Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Chuẩn cũng nhân cơ hội đi vào trong phủ.
Cao Sùng Đức chặn ngay trước mặt hắn, không vui nói:
“Ngươi vào đây làm gì?”
Trần Phong lập tức đáp thay:
“Cố công tử là đệ tử của Lý đại nhân. Hiện Lý đại nhân đang thẩm vấn người khởi kiện, nên giao toàn quyền cho Cố công tử giám sát mọi việc.”
Cố Chuẩn mỉm cười:
“Cao đại nhân, câu trả lời như vậy đã vừa lòng ngài chưa?”
Cao Sùng Đức nghiến răng, cuối cùng cũng phải tránh ra.
Cùng lúc ấy, hệ thống vang lên trong đầu:
“Nhiệm vụ mới: tìm ra sổ sách hối lộ của Cao Sùng Đức. Phần thưởng: Kỹ năng nấu nướng thượng hạng + kèm một quyển thực đơn năm sao.”
Cố Chuẩn suýt chút nữa ho khan. Khen thưởng kiểu gì đây?
Hệ thống còn nghiêm trang nói thêm
“Trù nghệ không phải chuyện nhỏ. Nuôi hai đứa nhỏ, ngươi nấu khó ăn như vậy thì nuôi thế nào? Ở chỗ chúng ta nam tử còn có thể vào được đại sảnh xuống được phòng bếp ấy chứ, ngươi có một chút trù nghệ cũng tốt.”
Cố Chuẩn cười nhạo một tiếng, vốn chẳng coi phần thưởng đó ra gì, như vậy cũng dám gọi là khen thưởng? Nhưng nhiệm vụ thì vẫn phải làm, vì mục tiêu cuối cùng của hắn vẫn là khiến Cao Sùng Đức thân bại danh liệt.
Hệ thống lặng lẽ tắt đi lần nữa. Thật ra nó cũng cảm thấy phần thưởng lần này đúng là... chẳng ra làm sao, nhưng hết cách, nhiệm vụ từ trên đưa xuống vốn đã định như vậy, nó đâu thể tự ý sửa phần thưởng.
Chỉ là… liệu ký chủ có vì thế mà cảm thấy nó vô dụng không?
Không đúng… chắc nó vốn dĩ đã luôn bị xem là vô dụng rồi…
Nghĩ tới đây, hệ thống lần nữa rơi vào trạng thái trầm tư đầy bi kịch.
Cố Chuẩn cùng đám người vừa xông vào bất ngờ, đúng lúc Cao phu nhân và Cao Tu Văn đang ở hậu viện bàn chuyện làm tiệc mời khách. Hai mẹ con thấy quan sai kéo đến đông như vậy thì đứng sững tại chỗ, không hiểu chuyện gì.
Cao Tu Văn phản ứng nhanh hơn một chút, cười gượng nói:
“Các người… đây là tới báo tin mừng sao?”
Nhưng nhìn thế nào cũng không giống người đến chúc mừng, toàn là mặt hằm hằm, binh khí giắt ngang lưng.
Trần Phong cười nhạt:
“Tâm dạ của Cao công tử cũng thật thư thái.”
Câu nói đầy giọng mỉa mai khiến không khí lập tức lạnh xuống. Cao phu nhân lập tức đứng bật dậy:
“Các ngươi rốt cuộc đến đây làm gì?”
Trần Phong lạnh lùng đáp:
“Vương Duy Cốc bạn học cùng trường với Cao công tử vừa tới huyện nha, tố cáo Cao công tử gian lận khoa cử. Hơn nữa còn mang theo chứng cứ đầy đủ. Mời hai vị theo chúng ta đến nha môn một chuyến.”
Nói rồi gã đưa tay làm dấu “mời” mà trông chẳng khách khí chút nào.
Xung quanh đám nha hoàn và gia nhân Cao phủ lập tức rối loạn. Vừa nãy còn hớn hở chúc mừng, ai ngờ chỉ trong chốc lát đã biến thành thế này.
Cao Tu Văn tái mặt, bật thốt:
“Nói bậy! Vương Duy Cốc sao có thể đi cáo ta?”
Trần Phong vẫn giữ nguyên thái độ:
“Có phải hay không, cứ đến huyện nha tự nhiên sẽ rõ.”
Cao Tu Văn nắm chặt hai tay, trong lòng lo lắng Vương Duy Cốc kia thật sự phản rồi? Hay bị ai ép?
Trần Phong không muốn phí lời. Vừa giải thích xong là hô tay, cho nha dịch xông lên khống chế người.
“Buông ra! Các ngươi dám!” — Cao phu nhân lúc này đã hoàn toàn mất bình tĩnh, gào lên như muốn rách cổ họng.
Nha dịch ra tay rất quen, chỉ trong nháy mắt đã giữ chặt cả hai mẹ con, lực rất mạnh, hoàn toàn không giãy ra được.
Cao phu nhân vùng vẫy hai cái không thoát, liền trở nên dữ tợn, mắng ầm lên:
“Lũ khốn! Biết ta là ai không? Mau thả bổn phu nhân ra! Nếu để chúng ta mẹ con bị thương, các ngươi có mười cái mạng cũng không đủ đền!”
Lúc ấy Cố Chuẩn lạnh lùng bước tới, giọng điệu thản nhiên mà sắc lạnh:
“Cao phu nhân, khẩu khí thật lớn. Vẫn nói ‘Thiên tử phạm pháp cũng xử tội như thứ dân’. Bà chỉ là vợ của một quan muối nho nhỏ, lại dám uy hiếp quan sai? Chẳng lẽ bà thấy mình còn cao quý hơn cả hoàng thượng?”
Cao phu nhân trừng mắt nhìn hắn, nghiến răng mắng:
“Tên tiện nhân sinh ra đồ tiện chủng! Ngươi cũng xứng lên tiếng ở đây hay sao?”
Cố Chuẩn nghe vậy, ánh mắt liền tối đi.
Trần Phong đứng cạnh thấy sắc mặt hắn trở nên lạnh hẳn, liền vội vẫy tay khẽ, hạ giọng nhắc nhở:
“Chỉ là hai kẻ phạm tội, chấp nhặt với chúng làm gì.”
Nghe vậy, Cố Chuẩn liền nén lại ý tức giận, khẽ cười, ra vẻ không muốn chấp cùng người Cao gia.
Đám nha dịch vốn đã hiểu ý, cố tình dùng sức mạnh hơn để áp giải hai mẹ con Cao gia. Càng đi càng mạnh tay, khiến hai mẹ con kia liên tục kêu la ầm ĩ, mắng chửi càng lúc càng chói tai, nhưng càng mắng càng bị ghì chặt cho đến đau điếng.
Cao phu nhân cảm thấy như một cơn ác mộng, bà ta vốn quen được tâng bốc nịnh nọt, nào chịu nổi cảnh bị áp giải như tù phạm giữa đường?
Vừa qua khỏi cửa phủ, lại đúng lúc gặp Cao Sùng Đức đang từ ngoài trở về. Như thấy được cứu tinh, Cao phu nhân lập tức gào lên:
“Lão gia, mau nói đi! Chẳng lẽ để người ta muốn làm gì thì làm? Họ muốn khi dễ chúng ta đến cùng!”
Nhưng Cao Sùng Đức không tiến lên cứu, trái lại chỉ u ám nhìn mẹ con họ. Có Trần Phong và Cố Chuẩn ở đây, hắn không dám hé răng nửa lời phản đối. Trong lòng hắn thầm hối hận đến cực điểm: biết vậy thì lúc trước đã nên trừ khử hai kẻ ngu xuẩn này đi từ sớm, không để đến nước này!
Cao Sùng Đức cố giữ bình tĩnh, nói với Trần Phong:
“Người các ngươi cũng đã bắt rồi, cũng nên sớm về nha môn phục mệnh đi chứ?”
“Không vội.” – Cố Chuẩn nhàn nhã lên tiếng – “Tội trạng của Cao phu nhân và Cao công tử thì đã rõ. Nhưng còn Cao đại nhân đây, ai biết có nhúng tay hay không? Sư phụ ta đã căn dặn: nhất định phải tra cho ra những thứ trong thư phòng, không sót thứ gì.”
Sắc mặt Cao Sùng Đức lập tức tái đi, gằn giọng:
“Ngươi đừng có ép người quá đáng!”
Cố Chuẩn cười nhạt:
“Sao thế, Cao đại nhân thấy chột dạ sao?”
Cao Sùng Đức nghiến răng, cố trấn tĩnh:
“Nếu rốt cuộc các ngươi không tra ra được cái gì, đến lúc đó định tính thế nào đây?”
Đám đầy tớ Cao phủ thấy chủ nhân bị áp, liền xúm lại bao quanh. Nha dịch thấy vậy lập tức tuốt đao ra, ánh thép loáng lên khiến bọn hạ nhân phải đứng yên, không dám manh động.
“Hay là… trong thư phòng thật sự có thứ không thể để ai thấy? Nếu vậy ta chỉ cần nhắc với sư phụ ta một câu thôi. Trước mặt bao nhiêu người thế này, Cao đại nhân nên nghĩ cho kỹ: hôm nay nếu cố chấp không nhượng bộ thì lát nữa người gặp họa… e rằng không phải ta nữa, mà là ngài.”
Cao Sùng Đức nghe xong, mặt xanh rồi lại tái, khó coi đến mức không nói nên lời.
Cố Chuẩn hơi nhướng mày, khẽ cười:
“Cao đại nhân chịu hợp tác rồi? Vậy chúng ta vào thư phòng tiếp tục kiểm tra thôi.”
Đám nha dịch phía sau lập tức hiểu ý, cầm đao sẵn sàng áp giải. Thư phòng nằm ngay trong chính viện, chỉ mấy bước chân đã tới. Đã là kiểm tra theo lệnh, vừa vào tới nơi, họ trực tiếp đá văng cửa mà không hề kiêng nể.
Mạch máu bên thái dương của Cao Sùng Đức nổi phồng lên, nhưng vẫn cố nén, không dám phát tác.
Mà càng nhìn, lửa giận trong ông ta càng bốc lên: bọn nha dịch quả thực không hề xem ông ta tồn tại, vào phòng một cái là lật lung tung, tủ gì cũng đổ, ngăn nào cũng giật ra đổ hết cả xuống đất, sách vở vứt tứ tung, y như trộm cướp vào phá nhà vậy.
Chẳng bao lâu sau, cả thư phòng đã thành một bãi chiến trường.
Nhưng điều khiến ông ta dần dần bình tĩnh lại là… bọn họ lục tung lên cả nửa ngày như vậy, hết cả tủ bàn, ngăn kéo, hộc bí mật vẫn không tìm ra được thư từ hay chứng cứ gì.
Cao Sùng Đức chắp tay sau lưng, đứng đó, sắc mặt dần trầm xuống nhưng ánh mắt lại đầy khoan khoái, cuối cùng lạnh giọng hỏi:
“Vậy là lục xong rồi? Không tìm ra cái gì đúng không?”
Trần Phong hơi do dự, nhìn qua Cố Chuẩn. Họ đã lục suốt gần nửa canh giờ, nơi nào cũng lục, thật sự không thấy được thứ gì khả nghi.
“Hay là… chúng ta chuyển sang phòng khác kiểm tra?”
Khóe miệng Cao Sùng Đức khẽ nhếch, lộ ra một chút đắc ý ngấm ngầm.
Thế nhưng đúng lúc đó, Cố Chuẩn đột nhiên lên tiếng, nhẹ nhàng: “Khoan đã.”
Cố Chuẩn bước hẳn vào phòng, cúi người xem xét từng ngóc ngách một cách kỹ lưỡng. Người khác tìm thì hắn không yên tâm, tự tay mình xem mới chắc chắn được. Nhưng dạo một vòng xung quanh, quả thật chẳng có gì bất thường cả.
Không nản, hắn bắt đầu nhìn lên tường. Hai bên tường thư phòng treo đầy tranh quý tranh sơn thủy, tranh nhân vật, bức nào cũng là danh họa có giá trị cực cao.
Cao Sùng Đức thấy Cố Chuẩn chưa tìm được thứ gì, liền cười lạnh giễu cợt:
“Vừa rồi các người ầm ĩ nói trong thư phòng ta tàng chữ chứng cứ tham ô gian lận đúng không? Giờ lại tự tay lục tung lên mà chẳng được gì cả. Xem ra ta cũng nên gặp Lý đại nhân nói rõ một phen. Học trò ông ấy lỗ mãng một chút còn bỏ qua được, nhưng nếu che giấu sự thật, vu oan giá họa cho người ngay, vậy thì không thể xem thường!”
Nói xong còn quay sang Trần Phong, cố tình đe dọa:
“Chuyện hôm nay, ta sẽ bẩm báo hết cho cấp trên, mong các ngươi tự lo lấy thân!”
Ngay khi khí thế Cao Sùng Đức vừa mới phách lối trở lại, Cố Chuẩn đã đi tới sát một bức tranh treo ở mé tường, giơ tay gõ vào khung tranh: hai tiếng “thùng thùng”, vang rất khác so với những chỗ khác.
Âm thanh này nghe không giống tiếng gõ lên tường đặc mà giống như rỗng ở phía sau.
Cao Sùng Đức nghe thấy, sắc mặt lập tức thay đổi, đồng tử co lại.
Cố Chuẩn như chợt phát hiện ra điều gì, liền giơ tay tháo cả bức tranh xuống. Phía sau là bức tường bình thường, thoạt nhìn chẳng có gì lạ. Nhưng hắn cúi xuống nhìn kỹ mới phát hiện cạnh sát vách có một khe nối rất nhỏ, nhỏ tới mức nếu không chú ý nhìn sẽ không thấy được.
“Mang đao đến đây.”
Một tên nha dịch đứng sau lập tức đưa thanh đoản đao mang theo bên người.
Lưỡi đao mỏng như tờ giấy, gần như chẳng có cảm giác nặng, nhưng dùng để nạy những thứ tinh tế thế này lại rất hợp. Cố Chuẩn cẩn thận luồn mũi dao nạy thử, chỉ nghe một tiếng ‘cạch’ rất nhẹ, bức tường liền bị cạy bật ra một mảnh.
Phía sau là một lớp tường thứ hai và ngay giữa chính là một hộp gỗ bí mật cỡ lớn bằng hai bàn tay chắp lại. Thiết kế tuy không đặc biệt khéo nhưng giấu ở đó thì đúng là người thường khó lòng phát hiện.
Cao Sùng Đức đứng phía sau nhìn thấy liền khuỵu cả chân, suýt không đứng vững.
Quản gia hoảng sợ đỡ lấy: “Lão gia… người sao vậy?”
Lúc này sắc mặt Cao Sùng Đức đã tái mét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vừa sợ hãi vừa hoảng loạn nhìn chằm chằm cái hộp vừa lộ ra.
Cố Chuẩn đưa tay vào lấy ra một cuốn sổ dày hơn sổ bình thường. Vừa mở ra, ngay phần đầu là danh sách họ tên thương buôn muối, phía sau ghi rõ từng khoản tiền thu, khoản nào khoản nấy đều lớn đến kinh người.
Đây chính là sổ sách nhận hối lộ và chia chác lợi nhuận.
Hệ thống lập tức vang lên bên tai:
“Đinh! Nhiệm vụ thành công. Phần thưởng đã phát — mời ký chủ tự kiểm tra!”
Cố Chuẩn biết rất rõ, vật chứng quan trọng nhất đã nằm trong tay hắn. Hắn giơ cuốn sổ trong tay, khẽ lắc về phía Cao Sùng Đức, nửa như trêu chọc:
“Cao đại nhân, ngài còn gì muốn nói trước khi bị áp giải?”
Cao Sùng Đức đưa tay ôm lấy ngực, sắc mặt trắng bệch, hắn hiểu rõ đời mình đến đây là xem như xong rồi.
Một đám người tới bất ngờ, đi cũng bất ngờ. Trước đó Cao phu nhân cùng con trai đã bị giải đến nha môn, giờ đây người cuối cùng trong nhà họ Cao có thể đứng ra làm chủ cũng bị đem đi nốt.
Cố Chuẩn và những người khác trở lại đúng lúc, vừa vặn nhìn án kiện kết thúc.
Cao Tu Văn rốt cuộc hiểu ra mình bị chính người thân tín hãm hại, cả người tức đến gần như phát điên. Ngay trước mặt Lý Huống, hắn xông tới túm chặt cổ áo Vương Duy Cốc, gầm lên như muốn ăn thịt người:
“Ta đối đãi với ngươi như huynh đệ! Vì sao ngươi lại hại ta?”
Vương Duy Cốc bị nắm lấy cổ áo nhưng không hề tránh né, ánh mắt lạnh ngắt, khóe môi nhếch lên như cười như không:
“Đối xử như huynh đệ? Ngươi đối xử như huynh đệ mà lại muốn đem muội muội ta nạp làm thiếp? Cao Tu Văn, hôm nay ngươi chịu kết cục thế này, chính là báo ứng ngươi đáng phải nhận!”
Cố Chuẩn đứng ở bên, nhướng mày một cái, trong lòng còn thấy có chút thú vị. Chó cắn chó… ta thấy cảnh này càng ngày càng hợp khẩu vị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
