Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Khoa Cử Chi Lộ Chương 25 Yết Bảng – Hai Vị Án Đầu

Cài Đặt

Chương 25 Yết Bảng – Hai Vị Án Đầu

Bên kia, hai mẹ con Cao gia vẫn còn kẻ nói người cười vô cùng đắc ý.

Bốn ngày bị nhốt trong phòng thi, ai nấy đều mệt rã rời. Vậy mà riêng Cao Tu Văn không hiểu sao, tuy hốc mắt đã thâm đen, nhưng tinh thần lại phấn khích đến mức đáng sợ, cứ như thân thể và tinh thần… tách làm hai vậy. Người ta nhìn đều tránh xa, thầm nghĩ: “Tên này nếu không phải thi đỗ điên lên thì chắc cũng sắp phát điên!”

Đang định rời đi, Cố Chuẩn bỗng nghe thấy có người gọi tên mình. Quay đầu lại thì ra là sư phụ và sư nương dẫn theo Trường An và Trường Nhạc tới đón.

Trong lòng hắn bất giác ấm áp.

Còn chưa đến gần, hai đứa nhỏ đã chạy bổ tới:

“Ca ca——!”

Cố Chuẩn vội đưa tay xua xua:

“Đứng xa chút, đừng lại gần quá, ta bốn ngày chưa tắm rửa, người toàn mùi mồ hôi đấy.”

Trường Nhạc không hiểu sao ca ca lại không cho ôm mình, có chút tủi thân bĩu môi.

Lý Huống không nhiều lời, chỉ hỏi thẳng:

“Thi cử thế nào?”

Cố Chuẩn đáp bình thản:

Lý phu nhân đứng bên cạnh liếc ông một cái thầm nghĩ: Hai chữ “tạm được” mà ông nghe ra thành “làm rất tốt” mới hay! Thầy còn tự tin hơn trò nữa là.

Một lát sau những người cùng thi cũng lần lượt ra khỏi trường. Gặp lại mấy đồng học ở tư thục, nhưng có mặt Lý Huống ở đó nên ai cũng giữ miệng, không dám tán chuyện nhiều. Đến cả Đặng Quý Văn vốn nói nhiều nhất cũng không dám làm ồn.

Chào hỏi qua loa xong, Cố Chuẩn lập tức lên xe ngựa trở về, hắn thực sự chỉ muốn được… tắm nước sạch một cái.

Hai đứa nhỏ dĩ nhiên không chịu bỏ ca ca, nhất định phải trèo lên xe theo cho bằng được. Trường Nhạc thì cuống lên hỏi đủ thứ:

“Ca ca, phòng thi trông như cái gì vậy?”

“Các vị quan khảo có ria mép dài không?”

“Có lính đứng gác không, có đáng sợ không?”

Mồm miệng nhỏ tí mà hỏi suốt không nghỉ. Cố Chuẩn chẳng thấy mệt lúc làm bài, nhưng nghe muội muội hỏi liên hồi thì thiếu điều phát điên luôn. Trong đời này, hắn lần đầu tiên hiểu hai chữ “ồn ào” đáng sợ thế nào.

Hắn buột miệng hỏi Trường An:

“Buổi trưa các ngươi có ngủ trưa không?”

Cậu bé gật đầu.

“Ngủ bao lâu?”

“Một hai canh giờ.” Cố Trường An thành thành thật thật mà trả lời.

Cố Chuẩn đè lại đôi mắt, một hai cái canh giờ, trách không được hiện tại dư tinh lực như vậy. Ngày mai nhất định không cho chúng đi ngủ trưa, nếu không không biết mình có gắng nghe nổi không…

Về đến công quán, việc đầu tiên hắn làm là… “ném” Trường Nhạc cho tri huyện phu nhân, sau đó chạy về phòng mình tắm sạch. Hắn cảm thấy trên người như có lớp mùi hôi vô hình, mà nếu không rửa đi thì hắn sẽ tự phát điên luôn.

Hệ thống thì nằm rảnh rỗi xem hắn tắm, hơi ngạc nhiên: Bên ngoài nhìn gầy, không ngờ thân hình cũng ra gì

Nó lải nhải:

“Ê, ngươi không muốn biết kết quả xếp hạng trước sao?”

Cố Chuẩn lau khô tóc:

“Bài còn chưa chấm, ngươi có biết trước được chắc?”

Hệ thống cười hắc hắc:

“Bây giờ chưa chấm thì mai kia cũng chấm thôi còn gì. Nếu ngươi chịu mở miệng nhờ, ta có thể lén bay đến đó ‘nghe ngóng’ giúp, như vậy là ngươi sẽ là người đầu tiên biết được thứ hạng của mình. Thế nào, nghe có động lòng không?”

Cố Chuẩn chẳng thèm quan tâm, quay người đi để lại cho nó một bóng lưng lạnh lùng.

Hệ thống bĩu môi:

“Tính khí đúng là khó chịu, vừa cứng nhắc vừa lạnh như đá… chả dễ thương chút nào!”

Một lúc sau nó tự lẩm bẩm: “Mình rốt cuộc làm sao mà lại nhận phải cái nhiệm vụ khó chơi này, còn chưa gặp mặt nam nữ chính mà nó đã phải đối mặt với hạng người khủng bố rồi. Đáng giận nhất là nó bây giờ một chút cũng không dám đắc tội cái tên Cố Chuẩn kia. Hiện tại còn phải hèn hèn hạ hạ thế này, chờ bao giờ tiểu tử đó thật sự quyền cao chức trọng rồi thì nó liệu có còn chỗ đứng nữa không? Khổ quá. Nó đường đường là một hệ thống, sao lại sa sút đến nông nỗi này chứ?!

Cố Chuẩn vốn hoàn toàn không lo lắng chuyện xếp hạng. Vì hắn tuyệt đối tự tin vào bài thi của mình. Bao năm khổ học, nay lại gặp được Lý đại nhân nâng đỡ, nếu đến thế mà còn không đứng đầu, thì hắn thật sự khỏi cần đọc sách nữa.

Tắm rửa xong, cả người hắn nhẹ hẳn, như trút sạch cảm giác bức bối suốt mấy ngày trong phòng thi. Tinh thần lại sáng sủa như được làm mới.

Sau đó, Cố Chuẩn đến gặp Lý Huống, kể lại tỉ mỉ toàn bộ đề mục bốn ngày huyện thí. Nghe xong đáp án hắn nêu, Lý Huống rất hài lòng, tuy vậy trên mặt lại không lộ ra nửa chút vui mừng, cứ như thể mọi thứ đều “đương nhiên phải thế”.

“Loại đề như thế, không biết là ai ra mà tầm thường cẩu thả đến vậy. Nếu ta mà ra đề thì ngươi đâu dễ ăn như thế này. Thi cử bây giờ quả đúng là càng lúc càng xuống cấp.”

Cố Chuẩn thuận miệng đáp một câu:

“Người ta sao so được với sư phụ, Thám Hoa lang thì ra đề cũng phải khác người thường.”

Lý Huống nghe vậy hơi cong khóe miệng, nhưng vẫn nghiêm mặt tiếp tục dạy bảo:

“Biết thế thì tốt. Huyện thí chỉ là mở đầu, sau này thi Hương, thi Hội mới là thứ thật sự quyết định tiền đồ. Ta từng thấy không ít người đứng đầu huyện thí, nhưng đến thi Hương thì bị người khác đè bẹp, từ đó rớt xuống không ngóc đầu nổi. Ngươi hiện giờ tâm thái còn chưa đến mức ấy đâu, thứ phải học còn nhiều lắm.”

Nói thì nghiêm, nhưng trong lời nói đều mặc nhiên coi Cố Chuẩn như đã chắc chắn lấy được danh tiểu tam nguyên. Trong mắt Lý Huống, tiểu tam nguyên chỉ là bước khởi đầu, mục tiêu thật sự là thi Hương, thậm chí là Trạng Nguyên mà với tư chất của đồ đệ mình, ông cũng thầm thấy hoàn toàn chẳng phải chuyện viển vông.

Nói xong, Lý Huống còn khoát tay đuổi hắn ra ngoài:

“Đi đi, tiện thể đến báo với Trương tiên sinh một tiếng cũng được, để tiên sinh biết ngươi làm bài thế nào.”

Cố Chuẩn thấy buồn cười, sư phụ mình đúng là càng ngày càng giống cha mẹ khoe con nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn đi.

Sau khi hắn đi, Lý Huống lại cầm bút soạn thư gửi về kinh thành. Người trong nhà vẫn thường trách ông ít thư từ, nhưng lần này có chuyện đáng để khoe: “Học trò ta thi huyện rất tốt.” Hôm nay viết một lá, đợi bảng treo, có thứ hạng chính thức rồi sẽ viết thêm một phong nữa, tháng này xem như đã “tròn chỉ tiêu” viết thư nhà!

Điều duy nhất khiến ông còn chưa hoàn toàn vui chính là chuyện Cao gia vẫn chưa điều tra xong. Bằng chứng mới điều tra được nửa chừng, muốn bắt bọn họ triệt để thì tốt nhất phải đường đường chính chính xông vào Cao gia mà khám xét, như vậy mới đánh họ không kịp trở tay.

Dù nói là Lý Huống trong lòng rất tin tưởng học trò mình, nhưng tính ông vẫn điềm tĩnh và kín đáo, không đến mức thể hiện ra ngoài. Còn bên Cao gia thì đã gọi là náo nhiệt như mở hội. Nếu không phải bị Cao Sùng Đức cản lại, chắc Cao phu nhân đã cho người đốt pháo ăn mừng ngay trước cửa phủ.

Cao Sùng Đức nhìn hai mẹ con càng lúc càng lên mặt thì càng thấy chướng mắt:

“Còn chưa công bố bảng mà các người đã ầm ĩ như vậy rồi? Không sợ bị thiên hạ cười vào mặt sao?”

“Cười cái gì mà cười?” – Cao phu nhân ngẩng cao đầu – “Con ta lấy án đầu là chuyện sớm muộn thôi! Nhà khác mà có con đi thi đỗ, không chừng người ta còn mừng hơn thế gấp mười! Còn ông, suốt ngày chỉ biết nói lời khó nghe. Hừ, chẳng lẽ trong bụng ông chỉ mong nó thi rớt chắc?”

Cao Sùng Đức giận dữ:

“Ta cũng mong nó thi tốt, nhưng nhìn cái trình độ của nó, có giống như loại thi đậu nổi hạng đầu không hả?”

Vừa nói xong, ông ta như sực tỉnh chuyện gì, mặt trầm xuống nhìn chằm chằm hai mẹ con:

“Thế nào mà ta thấy hai người cứ như đã sớm biết kết quả trong lòng rồi? Có chuyện gì mờ ám không hả?”

Cao phu nhân hơi chột dạ nhưng còn cố cãi:

“Biết cái gì? Chẳng qua là mong nó có thứ hạng cao thôi!”

Cao Sùng Đức tiến lên một bước, giọng nặng xuống:

“Mừng thì cứ mừng. Nhưng nếu ta phát hiện hai người dùng thủ đoạn gì không sạch sẽ đừng trách ta không nhận người nhà.”

Dứt lời, ông phất tay áo bỏ đi.

Vừa vào thư phòng, việc đầu tiên Cao Sùng Đức làm là gọi Phương Quý tới:

“Từ giờ ngươi phải để ý chặt chẽ mẹ con họ. Ta càng nghĩ càng thấy không ổn, có vẻ như lần này chúng đã làm chuyện gì khuất tất.”

Ông ta thầm nghĩ: Với trình độ học hành của Cao Tu Văn, nếu thi mà đậu án đầu thì chỉ có trời mọc đằng tây. Nếu quả thật là chuyện gian lận khoa cử, đó là tội mất đầu! Ai cũng có thể chết chứ ông ta quyết không để bị liên lụy.

Tối hôm đó, Cao phủ mở tiệc uống rượu.

Cao Tu Văn ở trong nhà vui đến điên, mặt mày sáng rỡ, còn tự mình đặt tiệc, gọi hai ‘huynh đệ thân thiết’ là Vương Duy Cốc và Viên Tân tới uống rượu mừng trước. Rượu mới ba tuần đã ngà ngà say. Cao Tu Văn hân hoan nhắc lại chuyện muốn cưới muội muội của Vương Duy Cốc làm thiếp.

Hắn còn vỗ ngực hứa hẹn:

“Đợi ta đỗ tú tài xong, sẽ tới Vương gia cầu hôn!”

Vương Duy Cốc nâng chén lên nói vẻ nửa cười nửa giễu:

“Nếu vậy thì ta xin chúc Văn ca trước, chúc huynh khảo được hạng nhất lần này!”

Cao Tu Văn nghe vậy cười ha hả: “Cùng chúc, cùng chúc!”

Hắn hào hứng uống cạn chén rượu.

Chỉ có điều… trong mắt Vương Duy Cốc lúc này lại ẩn hiện một tia lạnh lẽo, giống như hắn vừa tự tay rót cho Cao Tu Văn một chén thuốc độc.

Đắc ý đi… chờ tới lúc yết bảng xem ngươi còn cười được không.

Ba ngày sau, huyện thí yết bảng.

Chưa dán bảng mà phía ngoài tường trường thi đã chen chúc người đông như kiến.

Ngay cả Trường An và Trường Nhạc cũng háo hức muốn đi xem náo nhiệt, nhưng bị Cố Chuẩn giữ sát bên người, không cho chạy lung tung.

Trường An sốt ruột kêu lên:

“Ca, người ta đều đi xem trước rồi!”

Cố Chuẩn chỉ nhàn nhạt nói:

“Thì sao? Bảng cũng không chạy đi đâu được.”

Trường An bĩu môi, đúng là bảng không chạy, nhưng như vậy thì bọn họ chậm một bước, không được xem tên ca ca đầu tiên nữa…

Giờ Tỵ vừa điểm, lính nha môn bắt đầu mang bảng ra. Người quá đông nên phải mở đường riêng để họ đem bảng dán lên rồi lập tức rời khỏi đó, nếu không e là bị người ta dìm trong biển người.

Quả nhiên, bảng vừa dán xong, đám người dưới bảng lập tức chen lấn đến nỗi nhúc nhích không nổi. Những quán bán trà và hạt dưa quanh đó sớm đã mở sẵn, chỉ chờ thu tiền của đám sĩ tử xem bảng.

Có điều lần này lại khác mọi năm, đám người không tản đi nhanh như thường. Ai nấy đều đứng ngẩn tại chỗ, xôn xao hẳn lên, vì bảng vàng lần này lại có… hai người đồng hạng Nhất!

Cực kỳ hiếm thấy.

Cao Tu Văn tới từ sớm, vừa thấy bảng được dán lên cái là lập tức kêu người chen vào. Gã sai vặt Thiện Nhi phải dùng hết sức mới đẩy được đến trước hàng chữ.

Cậu ta vừa vươn cổ lên nhìn hạng Nhất, lập tức phấn khích hét ầm lên:

“Thiếu gia đỗ rồi! Thiếu gia nhà ta đậu hạng Nhất — án đầu!!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc