏi đến thế đấy! Trên đời này mấy ai có năng lực như hệ thống này nữa chứ? Gặp được nó mà không biết trân trọng, thì đúng là đồ khốn kiếp.

Nói thật, hệ thống chẳng nhắm vào ai cả. Chỉ là dạo gần đây, cái tên "khốn kiếp" bên cạnh nó ngày càng không coi nó ra gì. Mà không đúng, từ đầu đến giờ đã bao giờ để tâm đến nó đâu.

Lẽ ra nó còn định khoe khoang vài câu, ai ngờ vừa hé miệng thì Cố Chuẩn đã trở mặt ngay, chẳng thèm để ý. Đúng kiểu “dùng xong thì vứt”, khiến hệ thống vừa tủi vừa bực.

Thế nhưng Cố Chuẩn thì chẳng bận tâm đến suy nghĩ của hệ thống. Hắn chỉ cần kết quả. Có tin tức rồi là lập tức lên kế hoạch hành động. Thái độ dứt khoát đó khiến hệ thống cũng phải giật mình.

Hôm sau, đến lớp học, Trương tiên sinh đang dạy đến một đoạn trong Luận Ngữ, chương “Hiến vấn”:

“Có người hỏi: Lấy ân báo oán thì thế nào?”

Khổng Tử đáp: “Vậy thì lấy gì mà báo ân? Lấy ngay thẳng để báo oán, lấy đức để báo ân.”

Nghe đến đây, lòng Cố Chuẩn thầm gật gù vô cùng đồng cảm.

Hệ thống lại thì thào trong đầu:

“Ngươi làm vậy… chẳng phải cũng có nguy hiểm sao? Dù có thành công, nhưng chẳng phải cũng để lộ bộ mặt thật trước người khác? Ngươi không sợ danh tiếng mấy năm nay dày công gây dựng bị đổ sông đổ biển à?”

Cố Chuẩn khẽ lật một trang sách, cười nhạt rồi giải thích như nói với một kẻ ngốc:

“Thanh danh ấy à? Chỉ có giá trị khi dùng để tô điểm thành công, chứ không cứu được người lúc hoạn nạn. Với ta, nó chỉ là công cụ, không phải thứ thiết yếu.

Cùng lúc đó, tại nhà thôn trưởng Cố Vĩnh Ninh.

Ông ta vừa mới dạy xong cháu trai luyện chữ thì bất ngờ nghe tiếng ồn ào ngoài sân. Chưa kịp phản ứng thì một đám người đã kéo nhau xông vào nhà, tay xách theo đòn gánh, quả cân, bộ dạng như muốn xét nhà.

Cố Vĩnh Ninh đứng ngẩn người, nhìn cả nhóm khách không mời mà đến, trong mắt hiện rõ sự khó tin. Mãi một lúc ông ta mới hoàn hồn lại được.

Ánh mắt ông lập tức nhìn về phía người dẫn đầu, không ai khác chính là lý chính trong thôn, và Ngô Dụng, kẻ đối đầu với ông bao năm nay, luôn muốn kéo ông xuống khỏi vị trí thôn trưởng. Cố Vĩnh Ninh tức giận quát lên, giọng đầy lửa giận:

“Các người định làm gì? Ngang nhiên xông vào nhà ta thế này, còn coi ta ra gì nữa không?”

Ngô Dụng không hề khách khí, lập tức phản công:

“Cố Vĩnh Ninh, đừng có mà giả bộ nữa. Mau thành thật khai ra, có phải ngươi đã tham ô lương thực trong kho thôn hay không?”

Cố Vĩnh Ninh bị Ngô Dụng chất vấn thì giật mình thót tim. Ông ta lập tức cãi lại:

“Ngươi… ngươi nói bậy! Chuyện đó hoàn toàn không có, làm sao có thể chứ?! Ngươi nghe ai đồn bậy đó?”

Ngô Dụng cười lạnh, không để ông ta có cơ hội lấp liếm:

“ Ai nói thì ngươi không cần quan tâm. Hôm nay chúng ta mang cả người cả cân cả đòn đến đây rồi, chỉ cần mở kho là rõ. Trong sổ sách đã ghi rất rõ trước đây kho còn bao nhiêu lương thực. Nếu ngươi thật sự trong sạch thì cứ mở kho ra, để mọi người tự mình kiểm tra. Nếu cân lên thấy không thiếu gì, ta sẽ công khai xin lỗi trước mặt dân làng. Nhưng nếu thiếu… thì chính là ngươi tham ô! Sao? Ngươi mở hay không?”

Cố Vĩnh Ninh hoảng hốt. Dĩ nhiên ông ta không dám mở kho!

Ngô Dụng đập mạnh xuống bàn, giọng đanh thép:

“Nói đi! Rốt cuộc mở hay không mở?”

Cố Vĩnh Ninh run lên, ngay cả chòm râu cũng bắt đầu rung rẩy. Sắc mặt ông từ đỏ chuyển sang trắng, chẳng còn chút khí thế nào.

Ngô Dụng thấy vậy thì càng hả dạ. Nhìn vẻ mặt nhợt nhạt và sợ hãi kia, ông cười đầy đắc ý:

“Nhìn đi! Mọi người thấy rõ chưa? Chính thôn trưởng của chúng ta lộ rõ vẻ chột dạ! Không dám mở kho, chẳng phải là quá rõ rồi sao? Đúng là đã tham ô!”

“Ta...” – Cố Vĩnh Ninh mở miệng định nói, nhưng lại câm bặt. Bởi vì, nói gì giờ cũng sai cả. Giải thích thì là giấu đầu lòi đuôi, còn im lặng thì thành nhận tội.

Quả thật, chuyện này không giấu được nữa rồi.

Giấy không thể gói được lửa. Ai cũng có lúc dao động lòng tham, nhất là khi nắm trong tay thứ không thuộc về mình. Cố Vĩnh Ninh ban đầu chỉ định “mượn tạm một ít”, nhưng một khi đã làm rồi thì chẳng thể dừng lại. Dần dần, càng lấy càng nhiều.

Nhưng hắn luôn rất kín kẽ, chưa bao giờ để ai phát hiện. Vậy mà hôm nay, bọn họ lại kéo đến tận cửa, mang theo sổ sách, cân đòn, và còn dám chắc chắn đến thế…

Trời ơi, bọn họ nghe được từ đâu chứ?!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc