Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Khoa Cử Chi Lộ Chương 6 Hậu Quả Của Việc Làm Bộ Làm Tịch.

Cài Đặt

Chương 6 Hậu Quả Của Việc Làm Bộ Làm Tịch.

“Phác họa là gì thế?”

“Là một loại kỹ thuật vẽ độc đáo. Đến lúc ngươi thấy rồi sẽ hiểu, đừng hỏi lắm thế. Giờ thì, nhiệm vụ này rốt cuộc ngươi có nhận hay không?”

Dù sao cũng đang rảnh, Cố Chuẩn đáp:

“Nhận.”

Hệ thống hừ nhẹ một tiếng trong lòng, nghĩ bụng: cuối cùng tên này cũng thông minh được một lần.

Hệ thống mà đã tung ra nhiệm vụ thì chắc chắn không phải loại tầm thường.

Sau khi vào tư thục, Cố Chuẩn đến bái kiến tiên sinh trước.

Trương tiên sinh là một người từng thi đậu cử nhân, nhưng vì bản tính tiêu dao, không thích chốn quan trường rối ren, sau khi đậu xong vẫn quyết định mở tư thục làm thầy dạy học. Ngoài việc giảng dạy, sở thích lớn nhất của ông là hội họa. Trong giới họa sĩ, ông có biệt hiệu là “Tiêu Dao Tử”, nổi tiếng với tranh sơn thủy, mỗi bức đều đáng giá ngàn vàng.

Gia cảnh của Trương tiên sinh khá giả, việc mở tư thục hoàn toàn là do tùy hứng. Gặp học sinh mình thích thì không lấy học phí một đồng nào, còn học sinh không ưa thì học phí đội lên trời. Cao Tu Văn là một ví dụ điển hình.

Thực ra, Trương tiên sinh không ưa gì Cao Tu Văn. Việc nhận hắn làm học trò là do Cao gia năn nỉ ỉ ôi mãi mới được. Mà ông thì ghét nhất là phiền phức, cũng ngại dây dưa lâu dài, nên cuối cùng đành nhận cho yên chuyện. Nhưng cũng nhân tiện chém một khoản học phí "trên trời" cho Cao gia một phen.

Khác với Cao Tu Văn, Cố Chuẩn là học trò mà Trương tiên sinh cực kỳ xem trọng. Mà đã là học trò được ông quý thì ông thiên vị ra mặt.

Vừa thấy Cố Chuẩn bước vào, Trương tiên sinh liền gọi lại ngồi xuống, nói chuyện còn mang theo nét yêu thương quan tâm của bậc trưởng bối:

“Ngươi đứa nhỏ này, chẳng phải ta bảo con ở nhà nghỉ vài hôm sao? Sao lại đến sớm thế?”

Cố Chuẩn đáp:

“Được tiên sinh hậu ái, nhưng vết thương ở tay con giờ không còn đáng ngại. Thay vì ở nhà lãng phí thời gian, chi bằng đến lớp nghe giảng vẫn hơn.”

Trương tiên sinh nghe xong thở dài, nhưng cũng không ép quay về:

“À đúng rồi, Lý đại nhân có đến tìm con chưa?”

Cố Chuẩn gật đầu:

“Hôm qua ông ấy có đến. Ban đầu định đưa tiền bạc để cảm ơn chuyện cứu mạng, nhưng học trò cứu ông ấy vốn không mong báo đáp gì, nên không thể nhận số bạc đó được. Ông ấy sợ con không nhận thì thành người vô ơn, con nói muốn mượn Để báo của huyện nha để sao lại một bản, cũng may Lý đại nhân đồng ý”

Trương tiên sinh gật đầu hài lòng:

“Như thế mới đúng.”

Ông rất ưng ý cách xử sự của Cố Chuẩn, không kiêu ngạo, không mưu cầu danh lợi, chỉ chuyên tâm cầu học. Đây mới đúng là trò giỏi mà ông mong muốn.

“Nếu thấy không tiện thì hôm nay khỏi cần viết bài, nghỉ vài hôm cũng chẳng sao. Con cứ về lớp trước đi, lát nữa ta đến.”

Cố Chuẩn gật đầu đứng dậy lui ra.

Lớp học chỉ cách thư phòng của tiên sinh một hành lang dài. Trong lớp phần lớn học sinh đều xuất thân không mấy khá giả, người có tiền duy nhất là Cao Tu Văn.

Cao Tu Văn từ ăn uống đến sinh hoạt đều khác biệt so với người khác, vì thế cũng gây ra không ít sự bất mãn. Có người thì khinh thường hắn, như Đặng Quý Văn, có người thì vì mưu cầu lợi ích mà nịnh hót, như hai tên tùy tùng bên cạnh Cao Tu Văn: Viên Tân và Vương Duy Cốc. Hai kẻ này luôn theo đuôi Cao Tu Văn, mà vì y không ưa Cố Chuẩn nên cũng chẳng để yên cho hắn, không ít lần bày trò xấu sau lưng.

Lúc Cố Chuẩn bước vào lớp, đã thấy phía bên Cao Tu Văn rất náo nhiệt.

Nói chính xác, là Cao Tu Văn đang khoa trương khoe khoang, giọng nói vang xa khắp cả lớp.

Đặng Quý Văn thấy Cố Chuẩn tới, lập tức chạy đến, hạ giọng nói đầy tức giận:

“Ngươi nhìn bộ dạng khinh khỉnh kia của hắn xem, không biết còn tưởng là hắn vừa đỗ Trạng Nguyên nữa đó!”

Cố Chuẩn có phần nghi hoặc.

Đặng Quý Văn bĩu môi giải thích:

“Lần trước chúng ta nộp bài văn lên rồi mà, sáng sớm nay, học đồng đã dán những bài được chọn ra phía sau lớp, cả bài của ngươi cũng có trong đó. Nhưng mà bài của Cao Tu Văn cũng được dán lên. Chỉ là được dán thôi mà hắn đã tự khen lấy khen để từ sáng sớm tới giờ!”

“Ta đi xem.”

Cố Chuẩn đặt sách xuống, sải bước đến khu bình phong phía sau lớp học.

Chỗ đó là nơi chuyên để dán các bài văn hay, mỗi lần thu bài xong, nếu có bài nào nổi bật thì sẽ được dán lên đây để mọi người cùng học hỏi.

Bản thân Cố Chuẩn chẳng có gì để xem lại bài mình, thứ hắn muốn xem là bài của Cao Tu Văn. Nhìn lướt qua từ đầu đến cuối, hắn không phát hiện ra lỗi nào. Văn phong trôi chảy, cấu tứ mạch lạc, chữ viết có phần hơi kém, nhưng đúng là nét chữ của Cao Tu Văn.

Ban đầu không thấy gì bất thường, nhưng khi nhìn kỹ lần nữa, Cố Chuẩn nhíu mày, ánh mắt dừng lại ở một chỗ, không rời đi.

Cùng lúc đó, Cao Tu Văn cũng đang liếc nhìn Cố Chuẩn bằng khóe mắt, mặt mũi đầy đắc ý, cái đuôi như muốn vểnh tới trời:

“Có người ấy à, không biết xấu hổ là gì, học thuộc được dăm ba bài văn mà cứ tưởng mình là kỳ tài thiên hạ! Ta chẳng buồn tranh đệ nhất với tiên sinh làm gì, không có gì thú vị cả. Chẳng qua là trước đây ta chưa nghiêm túc thôi, nếu ta mà nghiêm túc, với gia thế nhà ta, với thiên phú của ta, cử nhân tiến sĩ chỉ là chuyện nhỏ!”

Hắn tiếp tục chĩa mũi dùi về phía Cố Chuẩn:

“Không giống như ai kia, thi Hương mà còn rút lui giữa chừng, rồi còn viện cớ bị đau bụng, có thấy nực cười không chứ?”

Hai tên tay sai bên cạnh là Viên Tân và Vương Duy Cốc vội hùa theo nịnh hót:

“Văn ca, chuyện đó là nỗi đau của người ta, thôi chúng ta đừng nhắc nữa, kẻo hắn mất mặt thì tội.”

Cao Tu Văn cười khinh:

“Hắn đã dám làm, sao người khác lại không được nói? Có giỏi thì đừng rút thi giữa chừng! Không làm được thì chính là đồ phế vật!”

Cố Chuẩn cười nhạt.

Trong lòng hắn chẳng có chút gợn sóng nào. Thậm chí, khi thấy Đặng Quý Văn tức muốn xông lên cãi nhau, hắn còn giơ tay ngăn lại.

Đặng Quý Văn bị hành động ấy làm cho càng thêm tức giận:

“Người ta nói vậy mà ngươi cũng không nổi giận à?”

Cố Chuẩn thực sự không giận.

Loại người như Cao Tu Văn, căn bản không đáng để hắn phải tức giận. Cùng là người nhà họ Cao, nếu như Cao Sùng Đức là loại độc ác thâm hiểm, thì Cao Tu Văn lại là kiểu độc ác pha lẫn ngu ngốc. Chính vì sự ngốc nghếch đó, nên từ trước đến nay Cố Chuẩn chưa từng đặt hắn vào mắt.

Không lâu sau, Trương tiên sinh cũng bước vào lớp. Không rõ là có nghe được những lời vừa rồi hay không, nhưng vừa vào cửa ông đã lạnh lùng liếc mắt nhìn Cao Tu Văn một cái.

Cái nhìn ấy khiến Cao Tu Văn giật mình, lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại.

Trương tiên sinh thu ánh mắt lại, sắc mặt vẫn chẳng dễ chịu gì.

Không biết có phải vì tâm trạng không tốt hay không, mà vào tiết học hôm đó, ông đặc biệt gọi tên Cao Tu Văn lên đọc bài văn mà hắn đã nộp.

Đặng Quý Văn vừa nghe thấy vậy liền bừng tỉnh, hứng thú như sắp được xem kịch hay.

Thế nhưng biểu hiện của Cao Tu Văn lại khiến hắn vô cùng thất vọng: Cao Tu Văn đã đọc thuộc từng chữ trong bài văn kia không sót một từ!

Quả là kẻ biết chuẩn bị kỹ.

Trong lòng Cao Tu Văn thì đang rất đắc ý:

“Thưa tiên sinh, học trò đã đọc xong, ngài còn muốn hỏi gì nữa không ạ?”

Trương tiên sinh chỉ khoát tay, ra hiệu cho hắn ngồi xuống.

Không nói thêm một lời nào.

Thật ra, trước đó Trương tiên sinh vẫn luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn, theo năng lực của Cao Tu Văn thì không thể nào viết ra được một bài văn hay như vậy. Nhưng vì hắn luôn miệng nói là mình đã chuẩn bị mấy ngày liền mới viết ra được, giờ lại còn đọc thuộc lòng rành rọt, nên Trương tiên sinh cũng không thể bắt bẻ gì được.

“Đáng giận thật đấy.”

Đặng Quý Văn tức tối:

“Ai mà biết được bài văn đó có đúng là do hắn viết hay không?”

Cố Chuẩn ngồi ngay bên cạnh, nghe vậy chỉ nhếch môi cười nhạt.

Cao Tu Văn thì lại càng được đà khoe khoang:

“Thưa tiên sinh, để viết được áng văn đó, học trò đã suy nghĩ rất lâu. Ngài sẽ không nghi ngờ học trò dùng thủ đoạn gì chứ? Con người con có thể có nhiều khuyết điểm, nhưng riêng với học vấn thì luôn giữ lòng thành kính. Tiên sinh, ngài không thể nghi oan cho con!”

Đặng Quý Văn suýt nữa thì nghẹn đến mức phun ra.

Trương tiên sinh có lẽ không muốn đôi co thêm, chỉ nói ngắn gọn:

“Được rồi, bắt đầu học đi.”

Ý tứ rõ ràng là bảo hắn ngậm miệng lại.

Thôi thì im cũng được, dù gì trong lòng Cao Tu Văn lúc này cũng đang sung sướng tột độ. Sau khi yên lặng ngồi xuống, hắn còn không quên quay sang liếc nhìn Cố Chuẩn đầy vẻ khiêu khích, rõ ràng là đang đắc chí vì đã "giành lại được sự chú ý của tiên sinh" từ tay Cố Chuẩn.

Nhưng ngay khi hắn vừa thu lại ánh mắt, Cố Chuẩn lại chậm rãi đứng dậy.

Trương tiên sinh hơi sửng sốt một chút.

Cố Chuẩn hướng về phía Trương tiên sinh, chắp tay nói:

“Học sinh có một câu muốn thỉnh giáo Cao sư đệ.”

Trương tiên sinh gật đầu:

“Hỏi đi.”

Cao Tu Văn không hiểu chuyện gì, liếc sang Cố Chuẩn: ‘Hắn hỏi cái gì vậy? Hắn với ta có chuyện gì để hỏi sao?’

Cố Chuẩn đi thẳng vào vấn đề:

“Nhân sinh quý ở thoải mái mà nghe, có ai vì danh lợi mà chịu cực khổ đi hàng ngàn dặm? Đây là lời của Trương Quý Ưng, ta nghe mà không hiểu, Cao sư đệ nghĩ sao?”

Cao Tu Văn ngơ ngác:

“Ngươi… hỏi cái này làm gì?”

“Chẳng lẽ Cao sư đệ chưa từng nghe tên Trương Quý Ưng sao?”

“Hắn là ai?” Cao Tu Văn bối rối, chắc chắn không biết người này.

Trương tiên sinh hừ một tiếng, hạ giọng nghiêm khắc, gõ bàn mạnh mẽ:

“Thật thà mà nói, bài văn của ngươi rốt cuộc là ai viết?”

Cố Chuẩn ngồi xuống, không nói gì.

Hắn biết trình độ của Cao Tu Văn, những loại điển cố mà hắn có thể viết được thì Cố Chuẩn cũng biết, nhưng những loại điển cố mà hắn đời này tuyệt đối không thể nghĩ tới, thì Cố Chuẩn trong lòng rõ như ban ngày.

Hệ thống nhe răng, vai ác này thật đúng là tinh ý nha.

Cao Tu Văn hoảng hốt giải thích:

“Tiên sinh, ngài nghe ta nói đã, ta biết điển cố đó, chỉ là… chỉ là lúc đó ta quên mất thôi, làm sao có thể không biết Trương Quý Ưng được?”

“Vậy ngươi nói xem, hắn là người phương nào?”

Cao Tu Văn : “….”

Một hai phải làm khó hắn như vậy sao?

Áng văn chương đó thật ra không phải do Cao Tu Văn tự mình viết, mà là hắn lấy từ người thứ huynh nhà hắn, người thứ huynh thì rất lợi hại, tuổi còn trẻ đã đỗ tú tài,có vị trí cao trong lòng cha hắn.

Đoeì này Cao Tu Văn có hai nguyện vọng lớn: một là đạp Cố Chuẩn xuống dưới chân, hai là hạ bệ người thứ huynh kia. Dù bất mãn với thứ huynh, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến việc hắn tận dụng văn chương của người đó.

Chính vì vậy, hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng, cố gắng mấy đêm để hoàn chỉnh áng văn chương rồi đem trình lên. Sự thật chứng minh là hắn đã làm tốt, chỉ không ngờ Cố Chuẩn lại can thiệp, lật tẩy toàn bộ chuyện này.

Cao Tu Văn không dám để cha mình biết mình bị Trương tiên sinh đuổi ra ngoài, nên chỉ còn biết cầu xin tha thứ một cách yếu ớt.

“Tiên sinh, lần sau con không dám nữa, xin ngài đừng đuổi con được không?”

“Thật ra con bị ma quỷ ám ảnh, chỉ là lười biếng nhất thời nên mới mượn văn chương người khác. Kỳ thực con cũng tự viết được một ít. Tiên sinh, xin ngài hãy tin con, con nói đều là thật, bọn họ có thể làm chứng!”

Viên Tân và Vương Duy Cốc bị liên lụy cũng ngơ ngác, nhưng vẫn phải lên tiếng bênh vực Cao Tu Văn:

“Đúng vậy, tiên sinh, Cao sư đệ ngày thường viết bài rất nghiêm túc, chỉ lần này phạm sai sót thôi.”

“Không cần nhiều lời.” Trương tiên sinh thập phần lãnh khốc, hắn chính là người như vậy, ghét cái ác như kẻ thù, thả hắc bạch phân minh.

Nếu hôm nay không phải vì việc dùng văn chương của người khác, mà chỉ đơn thuần là không làm bài tập, có lẽ Trương tiên sinh cũng sẽ không tức giận đến mức này. Văn chương đối với người học hành mà nói quan trọng như thế nào thì không cần phải nói. Người ta cực khổ viết nên một thiên văn chương, kết quả lại bị người khác ăn cắp, kẻ ăn cắp đó còn ngang nhiên nhận là của mình, thật đáng giận đến tột cùng!

“Ngươi mà còn không chịu đi, đừng trách ta phải đích thân đưa ngươi ra ngoài. Là thầy trò một phen, đừng làm chuyện này quá mất mặt. Cha ngươi cũng là người có tiếng tăm ở Diêm Quan huyện, hắn chắc chắn không muốn thấy con trai lớn bị thầy đuổi khỏi trường như vậy.”

Cao Tu Văn luống cuống, không biết phải làm gì. Trương tiên sinh đẩy hắn ra khỏi lớp, thu dọn hết đồ đạc trên bàn của hắn, ném ra ngoài hành lang.

Mắt không thấy thì lòng không phiền, Trương tiên sinh không muốn nhìn thấy cảnh này thêm nữa.

Cao Tu Văn cũng chẳng còn mặt mũi nào ở lại, ra khỏi lớp với tâm trạng ngổn ngang. Hắn nghĩ, nếu cha biết được chuyện này, chắc chắn hắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.

Xong rồi, mọi chuyện đều kết thúc rồi.

Thứ huynh của hắn vốn dĩ tính toán thâm sâu, nghe chuyện về hắn xong còn cười chết đi được.

Tất cả đều là tại Cố Chuẩn, nếu không phải vì hắn, thì làm sao mình lại rơi vào tình cảnh hôm nay? Chờ xem, hắn nhất định sẽ không để yên cho Cố Chuẩn!

Bị người ghi hận Cố Chuẩn hiện giờ chính tâm tình sung sướng, đồng thời hệ thống cũng kịp thời thực hiện lời hứa của mình:

“Đinh! Nhiệm vụ ‘vả mặt’ đã hoàn thành, ký chủ hãy tự hành tuần tra để nhận phần thưởng.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc