Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Khoa Cử Chi Lộ Chương 4 Lý Đại Nhân Hảo Cảm Độ.

Cài Đặt

Chương 4 Lý Đại Nhân Hảo Cảm Độ.

Chỉ trong một buổi tối, Cố Chuẩn đã vẽ xong một bức tranh.

Hệ thống không thể không thừa nhận: vai ác nam phụ này đúng là có bản lĩnh thật. Cố gia đã sa sút từ rất sớm, cha mẹ Cố Chuẩn mất khi hắn còn nhỏ. Tuy rằng trước đó từng được cha hắn Cố tú tài dạy dỗ ít nhiều, nhưng cũng chỉ được chút da lông.

Ấy vậy mà hắn không chấp nhận số phận, luôn có thể tìm ra lối đi giữa nghịch cảnh, nắm bắt từng cơ hội nhỏ để vươn lên. Điều đó thể hiện rất rõ qua thư pháp và hội họa hắn luyện được.

Chữ của Cố Chuẩn không thể coi là xuất chúng, bởi hắn không được danh sư dạy, lại không đủ bút mực để luyện tập. Thế nhưng, ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, hắn vẫn viết ra được khí chất riêng, đã là rất đáng nể.

Còn về vẽ tranh, trước khi vào tư thục, hắn chưa từng học qua. Nhưng may mắn là Trương tiên sinh là bậc thầy hội họa có tiếng. Để lấy lòng thầy, Cố Chuẩn đã bỏ không ít công sức luyện tập. Bây giờ, tay nghề của hắn cũng đã đến mức có thể coi là “xuất sư”.

Chỉ có điều, trong mắt Cố Chuẩn, vẽ tranh chẳng qua chỉ là một cách để kiếm sống.

Sáng hôm sau, hắn mang bức tranh đi vào huyện thành bán.

Thao tác cực nhanh khiến hệ thống trợn mắt há mồm.

“Ủa? Bức tranh đó đáng giá vậy sao?” Hệ thống không kìm được hỏi. Nó tính sơ sơ, đêm qua hắn chỉ mất nửa canh giờ để vẽ xong, trông có vẻ không tốn chút sức nào. Thế mà hôm nay bán đi lại được tận tám trăm văn?

Phải biết, thời buổi này, bán hai quyển sách còn chưa chắc được ngần ấy tiền.

“Nếu ngày nào ngươi cũng vẽ thì kiếm được khối tiền đó!” – Hệ thống ngây thơ reo lên.

Cố Chuẩn liếc nó một cái, thản nhiên nói:

“Ngươi tưởng vận may thế này ngày nào cũng có à? Cái gì càng hiếm thì mới càng quý. Đồ bán nhiều thì tự khắc mất giá.”

Hệ thống nghe vậy cũng thấy có lý. Nhưng rồi nó đột nhiên sực nhớ ra chuyện gì đó, kêu lên:

“Chết rồi! Trong tranh ngươi đâu có ghi tên mình!”

Cố Chuẩn vẫn bình tĩnh như thường:

“Vốn không phải tranh của ta, bây giờ bán đi rồi thì lại càng không phải của ta.”

Chỉ trong khoảnh khắc, hệ thống đã hiểu ra.

“Chà... ra là vậy. Hóa ra ngươi là người vẽ thuê!”

Sắc mặt Cố Chuẩn lập tức thay đổi:

“Dám nói bậy nữa, ta xé nát miệng ngươi!”

Hệ thống muốn phản bác rằng nó vốn không có miệng, nhưng rốt cuộc cũng không dám nói gì.

Nó muốn chết mất. Thế mà nó lại chẳng có chút uy hiếp nào đối với một nhân vật phản diện. Sau này chắc bị ép đến thảm luôn mất!

Hệ thống cẩn thận nhớ lại chuyện vừa rồi. Người mà bọn họ gặp khi nãy, chắc chắn là người có tên trong bức tranh – Ôn Như Ngôn. Tuy ông ta có vẻ ngoài phong nhã, dáng dấp giống quân tử, nhưng lúc nói chuyện lại cứ thích dùng lỗ mũi để nhìn người. Mới vừa rồi, khi nhìn thấy Cố Chuẩn, nét mặt của ông ta biến đổi phong phú, giống như không vui, lại như nhẹ nhõm khiến hệ thống chẳng hiểu ra sao cả.

Lúc này, Cố Chuẩn đang cầm tiền, tâm trạng cũng không tệ, đe dọa hệ thống xong thì còn tiện thể giải thích:

“Ôn Như Ngôn là khách quen của ta từ một năm trước. Khi đó ta định bán tranh ở vài tiệm sách, nhưng chạy vài chỗ đều không ai mua. Là thư sinh vô danh, tranh có đẹp cũng bị ép giá thậm tệ. Ta thấy đám người đó thật vô sỉ nên định từ bỏ chuyện bán tranh.”

“Không ngờ khi ấy lại gặp được Ôn lão gia này. Nhà ông ta khá giả, có chút danh tiếng ở huyện Diêm Quan, cũng được gọi là họa sĩ. Chỉ tiếc, bao nhiêu năm rồi mà không tiến bộ được chút nào, người chịu mua tranh của ông ta cũng ít dần.”

“Nghĩ cũng buồn cười. Mấy tiệm sách đó chê tranh của ta, nhưng khi được dán cái tên ‘Ôn Như Ngôn’ vào thì lại bán được giá cao. Ôn lão gia lúc đầu đối xử với ta cũng được, nhưng chắc về sau thấy tranh của mình không bán được, còn tranh của ta thì vừa đưa ra đã có người mua, nên trong lòng không vui.”

Hệ thống kinh ngạc hỏi:

“Cho nên... ngươi đem tranh của mình bán cho ông ta, lại ký tên người khác? Nếu chuyện này bị lộ thì không phải sẽ bị mắng là giả mạo, lừa đảo sao? Mấy người mua tranh chắc chắn sẽ tức giận.”

Cố Chuẩn kéo nhẹ khóe môi, cười giễu chính mình:

“Ta cũng đâu còn cách nào khác.”

Hắn chỉ muốn kiếm thêm chút tiền thôi, trong nhà thiếu thốn quá mức. Sao chép sách thì tốn thời gian, mà mỗi ngày hắn còn phải dành nhiều thời gian để học. Không đủ thời gian chép sách thì chỉ còn cách này để kiếm tiền nhanh nhất.

Sau khi đi một vòng trong huyện thành, Cố Chuẩn mua đủ những thứ còn thiếu trong nhà. Củi, gạo, mắm, muối thứ gì cũng phải dùng đến tiền. Còn giấy bút mực của hắn đúng là thứ ngốn tiền nhất. Đến khi mua xong xuôi, trong túi hắn chỉ còn lại đúng 20 văn.

Hai mươi văn chính là toàn bộ tài sản hiện tại của Cố Chuẩn.

Cũng may hắn sống quen rồi. Nhà nghèo đến mức không có lấy một món đồ dư dả, muốn tích góp tiền thì đúng là không thể, có được ít gạo ăn đã là tốt lắm rồi.

Về đến nhà, việc đầu tiên hắn làm là đem hơn phân nửa số gạo vừa mua đem sang nhà thím Ngô.

Thím Ngô là người làng bên, gả cho Ngô nhị thúc hơn hai mươi năm nay, có hai con trai Ngô Minh và Ngô Hán đều là người thành thật, chất phác.

Thím Ngô quen mẹ Cố Chuẩn từ thời trẻ, những năm gần đây luôn âm thầm giúp đỡ ba anh em nhà họ Cố. Khi Cố Chuẩn đi học ở tư thục, Cố Trường An và Trường Nhạc đều được thím cho ăn cơm hằng ngày. Cố Chuẩn không muốn lợi dụng mãi lòng tốt của người ta, nên mỗi lần có chút lương thực, hắn đều chia cho thím Ngô một phần.

Vừa giao xong lương thực, Cố Chuẩn lập tức phát hiện nhà mình có khách quý.

Từ xa, hắn đã thấy một chiếc xe ngựa dừng trước cửa, liền đoán được là ai đến.

Quả nhiên vừa bước vào liền thấy tri huyện Lý đại nhân đã ở trong sân.

Lý Huống đi cùng hai tên nha dịch, mặc triều phục hẳn là vừa từ nha môn về, cố ý tranh thủ thời gian đến thăm hắn.

Vừa bước vào, Cố Chuẩn còn đang nghĩ xem nên dùng thái độ gì đối đãi với vị đại nhân này, thì đã thấy Lý Huống đang ngồi nói chuyện với hai đứa nhỏ trong nhà.

Sợ chúng ăn nói không đúng phép tắc, Cố Chuẩn vội lên tiếng cắt ngang:

“Học sinh Cố Chuẩn bái kiến đại nhân.”

Cố Trường Nhạc ngẩng mặt lên, tò mò hỏi:

“Đại nhân là ai vậy? Có lợi hại không?”

Cố Chuẩn nghiêm giọng:

“Trường Nhạc, không được nói bậy.”

Trường Nhạc bĩu môi, ánh mắt từ hoạt bát cũng trở nên hơi ngốc nghếch, nhưng Lý Huống lại thấy hai đứa trẻ này rất đáng yêu. Ông đã có hai con trai trưởng thành, cháu nội cũng lớn cả, nên vừa thấy hai đứa trẻ con như vậy, lòng ông lập tức mềm nhũn.

Ông cười đáp:

“Có hơi lợi hại một chút, nhưng cũng không phải quá lợi hại.”

Trường Nhạc gật gù ra chiều đồng tình:

“Thế thì đúng rồi. Dù sao đại ca ta mới là lợi hại nhất!”

Trường An khoanh tay đứng một bên, có vẻ không vui. Nhưng ngay sau đó, Trường Nhạc lập tức chữa lại:

“Nhị ca ta là người lợi hại thứ hai trên đời!”

Trường An lúc này mới nở nụ cười, gật đầu hài lòng.

Cố Chuẩn chỉ biết câm nín.

Lý Huống bật cười thành tiếng:

“Ngươi chăm sóc một đôi đệ muội này cũng tốt đấy.”

Cố Chuẩn vẫn giữ lễ phép:

“Học sinh bận đọc sách bên ngoài, không có nhiều thời gian dạy bảo, đều là nhờ thím Ngô hàng xóm thương tình giúp đỡ.”

Chuyện này Lý Huống đã nghe Kim Xảo kể qua, cũng biết hàng xóm nhà họ Cố rất tử tế. Ánh mắt ông dừng lại trên tay Cố Chuẩn, nhẹ giọng hỏi:

“Thương tích thế nào rồi?”

“Đa tạ đại nhân quan tâm, cũng không còn gì đáng ngại nữa.”

Nha dịch lập tức trình ra một chiếc hộp gỗ sơn đỏ.

Hộp vừa mở ra, hệ thống choáng váng cả mắt, bên trong là bạc!

“Chết rồi! Ta thua mất rồi!” – hệ thống gào thét.

Chắc chắn phải tới trăm lượng bạc, vừa ra tay đã hào phóng thế này, không hổ là lão gia từ kinh thành tới! Nhiều bạc thế này, bao người cả đời cũng chưa từng thấy qua. Hệ thống nhìn lại phần thưởng 10 lượng của mình, thấy thật mất mặt...

Chỉ có Cố Chuẩn vẫn bình tĩnh như không, còn thản nhiên từ chối:

“Đại nhân, số bạc này học sinh không thể nhận.”

Lý Huống ánh mắt thoáng trầm xuống, dò xét nhìn hắn. Trong lòng ông nghĩ: “Không nhận bạc, chẳng lẽ muốn cái gì khác?”

Cố Chuẩn vội giải thích:

“Đại nhân cũng thấy nhà học sinh ra sao rồi. Hiện tại chưa có tên tuổi, nếu còn mang theo tiền bạc thì khác nào tự chuốc lấy phiền toái.”

Lý Huống lúc này mới dịu lại.

Cố Chuẩn tiếp lời:

“Nếu đại nhân thật lòng muốn cảm ơn, học sinh chỉ có một yêu cầu hơi quá đáng.”

“Ồ?” – Lý Huống nhướn mày – “Yêu cầu gì?”

Cố Chuẩn cười nhẹ:

“Học sinh có chí khoa cử, nhưng vì nhà nghèo không mua nổi Để báo. Không biết đại nhân có thể cho phép học sinh chép lại bản Để báo cách nhật, mang về đọc kỹ được không?”

Thì ra chỉ là vì Để báo, Lý Huống nghe xong lập tức nhẹ nhõm hẳn:

“Chỉ có mỗi yêu cầu này?”

“Thật sự chỉ có thế thôi.” – Cố Chuẩn nhấn mạnh.

Lý Huống khẽ cười:

“Được rồi, tùy ngươi.”

Vừa dứt lời, trong tai Cố Chuẩn vang lên âm thanh hệ thống:

[Đinh!]

Hảo cảm độ của Lý Huống +10, hiện tại: 40

Hảo cảm 40 đã là khá cao. Đạt 50 là mức "yêu quý", 80 là "coi trọng", còn 90 chính là tình cảm sinh tử chi giao.

Lần gặp mặt này mới là lần thứ mấy, vậy mà đã tăng tới 40 điểm, cho thấy cái ơn cứu mạng thật sự hiệu quả. Hệ thống mừng rỡ không thôi:

“Ký chủ! Ngươi giỏi quá! Cố lên, cố lên nữa đi!”

Cố Chuẩn liếc mắt:

“Đồ thiểu năng.”

Hắn lười không thèm phản ứng.

Hệ thống lại hí hửng nghĩ, mình phải sớm báo cáo cấp trên, chỉ vài ngày ngắn ngủi mà đã có thành tích thế này, không báo thì uổng công lắm!

Khi Cố Chuẩn vừa tiễn Lý Huống ra khỏi cửa thôn, hắn định quay lại thì bất chợt va phải một người không mấy dễ chịu. Nhìn thấy người đó, Cố Chuẩn lập tức nắm chặt tay lại.

Nhưng điều này thì hệ thống không thể biết được, nó mới vừa liên hệ với cấp trên để báo cáo thành tích xuất sắc của chủ thể, còn đang được khen thưởng. Hệ thống nghĩ:

“Ta cứ tưởng nhiệm vụ khó lắm, hóa ra mấy ngày thích nghi phát hiện không phải vậy. Vai ác này nhìn thì bình thường, chỉ là số phận hơi khổ, lời nói độc địa, hành xử tàn nhẫn, vậy thôi.”

“Hiện tại không có dấu hiệu hắc hóa, ta tin chăm sóc hắn tốt sẽ không để hắn hắc hóa như kiếp trước.”

“Xin tổ chức yên tâm, ta cam đoan sẽ giúp vai ác này trở thành một thanh niên chính trực, tử tế!”

Nhưng giọng nói của hệ thống vừa dứt thì tổ chức gửi về cảnh báo:

“Cảnh báo! Ký chủ Cố Chuẩn hắc hóa 80%, yêu cầu hệ thống 12138 phản hồi ngay!”

Hệ thống hoảng sợ đến mức muốn tè ra quần, không còn tâm trí chứng minh lòng trung thành nữa, lăn bò chạy thật nhanh trở về.

Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy? Lúc rời đi thì còn đang hảo hảo, sao giờ lại hắc hóa 80%? Chỉ trong khoảng thời gian ngắn thế này, Cố Chuẩn đã hắc hóa sao? Thần tiên cũng không kịp mang theo nhanh như vậy!

*Chú tích:

- Để báo (邸报): là thuật ngữ chuyên môn trong lịch sử, chỉ loại bản tin do triều đình phát hành, sao chép các chỉ dụ của Hoàng đế, tấu chương của quan lại và các tin tức chính trị quan trọng gửi từ kinh đô (thông qua các trạm dịch) xuống cho quan lại các địa phương đọc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc