Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa đi ngang qua nhau, Đặng Quý Văn mặt đã nhăn nhó:
“Tên này chắc đầu óc cũng có vấn đề. Đến sát trường thi rồi mà còn vênh váo như vậy? Hắn không sợ nói nhiều sinh họa à?”
Điều khiến hắn bực nhất là rõ ràng bọn họ đến trước, thế mà Cao Tu Văn lại cứ thế chen lên đằng trước như thể mình là thiếu gia trường thi.
Đặng Quý Văn lườm theo cái bóng dáng huênh hoang phía trước, tức đến độ cả tinh thần học hành ngày hôm nay cũng bay sạch.
“Xúi quẩy thật!”
Cố Chuẩn khẽ nhắc nhở:
“Bây giờ nhiều người nhìn như vậy, đừng mất phong thái.”
“Ta chỉ là nhìn không nổi hắn cái bộ dạng khinh người đó!” – Đặng Quý Văn nổi nóng – “Ta vốn đã chẳng ưa hắn từ lâu. Lúc đầu là vì tên hắn có một chữ giống ta, sau thì vì hắn suốt ngày khoe khoang, ỷ nhà có chút tiền rồi coi trời bằng vung. Loại người như vậy đi ngoài đường sao không bị đánh chết quách cho rồi?”
Hắn hừ một tiếng, rồi bĩu môi:
“Nhưng mà ta thấy cũng chẳng vênh được bao lâu đâu. Đợi khi bảng huyện thí treo ra, chắc chắn hắn mất mặt nguyên hình lộ ra.”
Vừa nói xong, Đặng Quý Văn mới để ý tới cái hộp lớn trên tay Cố Chuẩn.
“Ơ… sao ngươi mang theo cái hộp đồ ăn to tướng vậy?”
Cố Chuẩn bật cười:
“Lý phu nhân sợ ta ở trong trường thi không ăn được gì, nhất định bắt ta mang theo vào.”
Đặng Quý Văn vừa hâm mộ vừa tức cười:
“… Ngươi đúng là vận khí tốt thật đấy.”
Vừa cảm khái tới đây thì hàng người phía trước cũng lần lượt đi qua trạm kiểm tra đầu tiên. Cố Chuẩn cùng nhóm phía trước nhanh chóng tiến vào trong sân trường thi.
Việc vào trường thi tốn không ít thời gian. Huyện thí ba năm mới tổ chức một lần, quan phủ coi việc này rất trọng, nên quy trình kiểm tra cực kỳ nghiêm ngặt. Không chỉ tra xét kỹ lưỡng tất cả đồ đạc mang theo trên người thí sinh, mà còn rà soát từng người trong danh sách thuộc hạng bảo lẫm sinh* xem có đúng thân phận hay không, tránh trường hợp mạo danh, thay tên, thế thân, giả hộ tịch, giả quê quán v.v. Tất cả đều phải tra rõ ràng từng người, rồi mới cho phép dự thi. Từng khâu từng công đoạn, không thiếu thứ nào, sợ chỉ sơ suất một điểm nhỏ cũng gây hệ lụy.
*(Bảo lẫm sinh chỉ hạng học sinh có điểm cao được nhà nước trợ cấp, đặc biệt phải kiểm tra kỹ để tránh mạo tịch)
Đợi tới lượt nhóm thí sinh mà Cố Chuẩn ở trong đó được gọi vào phòng thi thì đã trôi mất nửa canh giờ.
Bước vào trường thi, Cố Chuẩn bèn nhìn một vòng. Lần trước hắn vốn đã có cơ hội thi nhưng bị tiểu nhân ám hại nên chưa từng thực sự bước chân qua cổng. Hôm nay mới xem như thực sự vào trường, dẫu hắn luôn bình tĩnh, trong lòng vẫn không khỏi để ra một phần chú ý đi quan sát khắp bốn phía.
Ngay lần đầu bước vào, đúng là… trông chẳng khác trong tưởng tượng của hắn chút nào.
Ngay cả hệ thống cũng chẹp miệng:
“Nơi này nhìn chẳng khác cái phòng giam là bao…”
Cố Chuẩn không đáp.
Sau khi hành lễ với chủ khảo, nhận thẻ bài số phòng, rồi ai về phòng nấy, đến khi vừa bước vào căn phòng thi nhỏ của mình, hệ thống lại phải nghẹn lời:
“Cái chỗ quỷ này sao chật chội thế! So với nhìn từ ngoài còn tệ hơn.”
Một ô nhỏ chật hẹp, gió thì lùa, lại phải ở đây ăn ngủ viết bài luôn mấy ngày, không khác gì tra tấn. Hệ thống cảm thấy nếu mà là nó, bị nhốt ở đây bốn ngày chắc chắn sẽ phát điên.
Cố Chuẩn thì không hề nao núng, vừa đặt hộp đồ ăn vừa nhìn quanh.
Nơi này tuy điều kiện rất kém nhưng ít nhất còn che mưa che gió. Còn chuyện nó nhỏ hẹp, khó chịu ra sao… với Cố Chuẩn mà nói đều không đáng kể.
Hắn đã chịu khổ còn hơn thế nhiều lần rồi.
Quy chế của triều đình: kỳ thi huyện thí tổng cộng có bốn lượt, mỗi ngày thi một lượt, tức là phải kéo dài liên tục bốn ngày. Đợi toàn bộ bài thi sau khi chấm điểm, phân hạng xong xuôi, những ai được “treo bảng nhân tài” thì mới tiếp tục thi lên phủ thí.
Sau khi Cố Chuẩn bước vào trường thi, khoảng một nén nhang sau thì những thí sinh cùng lượt cũng vào hết. Các giám khảo lại bắt đầu kiểm tra lại số lượng thí sinh hôm nay, khớp tên từng người theo số phòng và thứ tự, sau đó mới báo đến chỗ chủ khảo để chuẩn bị chính thức khai mạc kỳ thi.
Chủ khảo lần này không phải người huyện Diêm Quan, mà là quan học từ phủ thành cử xuống, chính là người do Cao tri phủ đích thân tiến cử. Nghe tin lần này Lý Huống không trực tiếp chủ trì huyện thí, Cao tri phủ liền tranh thủ đẩy một vị Chu học quan quen biết tới trấn giữ chỗ này.
Cũng không ngoài mục đích gì khác, ông ta muốn tranh thủ ngó xem trong nhóm này có hạt giống nào tiềm năng hay không, để sau này khi vào phủ thí còn tiện bề nâng đỡ tiếp. Cao tri phủ vốn nhiều năm nay ngồi yên vị trí, cũng nhờ vào việc giao thiệp, vun vén nhân mạch khắp nơi mà thành.
So về thủ đoạn và nhân mạch, Cao Sùng Đức tuy cùng họ với ông ấy, nhưng so với vị đường huynh kia thì vẫn còn thua xa.
Khoảng mười lăm phút sau, từ phía tây phòng giám khảo vang lên ba tiếng la đồng, đánh dấu kỳ huyện thí chính thức bắt đầu.
Sau khi lĩnh bút, mực, giấy xong, Cố Chuẩn trước hết viết rõ họ tên, nguyên quán vào tờ giấy chính.
Đề thi lượt thứ nhất không có gì quá khó, chỉ xoay quanh Tứ thư- Ngũ kinh và thêm một bài thơ theo thể ngũ ngôn lục vận. Với mức độ đề như thế này thì Cố Chuẩn dám khẳng định từ trước tới nay hắn chưa hề gặp qua đề nào nhẹ tay đến vậy ở chỗ sư phụ mình. Vốn dĩ những đề mà Lý đại nhân cho luyện mỗi ngày đều khó hơn mấy lần. Đã quen làm loại đề “giết người” ấy, thì bây giờ quay lại nhìn những đề thế này đúng là viết cực kỳ thuận tay.
Lượt thi có thời gian là một ngày, nhưng hắn chỉ mất không tới nửa buổi sáng đã viết xong toàn bài.
Cẩn thận phơi mực khô, Cố Chuẩn bắt đầu đọc lại từng hàng chữ. Dù biết mình làm ổn rồi, hắn vẫn không dám khinh suất, nhỡ một chữ sai hoặc chép nhầm kinh thư thì đúng là oan lớn.
Hệ thống thấy hắn nghiêm túc kiểm tra từng câu từng chữ như vậy, nhịn không được nhắc:
“Kiểm tra nữa làm gì, ta đã quét hết rồi, không sai chữ nào đâu.”
Cố Chuẩn cau mày:
“Ta có nhờ ngươi giúp chuyện này à? Nhiều chuyện.”
Trong hộp toàn là đồ ăn phong phú: bánh, các món ăn nhẹ, trong cùng còn để thêm cả vài miếng thịt nguội, thậm chí còn có một bình nhỏ rượu trái cây. Rõ ràng Lý phu nhân sợ hắn ở trong phòng thi bốn ngày không có tư vị, ăn uống không trôi.
Hộp thức ăn này không chỉ phong phú mà còn rất chu đáo. Dù trời đang lạnh, đồ thịt để trong phòng thi tới 4, 5 ngày chắc chắn sẽ hỏng. Nên để phòng ngừa, Lý phu nhân đã dặn người làm hẳn một mâm thịt khô tẩm gia vị vừa làm xong sáng sớm, ăn với bánh nướng cứng thì vừa tiện vừa thơm, lại không lo thiu.
Giữa buổi trưa ở huyện nha, không thấy bóng dáng của Cố Chuẩn như mọi ngày khiến Lý Huống bất giác cảm thấy trống ra một chỗ, dù bản thân ông cũng không chịu thừa nhận là đang "trông".
Ăn được mấy đũa cơm, Lý Huống bất giác thở dài hai tiếng, ánh mắt cứ thi thoảng liếc ra ngoài cửa.
Lý phu nhân một tay tỉ mỉ gỡ xương cá cho hai đứa nhỏ, hoàn toàn không chú ý đến chồng mình, mãi đến lúc nhận ra ông đã thở dài mấy lần mới buồn cười mà nói:
“Ông lo đến thế thì sao lúc sáng không đi đưa đứa nhỏ?”
Lý Huống mặt đen lại:
“Ai lo?”
“Ông đấy, mềm lòng thì cứ mềm lòng, lại còn mạnh miệng.”
Lý Huống vừa xấu hổ vừa bực, hừ một tiếng:
“Ta lười tranh luận với bà!”
Nói xong liền đặt đũa đứng dậy bỏ ra ngoài.
Lý phu nhân cũng chẳng vội giữ lại, ông ấy bao giờ chẳng thế, lại tiếp tục múc đồ ngon vào bát Trường Nhạc.
“Mấy đứa nhỏ đang tuổi lớn, phải ăn cho đầy bụng mới được.”
Ở bên ngoài, Lý Huống càng nghĩ càng bực. Đi đi lại lại một lúc, cuối cùng gọi Trần Phong đến thư phòng, hỏi về chuyện họ Cao.
Trần Phong nói mấy hôm nay đã tra được một vài nhà buôn muối có liên hệ với Cao gia, nhưng muốn lấy đủ chứng cứ thì ít nhất cũng phải mất thêm một tháng nữa.
Lý Huống nghe thế chỉ thở dài:
“Tiếc rằng hiện giờ không có một cái cớ chính đáng để trực tiếp vào Cao phủ lục soát… Nếu mà có, ta đã sớm bắt bọn chúng khỏi cần đợi đến lúc đầy đủ chứng cứ.”
Nhưng chuyện như thế, nào dễ xuất hiện cớ?
Cả buổi thi diễn ra trật tự như thường.
Đối diện Cố Chuẩn là một thí sinh ăn mặc chỉnh tề, lúc đầu còn đang chau mày suy nghĩ đề. Vừa mới nghĩ được phân nửa thì… bỗng ngửi thấy một mùi thơm thịt rất rõ.
Ngẩng lên nhìn theo mùi, liền trông thấy Cố Chuẩn đã bắt đầu mở hộp đồ ăn, thần thái ung dung tự tại như đang đi chơi xuân.
Trong lòng thí sinh kia vừa sửng sốt vừa bị đả kích: Người ta đến thi hay đến du ngoạn đây? Sao giờ đã ăn rồi? Chẳng lẽ viết xong rồi?
Nhìn dáng vẻ bình thản tự tin của Cố Chuẩn, hắn lập tức cảm thấy bối rối, không ngồi yên được nữa, vội cúi đầu viết như điên, sợ chậm thì bị bỏ xa.
Ở một phòng khác, Cao Tu Văn cũng đầu tiên là khó chịu vì chỗ chật, nhưng nghĩ tới chuyện “mình chỉ cần đặt bút chép đề là đứng đầu”, lập tức thấy dễ chịu hơn hẳn:
Có tiền thật đúng là một chuyện quá tốt đẹp!
Những đề thi lần này với Cao Tu Văn mà nói thì chẳng khác nào đã xem qua hàng trăm lần, đáp án hắn đã thuộc nằm lòng từ lâu. Vì chuẩn bị kỹ đến mức đó, cho nên khi ngồi vào thi hắn thấy thuận lợi vô cùng, viết chữ còn có cảm giác… hưng phấn, đến nỗi đang làm bài còn bật cười thành tiếng vì quá tự tin.
Nhưng không bao lâu sau, có người giám sát đi tới nhắc nhở: nếu còn gây tiếng động sẽ bị đuổi ra khỏi trường thi.
Cao Tu Văn vội vàng lấy tay bịt miệng mình lại.
Hừ! — hắn nghĩ — hắn sắp giành được hạng nhất đây, ai có thể đuổi hắn ra ngoài? Bỏ ra từng ấy tiền bạc và công sức, cái chức án đầu này không thuộc về hắn thì thuộc về ai?
Ngày thi đầu tiên cứ thế trôi qua mà không có việc gì lớn. Đến khi trời tối, đúng là kẻ vui người buồn.
Cùng một tờ đề thi đó, có người thấy dễ như ăn bánh, có người nhìn vào cũng như đang nhìn thiên thư. Tiếc rằng bài đã nộp, dù hối hận cũng đã muộn, chỉ còn hi vọng ngày mai viết khá hơn một chút, biết đâu “đổi đời trong một đêm”.
Cố Chuẩn thì không nghĩ gì về kết quả. Khuya nằm trên tấm ván gỗ trong phòng thi, hắn chỉ nghĩ không biết Trường An và Trường Nhạc tối nay có chịu ngoan ngoãn ngủ đúng giờ không. Nếu không, đợi hắn quay về nhất định phải dạy cho một trận.
Cái “giường” trong phòng thi thật ra chỉ là bốn tấm ván đóng vuông ghép lại thành chỗ nằm, cứng ngắc, nằm còn thấy vướng vai. Nhưng với Cố Chuẩn, người đã chịu khổ quen rồi kiểu gì cũng có thể ngủ.
Chỉ có tội cho Cao Tu Văn, một đại thiếu gia chuyên sống nhung lụa. Hắn lăn qua lăn lại cả nửa đêm không ngủ được, khiến hai người nằm hai bên ở phòng treo vách đều bực đến mức chửi ầm lên, hắn mới không dám động nữa, ngoan ngoãn nằm im chịu khổ.
Một đêm trôi qua rất nhanh.
Sáng hôm sau, khi chủ khảo vừa ngồi vào ghế, kỳ thi lượt thứ hai cũng chính thức bắt đầu.
Những đề thi đợt sau, Cố Chuẩn cũng không cho phép mình chủ quan. Dù trong mắt hắn những đề đó hoàn toàn không khó, nhưng hắn vẫn cố ép bản thân giữ trạng thái tốt nhất, vì hắn biết, người khác có thể sai vì sơ suất, nhưng hắn thì không được phép.
Còn bên phía Cao Tu Văn, hắn ngồi trong phòng thi, viết chữ như bay, thậm chí không cần động não. Thứ hắn làm chỉ là lặp lại đáp án đã thuộc lòng. Nghĩ kỹ thì cũng phải: đã lén lấy trước đề thi, hắn đâu cần phải tư duy làm gì?
Bốn lượt thi sau đó cũng giống lượt đầu: đều xoay quanh kinh thư, luật, phú, văn biền ngẫu… Chủ yếu vẫn kiểm tra mức độ thuộc và hiểu sách Thánh hiền. Với Cố Chuẩn, chỉ cần nhìn một lượt là đã biết phải viết gì, mỗi bài làm chỉ tốn nửa ngày là thu bút.
Chỉ là đáng thương vị nhân huynh đối diện hắn kia, mỗi khi thấy Cố Chuẩn đình bút, trong lòng liền thấy gấp gáp, xưa nay hắn chưa từng có cảm giác nào mãnh liệt như vậy. Đáng sợ nhất chính là huyện thí có bốn ngày, mà hắn ta suốt bốn ngày đều phải chịu đựng tinh thần tra tấn mà Cố Chuẩn mang cho hắn ta.
Đến chiều ngày cuối cùng, giám khảo gõ la thu bài.
Cố Chuẩn duỗi vai đứng dậy, theo đoàn thí sinh ra khỏi phòng thì vừa bước ra khỏi đại viện đã thấy có người vỗ vào vai mình từ phía sau.
Hắn quay lại, nhìn thấy một người lạ hoắc, chưa từng gặp qua.
“Huynh đài có chuyện gì sao?” – hắn hỏi.
Người kia thở dài… rồi lại lắc đầu, cười khổ:
“Không có việc gì, ngươi đi đi.”
Hắn có thể nói cái gì đây? Muốn bảo Cố Chuẩn thi chậm lại để người khác đỡ áp lực? Đúng là muốn mở miệng nhưng không nói ra nổi, tự thấy mất mặt nên lại thôi.
Cố Chuẩn chỉ khẽ nhíu mày thấy khó hiểu.
Ra đến cổng trường thi, không khí hỗn tạp lạ thường, nhìn qua là đủ biết ai thi tốt ai thi hỏng. Người nào ánh mắt rạng rỡ, ý cười lộ ra giữa lông mày thì chắc chắn làm bài ổn. Kẻ nào thẫn thờ, mặt mày như mất cả cha mẹ thì đa phần là chuẩn bị trượt.
Nhưng dù là vui hay buồn, không ai tỏ ra ngang ngược và khoa trương như Cao Tu Văn. Ngay khi hắn vừa ló ra khỏi cửa trường thi, đã thấy ở ngoài có ba chiếc xe ngựa chờ sẵn. Cao phu nhân còn đích thân xuống xe, chạy tới đón con như gặp anh hùng chiến thắng.
Vừa nhìn thấy con trai, bà ta liền ôm lấy tay hắn, xót xa:
“Trời đất ơi! Cái trường thi này là chỗ nào thế? Con mới ở trong có bốn ngày mà gầy đi bao nhiêu thế này?”
Cao Tu Văn cười rất đắc ý:
“Có cực một chút, nhưng đáng! Mai mốt mẹ xem bảng rồi sẽ biết kết quả của con!”
Vẻ vênh váo đến mức như muốn khắc mấy chữ “ta đứng nhất!” lên trán.
Người đi qua ai cũng liếc, có kẻ buồn cười cũng có kẻ khinh thường.
Cố Chuẩn cảm thấy có chút buồn cười. Mắt hắn vốn sắc bén, liếc một cái đã phát hiện trong đám người phía sau bức tường, chính là Vương Duy Cốc đang đứng lặng lẽ nhìn về hướng này.
Dù cách khá xa, Cố Chuẩn vẫn nhìn thấy rõ trong mắt hắn ánh lên sự lạnh lẽo âm u.
Lại quay sang nhìn cảnh Cao phu nhân và Cao Tu Văn đang đắc ý đến nỗi tưởng như đã lên tiên, khóe môi Cố Chuẩn khẽ nhếch, mang theo vài phần vui sướng khi thấy người khác gặp họa”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)