Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cả công đường lúc này ai cũng mang vẻ mặt như khó nói thành lời.
Cái đầu óc của Cao Tu Văn không hiểu mọc ở đâu mà lại nghĩ rằng việc định nạp muội muội người ta làm thiếp là một kiểu ban ân? Dù biết đời người ai cũng ham phú quý, nhưng người ta không muốn thì chính là không muốn, ép buộc còn tưởng là cao nhân ban ơn, chẳng phải quá đáng lắm hay sao. Thật sự coi nhà mình quyền thế đến mức ai cũng tranh nhau vào sao?
Thế nhưng từ đầu đến cuối, hai mẹ con nhà họ Cao lại chẳng nghĩ như vậy. Trong mắt họ, chỉ cảm thấy Vương Duy Cốc là phản phúc vong ân. Cao phu nhân không nhịn được mở miệng chế nhạo:
“Làm một cái thiếp còn chưa đủ à? Chẳng lẽ còn muốn để muội muội ngươi đường đường chính thất gả vào Cao gia chúng ta? Nực cười! Ngươi cũng không soi lại thân phận nhà mình, các ngươi xứng sao?”
Nhưng Vương Duy Cốc không nổi khùng như bọn họ, mà chỉ lạnh giọng đáp lại:
“Đúng là hiện giờ không xứng. Nhà họ Vương chúng ta dù có thấp hèn đi nữa thì cũng không đem con gái mình gả cho một kẻ gian lận khoa cử đang mang xiềng xích tù tội như ngươi."
Cao Tu Văn thấy thế càng giận sôi máu, còn định lao đến đánh Vương Duy Cốc, nhưng bị quan sai giữ chặt lấy, không nhúc nhích nổi.
Hắn vừa giận vừa hoảng, gào lên:
“Là hắn! Lý đại nhân, chính là hắn dụ dỗ ta gian lận, mọi chủ ý đều là hắn bày ra! Nếu không phải hắn âm thầm mách nước thì sao có được đề thi? Lúc chúng ta bàn chuyện đó, hắn luôn ngồi cạnh nghe! Lý đại nhân, ngài phải tin ta! Tất cả là hắn chủ mưu!”
Lý Huống chỉ lạnh nhạt hỏi lại một câu:
“Ngươi có nhân chứng vật chứng không?”
Cao Tu Văn lập tức đứng sững tại chỗ – nhân chứng? vật chứng? Lúc này hắn căn bản không thể bịa ra ngay điều gì.
Lý Huống vỗ mạnh mộc bảng:
“Không có chứng cứ thì đừng ngậm máu phun người. Người đâu – giải cả ba người nhà họ Cao vào ngục, chờ ngày xét xử!"
Trần Phong liền dẫn người áp giải xuống. Ba người nhà họ Cao bị xích tay xích chân dẫn đi, dù muốn phản kháng cũng không còn sức. Cao Tu Văn cứ gào lên rằng mình bị oan, rằng tất cả là mưu kế của Vương Duy Cốc. Nhưng ai cũng chỉ nghe rồi bật cười: rõ ràng chính hắn muốn gian lận, tự tay viết bài thi, giờ đổ lỗi cho người khác, lại còn bảo là bị hại – quả là nực cười.
Chẳng bao lâu sau công đường cũng vãn người.
Cố Chuẩn bước tới trước mặt Vương Duy Cốc, giọng chậm rãi nhưng rõ ràng:
“Ngươi khiến ta phải nhìn lại bằng con mắt khác đấy.”
Ánh mắt Vương Duy Cốc lúc này vô cùng phức tạp, nhìn Cố Chuẩn mà trong lòng không biết là cảm tạ hay hối hận. Hắn cũng không rõ mình rốt cuộc có nên hận người trước mặt hay không. Nếu lúc trước không phải Cố Chuẩn nhắc đến chuyện muội hắn, có lẽ Cao Tu Văn đã chẳng để mắt đến nàng.
Vương Duy Cốc rất muốn hỏi rằng có phải Cố Chuẩn cố ý hay không, nhưng lời đến miệng lại nuốt trở vào, giờ truy cứu điều đó cũng không còn ý nghĩa gì.
Huống chi, người trước mặt nay đã là đệ tử thân truyền của Lý đại nhân, nếu giờ trở mặt thì con đường sau này của hắn ở huyện thành này e rằng cũng chẳng khá khẩm gì.
Hắn miễn cưỡng nở một nụ cười khó coi:
“Ngươi quá khen rồi, Cố sư đệ. Phải nói là ta mới nên lau mắt mà nhìn ngươi.”
Nói xong, hắn cúi đầu xuống, không tiếp tục đối thoại nữa.
Cố Chuẩn khẽ liếc nhìn hắn một cái, rồi không nói gì thêm, bước qua, đi thẳng về phía Lý đại nhân.
Vương Duy Cốc quay đầu nhìn theo bóng hai thầy trò Cố Chuẩn và Lý Huống. Trong lòng hắn dấy lên cảm giác khó tả vừa chua xót, vừa bất bình.
Hắn không hiểu vì sao Cố Chuẩn lại có cái vận số tốt như thế, hết người này tới người khác xuất hiện dang tay giúp đỡ, hết lần này cứu hắn lại đến lần khác nâng hắn lên, mà ai nấy đều là quý nhân quyền thế. Vì sao hắn lại được như vậy? Còn mình, dù cố thế nào cũng chẳng có ai đứng sau lưng?
Vương Duy Cốc thầm nghĩ: Lão thiên gia, ông thật sự bất công đến vậy sao?
Vương Duy Cốc cũng cũng chỉ đứng nhìn trong chốc lát, liền có người thỉnh hắn đi ra ngoài. Nhìn xem kìa, đây là khác biệt, rõ ràng hắn là người đứng ra tố cáo Cao Tu Văn nhưng vẫn bị giữ lại tra hỏi điều tra đến nửa ngày. Hắn biết Lý Huống đã nhìn ra được là do hắn tính kế, chỉ vì không có chứng cứ, không làm gì được hắn, cho nên chỉ có thể đem hắn thả ra, nhưng chung quy vẫn là không thích hắn..
Còn Cố Chuẩn thì sao? Rõ ràng hắn chẳng trực tiếp động tay động chân gì, vậy mà vẫn được ở lại quan xá đường hoàng, lại còn tham dự vào cả việc tra án Cao gia, nói một câu nha dịch răm rắp nghe theo.
Thật đúng là… quá bất công!
Cố Chuẩn quả thật cũng đang ở đó để xem xét việc thẩm vấn, trong lòng muốn hỏi chút về kế hoạch sắp tới của Lý đại nhân. Nhìn tình hình này thì chuyện của Cao Sùng Đức hôm nay chắc chắn chưa thể hỏi ra gì. Cố Chuẩn muốn biết ý định của sư phụ: sẽ thẩm tiếp ngày mai, hay để hôm khác, hay là vụ này vốn đã vượt khỏi phạm vi Diêm Quan huyện, không phải do bọn họ xử lý nữa?
Lý Huống vừa rồi cũng đã sơ lược xem qua quyển sổ ghi chép kia. Mới nhìn qua vài trang đã đủ khiến sắc mặt ông trầm xuống, mức độ nghiêm trọng của vụ án này vượt xa tưởng tượng. Khi nghe Cố Chuẩn hỏi sau này tính thế nào, Lý Huống dứt khoát đáp:
“Vụ án này dây mơ rễ má quá rộng, không phải thứ ta có thể tự xử lý. Lát nữa ta sẽ viết một tờ tấu chương gửi về Kinh thành, giục người dùng khoái mã đưa đi ngay. Ngươi cũng không cần nóng vội, cứ chờ xem bên trên họ sắp xếp thế nào.”
“Vậy phải chờ bao lâu?” Cố Chuẩn lại hỏi.
“Không lâu đâu,” Lý Huống đáp.
Lý Huống nói “không lâu” không phải lời khách sáo. Trên thực tế, loại vụ án như thế này chỉ mất khoảng hai ngày là đã vào tới tai Hoàng thượng. Quyển sổ kia vừa nhìn qua đã biết không chỉ mình Cao Sùng Đức nhận hối lộ, ngay cả Cao tri phủ ở Lâm An phủ cũng bị ghi tên, thêm vào đó là một loạt quan lại lớn nhỏ trong hệ thống diêm trường, chỉ e còn dính líu không ít.
Bên triều đình sẽ phản ứng thế nào thì Lý Huống chưa biết, nhưng nhà họ Lý đã sớm ra tay. Trước đó mấy ngày, Lý Huống đã viết riêng một bức thư về Kinh thành, kể rõ mọi hành vi của Cao gia, người nhà họ Lý ở kinh thành hiểu rất rõ ý tứ của Lý Huống, vì vậy trong chuyện này cũng không ngừng đi các mối quan hệ, dùng đủ mọi cách để giúp thêm lời, tuyệt đối không cho nhà họ Cao còn đường xoay trở.
Bất quá mới chỉ nửa ngày trôi qua mà trong triều đình đã có quyết định.
Cùng lúc đó, ở huyện Diêm Quan bên này cũng không hề rảnh rỗi. Quan viên lớn nhỏ trong Diêm trường đều bị bắt về nha môn để tra xét một lượt. Kết quả không ngoài dự liệu, không một ai trong bọn họ là trong sạch. Mấy tên tham ít thì cũng có mà tham nhiều thì càng không thiếu. Cao Sùng Đức hành sự quả thật tâm địa độc ác, hắn biết một mình ăn hối lộ thì dễ bại lộ, thế là liền lôi kéo tất cả thuộc hạ cùng cấu kết mà chia tiền. Mọi người đều bị kéo vào vòng xoáy đó rồi thì còn ai dám không tham?
Lý đại nhân hai ngày nay chẳng nở nổi nụ cười. Một huyện nhỏ như Diêm Quan mà đã mục nát đến thế này, vậy thử hỏi những huyện khác, phủ khác thì sẽ hư thối đến mức nào? Chỉ nghĩ thôi cũng khiến ông không dám hình dung.
Trái ngược hoàn toàn với ông, Cố Chuẩn hai ngày nay tinh thần có thể nói là hưng phấn đến bất thường. Càng tra ra tội của Cao gia, thì trong lòng hắn càng khó kìm được sự vui sướng. Hắn biết rốt cuộc cũng sắp trả được mối nợ máu năm xưa, sắp có thể rửa sạch oan ức cho cha mẹ. Thậm chí, hắn còn cố ý tìm đến gặp Lý đại nhân để hỏi rằng liệu bản thân có thể tham dự vào quá trình xử lý vụ án này hay không.
Lý đại nhân nghe vậy, nhìn là biết tâm trạng Cố Chuẩn hiện giờ không bình thường, bèn nói:
“Án này về cơ bản đã điều tra gần xong, chỉ còn chờ triều đình phái người đến phúc thẩm, rồi định tội. Ta cũng biết ngươi có thù riêng với bọn chúng, nhưng sự thật là Cao Sùng Đức lần này gây họa quá lớn, e rằng khó thoát tội chết. Những gì nên trả giá hắn sẽ phải trả. Ngươi đừng nên vì niềm hận này mà làm mấy việc thất thố, tự hạ mình.”
Lý Huống vốn không muốn Cố Chuẩn vì chuyện này mà rơi vào vũng bùn, bởi vì chuyện báo thù mà đánh mất tương lai.
Nhưng Cố Chuẩn chỉ bình tĩnh đáp:
“Thưa sư phụ, những lời ngài nói con đều hiểu. Chỉ là… trong lòng con vẫn không cam tâm.”
Lý Huống thở dài:
“Thôi được. Nếu đã vậy, muốn theo thì cứ theo.”
Cố Chuẩn cảm kích mà cười cười.
Được Lý Huống cho phép, Cố Chuẩn trực tiếp vào huyện nha đại lao. Loại địa phương này, người bình thường căn bản không muốn đặt chân đến, âm u u lãnh không nói, bên trong hương vị cũng không phải là dễ ngửi. Bản thân Trần Phong cũng không muốn tới, chính là Cố Chuẩn một hai phải lại đây, hắn lại không thể không bồi.
“Dạo gần đây trong ngục ban đầu còn thưa thớt đôi ba kẻ, giờ thì ngược lại, chật như nêm,” Trần Phong vừa đi vừa than phiền. “Nhốt đông như vậy cũng mệt chúng tôi lắm, cứ mong triều đình sớm phái người đến tiếp nhận, có quy trình cụ thể thì đỡ phải mỗi ngày chúng tôi đứng đây mà dài dòng với đám người này.”
Vừa nói dứt câu, hắn liền mở cửa lao tù cho Cố Chuẩn đi vào trong.
Trong đại lao, đa số quan lại nhìn thấy quan sai bước đến là ngoan ngoãn im thin thít. Chỉ có hai chỗ khác hoàn toàn: một bên là phòng giam của mẹ con họ Cao còn đang gào khóc chửi bới, một bên khác là của Cao Sùng Đức ngồi cúi đầu trầm mặc trong góc, như người vừa già đi chục tuổi.
Bởi vì tội danh của ba người Cao gia mỗi người một khác, nên bị nhốt ở hai khu riêng biệt. Nhất là Cao Sùng Đức bị tách riêng một buồng, vì quan phủ sợ sau này ba người thông đồng khẩu cung, khó bề thẩm vấn.
Bên kia, Cao phu nhân vẫn như mọi lần ong óng kêu gào không phục, vừa thấy có người đi ngang qua liền la hét mất tiếng, cứ luôn miệng rằng mình bị oan.
Trần Phong đứng ngoài cũng không hiểu bà ta lấy đâu ra sức: mỗi ngày cơm cũng không đủ ăn, nằm đất ngủ chỉ mấy tiếng, vậy mà cứ hễ có người qua là gào ầm như mới hồi sức. Chẳng lẽ không biết có kêu rách cổ họng thì cũng chẳng ai để ý nữa sao?
Thật đúng là phí công vô ích.
Kêu chán rồi không ai đáp lại, lại thêm trong ngục âm u, mắt không thấy rõ người đến là ai, Cao phu nhân cuối cùng ngồi sụp xuống đất, xoay sang mắng… chính con trai mình:
“Đúng là đồ sao chổi hại nhà, ta sớm đã nói ngươi đừng dây vào mấy thứ đó! Hại ta với ngươi thành ra cái dạng này…”
Cao Tu Văn cau mày bứt tóc: “Ngươi im không? Ngày nào cũng nói y hệt, không thấy phiền à? Ta còn chẳng biết cái thằng Vương Duy Cốc lòng dạ độc như vậy. Biết sớm thì ta đã xử nó luôn rồi, để giờ nó dám hại ngược lại ta!”
Ngoài song cửa, Cố Chuẩn khẽ bật cười lạnh.
Người ngu đúng là ngu, đã bị tống vào ngục mà miệng vẫn không chịu yên, nói toàn những lời độc ác tưởng như mình còn quyền thế nào lắm.
Nhưng Cố Chuẩn chẳng thèm để ý đến Cao Tu Văn nữa. Người hắn thật sự muốn gặp là Cao Sùng Đức.
Cố Chuẩn đi thẳng đến buồng giam bên kia. Vừa thấy người tới, Cao Sùng Đức mở mắt ra liếc một cái là nhận ra ngay.
“Ngươi tới làm gì?” – ông ta vẫn ngồi thẳng người, lưng không dựa, ra vẻ không hề bối rối, như thể bản thân vẫn khác hẳn đám tù nhân chung quanh.
Cố Chuẩn cười hờ hững: “Ta đến thăm Cao đại nhân... để xem kết cục của ngài ra sao.”
Trần Phong đứng bên cạnh lập tức hiểu ý, vội nói: “Hai người cứ từ từ nói chuyện, ta ra ngoài đứng canh một lát.”
Dứt lời, hắn lặng lẽ lui ra, rõ ràng không muốn nghe thêm bất cứ chữ nào trong cuộc đối thoại này.
Tại sao mọi chuyện lại trùng hợp đến thế? Vì sao đúng lúc ấy con trai ông ta lại quyết định gian lận? Vì sao Vương Duy Cốc bỗng dưng trở mặt? Vì sao Cố Chuẩn có thể trùng hợp tìm ra được sổ sách kia?
Cao Sùng Đức rất khó không nghi ngờ, rằng tất cả chuyện này đều do một tay Cố Chuẩn sắp đặt, nhưng… ông ta lại không muốn tin một tên tiểu tử mồ côi lại có bản lĩnh lớn đến vậy.
Cố Chuẩn nhìn vẻ thảm hại nghèo túng của hắn mà trong lòng thấy hả hê:
“Cao Sùng Đức à, Cao Sùng Đức! Đều nói, người đang làm trời đang nhìn, thế mà ngươi đến chết cũng không chịu tỉnh ngộ. Con trai ngươi làm chuyện đó đã đủ để cả nhà các ngươi thân bại danh liệt rồi, không ngờ ngươi làm cha lại còn ‘giỏi’ hơn nữa. Có quyển sổ kia trong tay, ngươi nghĩ mình còn có thể lật được tình thế sao?”
Hắn ngồi xổm xuống, ghé sát vào Cao Sùng Đức:
“Năm xưa lúc ngươi giăng bẫy hại cha mẹ ta, có từng nghĩ rồi sẽ có ngày hôm nay không? Cha ta coi ngươi như thân huynh đệ, thế mà ngươi thì sao? Dòm ngó mẹ ta, hại chết cha ta. Cao Sùng Đức, có bao giờ nửa đêm ngươi nằm mơ thấy người đến đòi mạng không?”
“Ta không có giết cha ngươi!” – Cao Sùng Đức vội quát lên. Trong lòng hắn rõ ràng: người kia đúng là chết vì tai nạn ngoài ý muốn, không phải hắn ra tay trực tiếp.
Cố Chuẩn bỗng đứng dậy bóp mạnh lấy song sắt trước mặt:
“Ngươi dám nói ngươi không khiến ông ấy thân bại danh liệt?!”
Cao Sùng Đức cứng họng, không nói được lời nào. Đúng là năm đó chính hắn đã cố ý gài bẫy tên ngốc đó, lợi dụng lúc ông ta say để khiến người ta dụ dỗ đánh bạc, rồi ép vào khoản nợ lớn. Nhưng hắn chỉ làm có mỗi chuyện đó mà thôi, hơn nữa hắn cho rằng lỗi cũng không phải ở hắn, nếu có trách thì phải trách cha của Cố Chuẩn vốn sinh ra đã mang mệnh bạc, trời định sẵn là chết yểu mà thôi.
Cố Chuẩn cười lạnh, lấy lại vẻ bình tĩnh:
“Giờ ngươi gây ra chuyện lớn như vậy, cứ yên tâm mà chết dần trong lao. Nhưng yên tâm đi, con trai ngươi, cái tên gian lận kia chắc chắn không chết ngay đâu. Chỉ là sau này sống thế nào, ta còn chưa tính sổ. Một thằng ngu dễ dụ như nó, muốn dắt đi đâu còn chẳng được à? Ta đã từng dụ hắn phạm tội dễ như trở bàn tay, ngươi cũng thấy rồi đấy.”
Cao Sùng Đức thở gấp, ánh mắt đỏ ngầu. Đúng như hắn nghĩ, mọi chuyện đều là do Cố Chuẩn giăng bẫy!
Cố Chuẩn lại nghiêng đầu, nhếch môi nhắc thêm:
“Còn đứa con vợ lẽ kia… Cao Tu Minh phải không? Ngươi xem hắn như bảo bối, vậy sau này ta sẽ tự mình ‘chăm sóc’ hắn thật tử tế.”
“Cố Chuẩn! Ngươi dám động vào nó thử xem!” – Cao Sùng Đức nổi điên.
Cố Chuẩn phủi phủi vạt áo như vừa xử lý xong đồ bẩn, thản nhiên đáp:
“Ngươi cứ chờ xem ta có dám hay không. À quên, chắc gì ngươi sẽ không còn cơ hội để xem nữa. Ngươi tự lo cho cái mạng mình đi. Ta vừa nghe tin Lâm An phủ Giám Sát Ty và Tần Vương Thế tử đã đến, ngày mai sẽ mở khai thẩm. Cao đại nhân, ngươi tự giải quyết cho tốt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
