Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Khoa Cử Chi Lộ Chương 23 Trước Ngày Thi

Cài Đặt

Chương 23 Trước Ngày Thi

Năm nay là lần đầu tiên trong đời Cố Chuẩn trải qua một cái “cuối năm thoải mái” nhất từ trước tới nay. Không cần lo mái nhà có dột hay không, không cần lo hai đứa em có còn đủ quần áo mặc, thậm chí không cần phải nghĩ xem trong nhà còn mực bút để dùng hay không.

Từ ngày dọn vào công quán, tất cả chi phí ăn ở đều không cần hắn phải bận tâm. Nếu không phải hắn không quen được người hầu hạ, Lý phu nhân thậm chí còn định đưa hẳn cả một tiểu nha hoàn và gia đồng để phục vụ hắn.

Cố Chuẩn không muốn, nhưng hai đứa nhỏ Cố Trường An và Trường Nhạc lại khó mà tự lo hết, nên Lý phu nhân lấy cớ “Cố Chuẩn bận ôn thi”, kiên quyết sai hai nha hoàn đến chuyên chăm sóc sinh hoạt thường ngày cho hai đứa nhỏ. Ở trong mắt Lý phu nhân, chuyện để nha hoàn hầu hạ là chuyện rất bình thường, trước kia chẳng qua vì điều kiện không cho phép, bây giờ muốn nuôi dưỡng trẻ con thì đương nhiên phải nuôi cho chu đáo.

Chỉ có Cố Chuẩn là cảm thấy hơi khó xử, hắn không thích bị người khác xen vào đời sống riêng. May là hai nha hoàn kia cũng rất biết điều, nhớ kỹ lời dặn của Lý phu nhân, ngày thường không dám quấy rầy hắn.

Thấm thoắt, năm mới đã qua.

Dưới sự giám sát của Lý Huống, Cố Chuẩn đã thuộc làu làu “Tứ thư – Ngũ kinh” trong lòng. Những thứ này ở chỗ Trương tiên sinh hắn vốn đã học qua một lần, trước đây còn tưởng mình hiểu không tệ, ngờ đâu mấy hôm trước bị Lý Huống bất chợt kiểm tra một lượt, hắn mới phát hiện hóa ra có nhiều đoạn không hề đơn giản như mình nghĩ.

Mấy bộ kinh sách này, nếu thật sự muốn hiểu thấu triệt, rất phụ thuộc vào trình độ của người thầy.

Mà trình độ của Lý đại nhân, không thể nghi ngờ là cực cao.

Ông luôn dùng cách giản lược, chặt chẽ nhất để “đánh thẳng vào đầu” Cố Chuẩn, giống như xối một chậu nước lạnh lên đầu khiến người ta bỗng nhiên thông suốt.

Ngoài kinh thư, những thứ cơ bản khác như “Chiếu – Phán – Biểu – Cáo”, các loại tấu văn, công vụ thời vụ giản lược, Lý Huống cũng bắt đầu dạy lần lượt. Mấy thứ này sau này thi Hương, thi Hội đều phải khảo.

Nhưng dù sao cũng là thứ khó, người ta học vài năm hoặc mười mấy năm mới vững, Lý Huống cũng không ép, chỉ bảo hắn hiểu được đại khái, còn lại chờ sau này rảnh thì bổ sung.

Điều khiến Lý Huống bất ngờ nhất vẫn là tốc độ và năng lực hiểu bài của Cố Chuẩn, quá kinh người.

Chưa từng thấy ai học nhanh như vậy. Không những nhớ nhanh, hiểu cũng nhanh, mà đặc biệt còn chịu khổ được. Ông đưa cả một đống sách, muốn học hết thì phải thức suốt đêm, người thường không làm được, Cố Chuẩn không những làm được, mà còn làm rất tốt.

"Lần này, nhận đệ tử xem ra thật không nhận sai người." trong lòng Lý Huống càng lúc càng hài lòng nên vô thức yêu cầu với hắn ngày một cao hơn.

Cũng chính vì những ngày cuối năm ở chung như thế, độ thiện cảm của Lý Huống dành cho Cố Chuẩn đã âm thầm tăng lên, lúc này đã đạt đến 70 điểm.

Theo định nghĩa của hệ thống, 70 điểm hảo cảm đã là cực kỳ cao, có nghĩa là Lý Huống đã hoàn toàn công nhận hắn. Nhưng trong lòng Cố Chuẩn vẫn cảm thấy chừng ấy là chưa đủ.

Thứ hắn muốn không chỉ là sự công nhận đơn thuần.

Lý Huống là người cọng rơm cứu mạng duy nhất của hắn. Dù thế nào đi nữa hắn cũng không thể khiến Lý Huống thất vọng, cũng không thể để chính bản thân mình thất vọng.

Miệng nói là đùa, nhưng Cố Chuẩn đã ghi sâu trong lòng lời đó. Thế là mấy ngày này hầu như hắn không ngủ đủ giấc: ban ngày học, ban đêm chỉ cần không có ai trong phòng là lập tức chui vào không gian hệ thống để chép văn, làm bài thi.

Hệ thống trước nay chưa từng thấy người nào liều mạng như vậy, chính nó cũng phải nhịn không nổi mà nhẹ giọng khuyên:

“Ký chủ... ngươi mà mệt quá thì nghỉ một lát đi có sao đâu?”

Học với mật độ thế này ngay cả “người máy” chắc cũng chịu không nổi, hệ thống thầm nghĩ như vậy.

Cố Chuẩn không buồn ngẩng đầu, chỉ đáp:

“Cơ hội tốt như vậy mà ngươi còn bảo ta nghỉ ngơi?”

Hệ thống nhắc lại:

“Làm việc nghỉ ngơi kết hợp chứ, không hiểu sao?”

Cố Chuẩn khẽ cười một tiếng. Nó, một cái hệ thống hoàn toàn không biết thế nào là khó khăn dưới nhân gian, sao mà hiểu được tâm trạng của hắn?

Suốt bao nhiêu năm nay hắn bị khinh thường, bị chèn ép, bị đè xuống đến mức không thở nổi, hắn từ lâu đã xem khoa cử như là con đường sống duy nhất. Lần trước bỏ mất kỳ huyện thí, hắn canh cánh trong lòng mấy năm trời. Nay nhờ Lý đại nhân ra tay giúp đỡ, hắn mới có thể đường đường chính chính mà thi lại, thử hỏi cơ hội này sao hắn có thể không dốc toàn lực nắm lấy?

Đối với hắn mà nói, trên đời này vốn không có “tốt bụng vô cớ”. Lý Huống bằng lòng nhận hắn làm đồ đệ, chẳng qua cũng vì nhìn trúng thiên tư khả năng của hắn. Trong tình thế ấy, Cố Chuẩn lại càng không cho phép mình làm mất mặt, chỉ có thi thật cao, đạt tam nguyên, hắn mới có thể chứng minh giá trị của mình.

Hệ thống đột nhiên im lặng. Nó vốn định đưa nhiệm vụ từ mấy ngày trước, nhưng thấy hắn tự giác đã nghiêm túc đến như vậy, hệ thống cũng không tiện xen vào.

Giờ nghĩ lại, thôi thì cứ đưa ra nhiệm vụ, dù sao đúng là hợp với hướng hắn đang cố gắng.

Nó gọi hắn:

“Này, có nhiệm vụ mới, ngươi có muốn nhận không?”

“Nói thử xem.”

“Nhiệm vụ: Tham gia đủ ba kỳ khảo hạch huyện – phủ – viện, và phải đoạt được vị trí án thủ (đứng đầu bảng). Khen thưởng: Đan dược ‘Vừa nhìn qua là ghi nhớ’ ”

Cố Chuẩn có chút bất ngờ:

“Gì mà hay thế?”

“Đan dược hệ thống chế tạo, uống vào rồi thì những gì đã nhìn qua sẽ không bao giờ quên, hơn nữa hiệu quả viễn vĩnh nha!”

Cố Chuẩn lập tức động tâm:

“Được, nhiệm vụ này ta nhận.”

Hệ thống lập tức hỏi:

“Thế… cái phần thưởng lần trước, con ngựa quý khi nào ngươi mới lấy ra xài?”

Cố Chuẩn suy nghĩ một chút rồi bình tĩnh đáp:

“Đợi thêm thời gian nữa hẵng lấy ra.”

Sau khi dọn vào quan xá, Cố Chuẩn mới hiểu vì sao lúc trước Cao Tu Văn từng nói “cưỡi ngựa còn có đại tác dụng”. Thì ra, sang năm vừa đến vụ xuân, sau khi thi cử xong, Lý đại nhân sẽ dẫn người của nha môn vào núi đi săn trước mùa cày bừa để phòng lũ dã thú trong núi mùa xuân chạy xuống phá ruộng, gây hại mùa màng. Mà hiện giờ Cố Chuẩn đang ở quan xá, nếu bỗng nhiên lôi từ đâu ra một con ngựa tốt, thật sự khó mà giải thích cho nổi.

Chuyện con ngựa đó tạm thời vẫn cứ để sau kỳ huyện thí rồi mới tính.

Trong khi Cố Chuẩn một lòng một dạ chuẩn bị khoa cử, bên phía Cao gia thì Cao phu nhân lại bắt đầu rơi vào trạng thái bất an. Ban đầu hai mẹ con đã quyết tâm gian lận, tự nhủ là vững như bàn thạch, nhưng càng tới gần ngày thi, Cao phu nhân bỗng trở nên lo lắng bất thường. Nếu không phải thời thế bây giờ khá khó xử lý, bà ta thậm chí đã tính… thuê người giết luôn tên môn khách kia cho khỏi lộ chuyện.

Chỉ có người chết mới giữ được bí mật, bà ta thật sự nghĩ đến mức này rồi.

Nhưng thực tế là bà không có năng lực ấy, cũng chẳng có gan làm thật, nên chỉ đành lặp đi lặp lại chuyện cũ, mỗi ngày ép Cao Tu Văn xác nhận:

“Thật sự con đã đốt hết sạch rồi chứ? Đốt cả thư, cả đề?”

Cao Tu Văn bị mẹ mình hỏi đến phát bực, chính hắn cũng bực bội theo:

“Thiêu hết rồi! Thiêu sạch rồi! Đến cả đề thi con cũng chép thuộc xong rồi đem đốt sạch sẽ, còn muốn con lặp lại mấy lần nữa?!”

“Ta cũng chỉ lo thôi mà…” – Cao phu nhân đứng ngồi không yên – “Theo lý thì chắc không xảy ra chuyện, nhưng dạo này ta cứ thấy mí mắt giật liên tục… hôm qua vào chùa rút sâm, toàn nhận được điềm xấu…”

Cao Tu Văn bật cười khinh:

“Chùa miếu thì đúng được mấy lần? Lần trước Cao Tu Minh đi thi, mẹ đi xin sâm,

hòa thượng còn nói ngươig có thể được như ý nguyện cơ mà, cuối cùng chẳng phải người ta cũng thi đậu?”

Cao phu nhân lắc đầu:

“Không giống… lần này trong lòng ta cứ bất an, cứ thấy giống như có họa trước mắt…”

Bà ta do dự một hồi, lại thở ra:

“Hay là… chúng ta bỏ không thi đi? Nếu để cha con biết chuyện, thì cả mẹ con ta chết chắc!”

Cao Tu Văn như không tin vào tai mình nữa:

“Mẹ điên rồi à? Bỏ thi?! Con đã bỏ ra từng ấy bạc trắng mua đề về, bây giờ sắp đến nơi lại bảo không thi? Toàn bộ số bạc đó đổ sông đổ bể hết à?!”

Số tiền kia đúng là vàng thật bạc thật, người thường có mơ vài đời cũng không gom nổi từng ấy.

Cao Tu Văn vốn cũng không còn tâm trạng rề rà thêm nữa, giọng mất kiên nhẫn:

“Con nói rồi. Dù gì kỳ huyện thí lần này con nhất định sẽ đi. Đề con đã đối chiếu trong sách xong hết rồi, tuyệt đối không sai. Cầm bài làm ấy đi thi mà không lấy được án đầu chẳng phải quá uổng công? Mẹ thật sự không mong con đỗ án đầu à?”

Cao phu nhân đương nhiên mong, bà ta ngày nào cũng mơ về chuyện ấy. Năm đó Cao Minh Tu thi đỗ cũng chỉ được xếp thứ sáu, nếu con bà bây giờ lấy luôn đệ nhất thì bà ta còn không hả dạ sao!

Trong chốn hậu viện của gia đình quan lại như thế này, không phải gió Tây đè bẹp gió Đông thì cũng là gió Đông thổi bay gió Tây. Phong thủy thay phiên xoay vòng, sớm muộn gì cũng đến lượt bà ta hít được ngụm khí hãnh diện.

Ý nghĩ được một lần “ngoi lên trên” để áp đảo Hàn di nương và con của ả khiến bà ta càng ngày càng háo hức; chính cảm giác sung sướng đó đã phần nào thắng được nỗi lo sợ chuyện gian lận. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng bà ta cũng không ngăn cản nữa, để con trai tham gia khoa cử như đã dự tính.

Thế nhưng đến tận đêm trước ngày thi, bà ta lại kéo Cao Tu Văn sang một bên, vẫn không yên tâm mà hỏi đi hỏi lại:

“Cái tên Vương Duy Cốc đó… rốt cuộc có thật sự đáng tin không?”

Cao Tu Văn bị hỏi đến phát cáu:

“Đương nhiên là đáng tin. Hắn còn đồng ý gả muội muội hắn cho con làm thiếp nữa, từ nay về sau con với hắn là người chung thuyền. Hơn nữa nhà hắn nghèo rớt, bao nhiêu năm được đi học đều nhờ con chu cấp tiền. Nếu nó bỏ con thì lấy đâu ra tiền mà tiếp tục học?”

Trong đầu Cao Tu Văn thật lòng không nghĩ ra lý do gì để Vương Duy Cốc phản bội mình.

Cao phu nhân nghe thế cũng yên tâm hơn về họ Vương. Chỉ là bà vẫn không hài lòng chuyện con trai định nạp nữ nhi nhà họ Vương làm thiếp:

“Con đã nói nhà hắn nghèo, thì sao cứ nhất định phải nạp muội hắn làm thiếp? Dù con bé đó có xinh đẹp thì về sau có giúp được gì cho con không? Chẳng bằng để ta lo, trước đây ta đã chọn cho con mấy đứa, không chỉ tướng mạo hơn người mà gia cảnh cũng đủ giàu, chẳng phải tốt hơn đứa con gái họ Vương kia?”

Cao Tu Văn mất kiên nhẫn hẳn:

“Con tự có tính toán! Mẹ đừng xen vào nữa. Được rồi được rồi, mẹ mau quay về đi, con còn phải học tiếp mấy đề đây.”

Cao phu nhân chỉ đành ngậm miệng. Bà nghĩ dù sao mai cũng đã thi rồi, chuyện kia để sau hẵng tính. Tuy rằng trong lòng bà vẫn không thích cô con gái họ Vương kia, vừa không quyền thế, lại chẳng có tiền của làm sao xứng nổi với dòng dõi Cao gia?

Một đêm trôi qua không có chuyện gì.

Ngày mồng sáu tháng Hai, thí sinh huyện thí lần lượt vào trường thi.

Vì trong danh sách thí sinh năm nay có cả đồ đệ mình, Cố Chuẩn, nên lần này Lý Huống cố ý không nhúng tay vào việc chủ khảo. Chức quan chủ khảo huyện thí được giao thẳng cho quan học bên phủ thành, không để Lý Huống dính vào để tránh bị nói là thiên vị.

Sáng nay ra cửa tiễn người, ban đầu Lý Huống cũng có ý định đi xem một chút, nhưng vừa nghe Lý phu nhân nói “thiếp cũng muốn đi tiễn”, là ông lập tức đen cả mặt.

Ông lập tức dựng mặt lạnh, làm ra bộ dáng nghiêm sư:

“Tiễn gì mà tiễn? Có gì mà đưa tiễn? Nó có phải què đâu mà không tự đi được, lại cần các người nhọc lòng?”

Lý phu nhân liền không vui:

“Nhà nào con đi thi mà trong nhà không đưa đi? Hồi trước ông đi thi chẳng phải cũng có người đưa?”

Lý Huống lập tức im bặt.

Lý phu nhân trố mắt thì thào:

“Không lẽ… thật sự là không ai đưa ông đi?”

Chỉ nghe nói Lý lão thái gia nổi tiếng nghiêm khắc, nhưng không ngờ lại nghiêm đến mức này…

Lý Huống như bị chạm đúng chỗ đau, mặt càng lạnh hơn:

“Đừng nói nhiều! Ta nói không đưa là không đưa! Một người cũng không được đi! Nó lớn thế rồi, chẳng lẽ còn cần sư phụ nó theo sau bận rộn?”

Đương nhiên ông làm thế chẳng qua là để rèn luyện đồ đệ cho cứng cáp, tuyệt đối không phải do ghen ghét đâu! – trong lòng Lý đại nhân tự nhủ như vậy.

Cuối cùng không phải chỉ Lý Huống không đi, mà Lý phu nhân, Trường An, Trường Nhạc cũng bị giữ ở nhà. Hai đứa nhỏ chỉ có thể ra tới tận cổng, đứng nhìn ca ca lên xe ngựa mà thôi, lưu luyến không rời. Nếu cho phép, có khi tụi nhỏ còn muốn chui luôn vào trường thi theo sau.

Xe ngựa dần dần đi xa, rẽ qua khúc quanh đã không còn thấy bóng.

Lý phu nhân thấy hai đứa nhỏ mắt đỏ hoe, liền dỗ dành:

“Ngoan, ca ca rất nhanh sẽ quay về thôi. Chúng ta vào nhà ăn bánh ngọt được không?”

Xe ngựa lắc lư trên đường, Cố Chuẩn chưa ngủ mấy hôm liền thấy hơi buồn ngủ. Hôm nay phải dậy lúc trời còn chưa sáng, lúc này nhìn ra ngoài, trời phía Đông mới chỉ có một dải sáng mờ mờ.

Trường thi huyện nằm ở phía Đông thành, tòa nhà trường thi rất lớn, cách công quán chỉ chừng ba bốn dặm. Cố Chuẩn xuống xe ở cổng trường thi, bên ngoài đã có rất nhiều sĩ tử xếp thành hàng chờ tới lượt mình, chờ binh lính kiểm tra người và đồ đạc.

Cố Chuẩn đi đến vừa khéo, vừa đúng lúc xếp hàng đúng ngay phía trước mấy người, mà người đứng ngay trước hắn lại chính là Đặng Quý Văn. Nhưng đúng cái không hay là hắn vừa chào Đặng Quý Văn được một câu thì ở đằng xa, Cao Tu Văn đã dẫn theo mẹ ruột cùng một đám nha hoàn, gã sai vặt ngênh ngang đi tới.

Đặng Quý Văn cau mày: “Hắn thật sự dám tới thi?”

Dựa theo suy nghĩ của hắn, với đầu óc như Cao Tu Văn, làm sao dám đến?

Sự thật là Cao Tu Văn không chỉ đến, mà còn tràn đầy tự tin rằng mình sẽ đứng đầu.

Sau khi từ biệt mẹ, Cao Tu Văn hùng hổ bước thẳng tới cổng trường, khí thế hung hăng. Những người đứng xung quanh đều vô thức tránh sang hai bên.

Vừa nhìn lên là thấy Cố Chuẩn đang đứng phía trước hàng. Thấy đối phương vẻ mặt bình tĩnh, tay áo thong dong, trong lòng Cao Tu Văn lại càng khó chịu. Nhưng nghĩ đến việc mình nắm trong tay đề thi, hắn lập tức mạnh miệng bước tới, đứng chắn ngay trước mặt Cố Chuẩn:

“Ta rất muốn xem thử, ngươi được Lý đại nhân dạy dỗ thì rốt cuộc có bản lãnh cỡ nào!”

Cố Chuẩn mỉm cười đáp lại, giọng thản nhiên: “Thế thì cứ chờ xem.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc