Hệ thống vừa về, nhìn thấy Cao Sùng Đức đứng bên cạnh chủ thể, còn đứng rất gần, nhìn qua như người bề trên an ủi kẻ dưới.
Chỉ có điều, lời Cao Sùng Đức nói thì không phải ai cũng dễ nghe:
“A, thật không ngờ ngươi có chút năng lực, nhưng đừng nghĩ cứu được Lý đại nhân là có thể một bước lên trời. Trước mặt người ta, ngươi chẳng là gì cả.”
“Nếu là ta, ta sẽ giữ mấy gian nhà kia cẩn thận hơn, chứ đừng để bị lắc lư rồi làm người ta ghét. Cha ngươi chết chưa rõ, chẳng lẽ ngươi cũng định đi theo vết xe đổ ấy sao?”
Hệ thống căm ghét đến mức muốn bịt miệng người này.
Cố Chuẩn đã có ánh mắt lạnh lùng, như thể muốn nói “Ngươi có muốn chết không?” Nhưng hắn kiềm chế, không ra tay đánh người.
Hắn ghét nhất là người bôi nhọ cha mẹ mình. Đằng này, người trước mặt vừa mạt sát cha hắn, vừa là kẻ thù hiện tại.
Cao Sùng Đức bất tử, cha mẹ hắn ở dưới suối vàng cũng không thể yên lòng. Loại người này là súc sinh, không xứng tồn tại trên đời, trời cao đất dày cũng không tha!
Cao Sùng Đức rõ ràng muốn làm hắn tức giận, còn đi tới gần, thân mật vỗ vai hắn:
“Hiền chất, ta với cha ngươi là tri kỷ. Năm đó chuyện không thành cũng tiếc thật. Nếu không, giờ ngươi có thể gọi ta một tiếng cha.”
Súc sinh!
Cố Chuẩn chỉ thở sâu vài cái, rất nhẫn nại. Bao năm buôn bán giữ tiếng tốt, tuyệt không vì cái loại súc sinh này mà phá công.
Một lúc sau, hắn thả tay ra.
Hắn nhịn được rồi.
Cao Sùng Đức tưởng rằng đã làm hắn nổi giận, ai ngờ mặt Cố Chuẩn vẫn lạnh lùng, không một chút gợn sóng, vẫn lễ phép ôn tồn.
“Không thú vị.” Hắn nói.
Chỉ có hệ thống biết, trong lòng Cố Chuẩn đã hận đến mức muốn “đem Cao Sùng Đức lấp kín miệng.” Nhưng hệ thống nhanh chóng khuyên:
“Bình tĩnh! Loại người này không đáng ngươi đánh đổi mạng sống!”
Cố Chuẩn không nói gì thêm, chỉ đáp:
“Phải không? Xem ra ta không có phúc khí.”
Cao Sùng Đức cau mày, không vui liếc qua:
“Ngươi cũng còn trầm ổn hơn cha ngươi đấy.”
Cố Chuẩn nhàn nhạt:
“Quá khen.”
“Ồ, Cao đại nhân tới?”
Cao Sùng Đức lập tức thu lại sắc mặt hung tợn, mang bộ dáng hòa nhã.
Người đến là lí chính. Hắn đến đây để tìm Cao Sùng Đức.
Cao gia được coi là gia đình hàng đầu huyện Diêm Quan. Cao Sùng Đức giữ chức muối giam, quản lý cả diêm trường trong huyện. Hơn nữa, Cao gia còn có thân thế quan trọng hơn bên phủ thành kia.
Cao gia giàu có, mua đất nhiều, cả Hạnh Lâm thôn bên này nhiều nhà cũng đều thuê đất của Cao gia.
Cao Sùng Đức mời lí chính gặp mặt để nhờ xử lý chuyện thuê mướn.
Lí chính đến thấy hai người, cười nói thân thiện, tưởng họ quan hệ tốt, không thấy có dấu hiệu đối đầu, mà còn vui vẻ tiến đến chào:
“Cao đại nhân sao không trực tiếp đến chỗ ta? Trong thôn nhiều người đang đợi ngài đấy.”
Cao Sùng Đức nói với lí chính:
“Trên đường ta gặp người nhà Cố, nói mấy câu. Giờ cũng muộn, ta để ngươi tự giải quyết.”
Lí chính vội dẫn Cao Sùng Đức đi, lúc đi còn liếc Cố Chuẩn một cái đầy nghi vấn.
Năm đó, Cao đại nhân và Cố Chuẩn không rõ chuyện gì, nhiều năm qua tưởng hai nhà không liên quan. Ai ngờ họ sống cùng cũng không tệ.
Sau khi Cao Sùng Đức đi, Cố Chuẩn đứng im, lòng rất lâu mới bình tĩnh lại.
Hắn không về nhà, trạng thái này trở về sẽ khiến hai đứa nhỏ trong nhà rất sợ hãi.
Cố Chuẩn đi thẳng ra bờ sông, ngồi xuống bên bờ, lặng lẽ nhìn dòng nước tĩnh lặng, hắn ngồi im đó một lúc lâu, cho đến khi cảm xúc trong lòng dần lắng xuống.
Hệ thống cảm thấy sợ hãi đến mức sắp “điên” rồi. Nó không hiểu nổi Cố Chuẩn, một người bình thường khi hắc hóa thì cảm xúc sẽ dễ dàng bộc lộ ra ngoài. Nhưng Cố Chuẩn lại là một quái nhân, chỉ cần nhìn bề ngoài cũng chẳng ai nhận ra hắn đang ẩn nhẫn một cơn giận dữ khủng khiếp.
Chứng kiến người như vậy bị nhục nhã mà không phản ứng, hệ thống càng thêm lo lắng. Nó nhẹ giọng khuyên nhủ:
“Ngươi đừng có nghĩ đến chuyện cá chết lưới rách, cái gì mà Cao gia, chỉ là một tên muối giam nhỏ bé thôi mà.”
“Ngươi thật sự có thể để hắn chết sao?”
Hệ thống :… “Không thể,”
Cố Chuẩn trào phúng cười.
Hệ thống cảm thấy mình bị xem thường: “Mặc dù bây giờ không thể, nhưng sớm hay muộn cũng sẽ có cơ hội. Chỉ cần ngươi nghiêm túc làm nhiệm vụ, ta sẽ điều tra Cao Sùng Đức cho ngươi. Hắn chắc chắn sẽ có sơ hở, chỉ cần ta tìm ra, hắn sẽ phải vào quan phủ mà thôi. Chúng ta không cần phải đối đầu trực tiếp với hắn.”
Chủ yếu là hệ thống lo lắng nếu Cố Chuẩn tự tay đâm chết kẻ thù, thì còn gì để nó cải tạo nữa.
Nói xong, hệ thống lại tò mò hỏi: “À này, gia đình ngươi và Cao Sùng Đức rốt cuộc có ân oán gì vậy?”
Cố Chuẩn nheo mắt lại, vẻ mặt tối sầm:
Cố Chuẩn nhớ rõ, vào thời điểm đó, Cao Sùng Đức cũng đóng vai “một người thiện lương” để tiếp cận gia đình họ. Cố Chuẩn không mấy cảm tình với người này, nhưng cha hắn thì không biết nhìn người, cứ nghĩ Cao Sùng Đức là người ngay thẳng, nên đã kết làm bạn tri kỷ.
Không ngờ, Cao Sùng Đức chính là một con quái vật. Hắn tiếp cận gia đình Cố Chuẩn, thiết kế để cha Cố mượn tiền với lãi suất cắt cổ, bức tử cha hắn bằng những biên lai vay nợ, chỉ vì thỏa mãn dục vọng của bản thân. Hắn muốn chiếm đoạt mẹ Cố Chuẩn.
Hệ thống nghe đến đó, cảm thấy sốc: “Quá ghê tởm rồi!”
Cố Chuẩn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng:
“Đúng vậy, nếu không phải mẹ ta liều chết không chịu, không biết chuyện sẽ đi xa đến mức nào. Chỉ là Cao gia ngàn không nên vạn không nên, không nên ở khoảnh khắc mẫu thân ta sắp sinh thả ra lời đồn bức bách nàng. Mặc dù mẫu thân ta là trong sạch nhưng người khác cũng sẽ cảm thấy nàng không giữ phụ đạo. Bị hãm hại lại chịu thêm đả kích từ cái chết của cha ta, sau khi sinh Trường An và Trường Nhạc xong, bà cũng buông tay lìa đời.”
“Sau đó, Cao Sùng Đức lại đem tội lỗi đổ lên đầu cha ta, bôi nhọ ông là vì cờ bạc nợ nần mới dẫn đến chuyện này, còn tiếp tục tỏ vẻ là người tốt.”
Cố Chuẩn bình tĩnh kể lại những chuyện đau lòng, như thể nó chẳng phải việc của hắn. Mặc dù trong lòng hắn vẫn không nguôi giận, nhưng ngoài mặt vẫn rất bình thản.
Hệ thống lại hỏi một câu: “Vậy nhà các ngươi không có thân thích khác sao?”
“Cha ta là con một, Cố gia mấy thế hệ đều đơn truyền, cũng không có người thân khác. Còn bên phía mẹ ta …có bọn họ hay không có cũng chẳng khác gì.
Lúc trước, mẹ Cố bị lời đồn ác ý bôi nhọ, t iểu cữu cữu vì nàng liền xuất đầu một mình đi Cao gia nói rõ lí lẽ. Ai ngờ trên đường đi, hắn bị một con ngựa điên đâm chết ngay tại chỗ. Một nhà bên ngoại bởi vì chuyện này cùng bọn hắn có hiềm khích. Sau đó, Trường An và Trường Nhạc ra đời, nhưng mẹ hắn qua đời, bà ngoại lại càng tin rằng hai đứa trẻ này mang "vận xui", khắc chết cha khắc mẹ, và còn khiến cho đứa con trai của bà mất mạng. Từ đó, bà ngoại không hề quan tâm tới hai đứa cháu, nhiều năm qua cũng không thèm nhìn mặt chúng.
Cha mẹ đều qua đời, Cố Chuẩn vẫn coi họ như gia đình duy nhất còn lại.Nhưng qua những cú sốc, hắn đã hoàn toàn từ bỏ niềm tin vào tình cảm gia đình, không còn lưu giữ bất kỳ chút tình cảm nào.
Hệ thống khi theo dõi tất cả những gì xảy ra, thực sự cảm thấy thảm thương. Thân thế của Cố Chuẩn quá khổ, đau đớn đến mức không thể trách được việc hắn dần hắc hóa. Một người phải chịu đựng quá nhiều tổn thương và đau khổ như vậy, thì làm sao có thể giữ được lòng tốt mãi được chứ?
Hệ thống không biết nói gì thêm, chỉ có thể an ủi:
“Yên tâm đi, Cao gia sẽ không lâu nữa rơi đài đâu, tin tưởng ta.” - Bởi vì, trong sách chính là như vậy viết..
Cuối cùng, Cố Chuẩn đã thu lại tâm tình, đứng dậy, chậm rãi bước về nhà.
Hắn đã quen với việc một mình chiến đấu, nghe những lời an ủi như vậy, hắn không để tâm. Cố Chuẩn không tin vào khả năng của hệ thống, và hắn cũng chẳng cảm thấy cần thiết phải dựa vào ai. Trên đời này, hắn chỉ tin vào bản thân mình mà thôi.
Sau khi trở về nhà, trên mặt Cố Chuẩn hoàn toàn không thể nhìn ra chút dấu vết nào của cơn giận vừa rồi. Hắn cùng Cố Trường An và Cố Trường Nhạc thu dọn lại tất cả những gì Lý Huống mang đến. Tuy hắn không nhận bạc, nhưng những thứ khác thì vẫn giữ lại.
Lý Huống tặng quà rất có tâm, toàn là vải vóc và lương thực đúng những thứ mà Cố Chuẩn đang thiếu nhất. Đến chiều, Cố Chuẩn ôm hai tấm vải bố mang sang nhà thím Ngô, nhờ bà may cho Cố Trường An và Cố Trường Nhạc mỗi người một bộ quần áo mới.
Thím Ngô có chút ngại ngùng khi nhận:
“Đứa nhỏ này, con mang nhiều vậy sao dùng hết được?”
Cố Chuẩn cười đáp:
“Dùng không hết thì thím cứ giữ lại mà dùng. Con ngày thường không có ở nhà, hai đứa nhỏ nghịch ngợm khó dạy, đều nhờ có thím quan tâm chăm sóc, con mới có thể yên tâm học hành. Thím cũng may cho mình một bộ đi, coi như là con hiếu kính.”
Những lời này khiến thím Ngô cảm động đến nghẹn lòng.
Người khác trong thôn đều nói bà ngốc, chăm lo cho nhà người dưng không công, nhưng chỉ thím Ngô mới biết bà căn bản chẳng tốn chút sức lực gì cả. Mỗi lần bà kể vậy thì người ta lại không tin, nghĩ bà cố ý nói tốt cho nhà Cố Chuẩn, vì dù sao nhà đó nghèo rớt mồng tơi, lấy gì báo đáp bà?
Nhưng chỉ có thím Ngô hiểu rõ, Cố Chuẩn chưa bao giờ tiếc tiền khi chăm sóc cho hai đứa em. Chỉ tiếc là dù bà có nói sao thì người ta cũng không tin, chi bằng sau này cứ mặc nguyên bộ đồ mới đi ngoài đường, cho thiên hạ mở mắt mà nhìn, cho họ biết mình không hề nói dối!
Nghĩ vậy, thím Ngô cũng không khách sáo nữa, thẳng thắn nhận lấy. Bà vốn chẳng phải người hay làm bộ làm tịch.
Cố Chuẩn chỉ ở nhà nghỉ đúng một ngày, sáng sớm hôm sau đã lại chuẩn bị lên huyện học.
Cố Trường Nhạc nghe tin anh trai lại sắp đi thì quyến luyến không rời. Hai anh em họ từ nhỏ luôn bám lấy Cố Chuẩn, chỉ đến khi hai năm trước Cố Chuẩn bắt đầu đi học thì mới phải chia xa. Trong mắt hai đứa nhỏ, ca ca lúc nào cũng ít nói, chẳng cười với chúng bao giờ.
Cố Chuẩn bên ngoài thì luôn giữ bộ mặt tươi cười, nhưng mỗi lần về nhà lại nghiêm khắc, ít nói, khiến hai đứa không khỏi suy nghĩ lung tung. Nhất là khi trong thôn lại có vài kẻ xấu bụng hay nói bóng gió: mẹ bọn nhỏ chết là do sinh ra chúng. Những lời này người lớn nói ra có thể chỉ là vô tâm, nhưng với Trường An và Trường Nhạc lại là sự tổn thương sâu sắc, khiến chúng tự ti và nghi ngờ liệu có phải ca ca cũng nghĩ như thế, nên mới không thương chúng?
Dù nghĩ vậy, hai đứa vẫn rất quấn quýt lấy Cố Chuẩn. Dù sao, đó cũng là người thân duy nhất còn lại của chúng.
Sau bữa sáng, Cố Chuẩn chuẩn bị ra ngoài. Hai đứa nhỏ cứ theo sát gót, ánh mắt mong chờ không rời.
Cố Chuẩn thở dài trong lòng, rồi vẫy tay với Trường Nhạc, tay cầm sẵn cây lược gỗ.
Trường Nhạc lập tức chạy lại, cúi đầu nói:
“Ca ca, hôm nay chải cho muội hai bím tóc nhé.”
Cố Chuẩn không nói gì, chỉ lặng lẽ chải tóc cho em gái, còn chọn một chiếc nơ hoa mà Trường Nhạc thích để gắn lên tóc.
Trường Nhạc cười tít mắt, quay sang khoe với nhị ca:
“Nhị ca, muội có đẹp không?”
Trường An hơi ghen tị, vì từ nhỏ ca ca chưa từng chải đầu cho cậu. Ca ca nói, con trai phải học cách tự lập, đến cả đầu cũng không được để người khác chải, không vậy thì là “ngu ngốc”.
Trường An luôn lấy ca ca làm tấm gương, lời anh nói cậu đều tin. Nếu ca ca nói nhờ người chải đầu là ngu, vậy em gái thích được chải cũng không sao, cậu không thèm so đo với một “đứa ngu” đâu. Thế nên cậu nói:
“Đẹp lắm.”
Trường Nhạc lại quay đầu, đầy mong đợi hỏi:
“Ca ca thấy có đẹp không?”
Cố Chuẩn không giỏi ứng phó với những câu hỏi như thế, chỉ quay đầu đi, tiếp tục dọn dẹp sách vở.
Trường Nhạc móc móc ngón tay, cảm thấy hơi hụt hẫng.
Dù không vui, nhưng ca ca vẫn phải đi. Sau khi được đưa đến nhà thím Ngô, hai đứa nhỏ vẫn đứng sát cửa sổ ngóng theo bóng ca ca mãi đến khi không còn thấy nữa mới buồn bã thu ánh mắt lại.
Thím Ngô sớm đã quen với cảnh này, bưng một đĩa bánh từ bếp ra:
“Trường An, Trường Nhạc, mau lại ăn bánh nào!”
****
Hạnh Lâm Thôn cách huyện thành cũng không xa, nhưng vì Cố Chuẩn không có tiền đi xe, mỗi ngày lên lớp ở tư thục hắn đều phải đi bộ, khiến thời gian bị chậm trễ không ít. Ban đầu còn cảm thấy mệt, nhưng sau đi mãi thành quen, lại rèn luyện được sức bền.
Mỗi ngày đi về mất gần một canh giờ, trên đường đi hắn cũng thường ôn lại bài, tuyệt đối không dám để thời gian bị lãng phí.
Nói thật thì ngay cả hệ thống cũng chưa từng thấy người nào chịu khổ như hắn. Cái cách hắn cố gắng sống từng ngày như vậy, đến cả một hệ thống như nó nhìn cũng thấy đau lòng.
Đến khi tới tư thục, cậu tiểu đồng canh cổng nhìn thấy Cố Chuẩn còn hơi ngạc nhiên:
“Cố sư huynh hôm nay sao lại đến rồi? Không phải tiên sinh đã dặn ngài cứ yên tâm ở nhà dưỡng thương, không cần lên lớp sao?”
Cố Chuẩn đáp ngắn gọn:
“Chỉ bị thương tay trái, không đáng ngại.”
Tiểu đồng chỉ biết lắc đầu cũng biết không thể khuyên được hắn, đành mở cổng cho vào. Ai bảo đây là học trò đắc ý nhất của tiên sinh chứ? Không nỡ nghỉ học, cũng là chuyện bình thường.
Cố Chuẩn vừa bước một chân vào trong tư thục, hệ thống bỗng vang lên một tiếng “Đinh”:
“Nhiệm vụ ngẫu nhiên: Vả mặt Cao Tu Văn. Nếu hoàn thành thành công, phần thưởng là: Một bộ giáo trình hội họa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)