Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tối hôm đó, khi Cao Sùng Đức trở về nhà thì không thấy bóng dáng Cao Tu Văn đâu. Ngày thường kẻ gây chuyện ầm ĩ thì thường là hắn, bỗng một ngày lại không thấy, Cao Sùng Đức trong đầu lập tức cho rằng lại đi gây rắc rối bên ngoài.
Ông ta liền giữ một nha hoàn lại hỏi: “Nhị công tử đang ở đâu?”
Nha hoàn cúi đầu đáp:
“Nhị công tử đang đọc sách trong thư phòng, nói là đang ôn tập để chuẩn bị kỳ huyện thí sang năm.”
Nghe đến đó, Cao Sùng Đức suýt nữa tưởng mặt trời mọc từ phía Tây:
“Nó còn biết chuẩn bị huyện thí sao? Nực cười! Sợ là nó có khi còn chẳng biết huyện thí thi cái gì!”
Phía trong nhà vang lên tiếng sầm mành, Cao phu nhân nghe được thì lập tức không vui, quát lớn:
“Có người nào nói con ruột của mình như ông không?”
Mặt bà ta lạnh như băng, bước ra, nói thẳng:
“Trời còn đang lạnh thế này, nó mấy hôm nay mỗi đêm đều ngồi trong thư phòng đến nửa đêm gà gáy để ôn bài. Con trai ông khổ sở như thế, ông không thương thì thôi lại còn nói mát. Chẳng lẽ trong cái nhà này chỉ có một mình Cao Tu Minh mới là con trai ruột của ông?”
“Ta nói có một câu, bà đáp lại mười câu!” – Cao Sùng Đức mặt đen lại.
Cao phu nhân cười lạnh: “Vốn dĩ ông là sai!”
Cao Sùng Đức bất mãn:
“Được rồi, là ta sai. Ta tránh ra là được chứ gì?”
Nói xong lập tức tức giận quay người định đi về phía sân của Hàn di nương.
Cao phu nhân tức đến mức cầm khăn xé nát:
“Ngày nào cũng chỉ chạy đến chỗ con hồ ly tinh kia! Không biết xấu hổ!”
Vài nha hoàn trong phòng sợ đến đứng im không dám thở, sợ lại bị phu nhân trút giận.
Từ sau lần mất mặt ở nhà Lý đại nhân, hai vợ chồng này gặp nhau là xỉa xói, bây giờ gần như vừa thấy mặt là gây gổ, thật sự đã đến mức chán ngán nhau như chó với mèo.
Cao phu nhân lúc này đã lạnh lòng với chồng, đem toàn bộ hy vọng đặt hết lên người con trai mình. Lần này vì Khoa cử, hơn phân nửa của hồi môn, trang sức, cả số tiền bạc tích cóp bao năm bà ta đã bỏ ra không ít. Nhi tử lần này nhất định phải đỗ!
Nếu không phải sợ lộ đề, bà ta còn muốn thuê thẳng một tiên sinh về viết sẵn đáp án rồi học thuộc, đến lúc thi cứ thế mà chép, bảo đảm đỗ! Chỉ là làm vậy quá nguy hiểm, bà ta đành để Cao Tu Văn tự mình cố mà nhớ hết mẫu văn đối sách trong sách vở.
Nói tới Cao Sùng Đức, sau khi rời chỗ Cao phu nhân, ông ta không vội đến sân ái thiếp, mà lại lén gọi tâm phúc tới dặn dò vài chuyện.
Dặn dò xong mới đi tìm Hàn di nương. So với con cả ngu xuẩn, thì đứa con vợ lẽ Cao Tu Minh thông minh hơn người vẫn khiến ông ta coi trọng hơn.
Lần này Cao Tu Văn có nói muốn đi thi huyện, nhưng Cao Sùng Đức chẳng coi ra gì. Miễn là nó không làm mất mặt thì cũng đã tốt rồi, ông ta chẳng mong đến cái gọi là “làm rạng danh tổ tông”. Muốn dựa vào thằng đó để rạng rỡ dòng họ? Trừ khi nhà họ Cao tuyệt tự hết cả.
Mấy ngày sau, huyện Diêm Quan lại bắt đầu có trận tuyết lớn. Năm ngoái nơi này hiếm khi có tuyết, năm nay lại khác: trời lạnh hơn hẳn, mà tuyết cũng rơi nhiều bất thường.
Tuyết rơi nhiều cũng thường báo hiệu một năm mùa màng bội thu, nên nhiều người vui vẻ nói sang năm mùa màng nhất định tốt.
Khoảng thời gian này, Cố Chuẩn ban ngày học bài ở tư thục, đến chạng vạng thì đến huyện nha tìm Lý đại nhân nhờ chỉ điểm. Trời sắp tối mới cùng Trường An và Trường Nhạc quay về.
Trường Nhạc ở chỗ Lý phu nhân được chăm sóc rất tốt, vảy khô trên trán đã rụng hết, chỉ còn lại một vết hồng nhạt rất mờ. Đại phu bảo không đáng ngại, một thời gian nữa sẽ tự biến mất. Chỉ là tuy vết thương đã lành, nhưng sự chán ghét của Lý phu nhân với nhà họ Cao thì chưa hề tiêu tan.
Thời gian trước người nhà họ Cao mấy lần tới cửa xin lỗi, nhưng lần nào cũng bị Lý phu nhân đuổi ra ngoài.
Là phu nhân của tri huyện, từng lời nói của Lý phu nhân đều là cái cớ để các phu nhân trong thành dò xét thái độ. Rất nhanh, khắp thành đều biết chuyện Cao phu nhân bị mất mặt ở nhà họ Lý, mấy lần tới cửa đều bị đuổi thẳng về.
Chuyện ấy làm bao nhiêu người cười thầm suốt mấy ngày.
Trước kia, khi còn vị tri huyện cũ, quan hệ giữa ông ta và Cao gia rất thân, vì vậy người dân Diêm Quan chẳng ai dám đắc tội Cao gia. Không ngờ đổi tri huyện mới, thế cục liền đảo chiều hoàn toàn.Dù vậy, những người ấy vui mừng chỉ là nói vài câu mỉa mai cho sướng miệng mà thôi.
Trong mắt Cố Chuẩn, những lời mỉa mai đó chẳng có mấy tác dụng thực tế, không đau không ngứa, đối với hắn còn không xứng để nghe.
Nhưng rất nhanh thôi… quả báo thực sự của Cao gia sẽ đến, Cố Chuẩn chắc chắn như vậy.
Hôm ấy, sau giờ học, Cố Chuẩn như thường lệ đi về hướng huyện nha. Lúc trời ngả chạng vạng, hai bên đường có khá nhiều hàng rong. Đi từ đầu đường tới cuối phố, còn chưa tới nha phủ thì bụng hắn đã bắt đầu thấy đói.
Nhưng không ngờ vừa quẹo đến góc đường trước mặt thì bỗng phía ấy náo loạn hẳn lên.
Cố Chuẩn ngẩng đầu thì thấy đám người phía trước đều chạy tản ra tứ phía như tránh tai họa gì đó.
Hệ thống ngay lập tức cảm thấy bất thường, “ăng-ten” lập tức dựng đứng:
“Không ổn, có nguy hiểm!”
Nhưng lời hệ thống vừa dứt thì đã muộn, con ngựa kia không biết từ lúc nào đã xông tới sát ngay trước mặt Cố Chuẩn.
Lúc này có muốn né cũng đã không kịp. Hệ thống định giúp hắn chắn một cú, thì từ phía sau bất ngờ có một bóng người lao tới, trong giây lát nguy kịch ấy, người đó nhảy tới, đẩy mạnh Cố Chuẩn sang một bên.
Người cưỡi ngựa thấy không tông trúng được nữa thì rất dứt khoát, ghì cương rồi quay ngựa phóng thẳng bỏ trốn.
Trần Phong vốn định đuổi theo, nhưng vừa gượng đứng dậy thì phát hiện cánh tay mình đã trật khớp, đau đến nhe răng trợn mắt.
Ngược lại Cố Chuẩn không hề bị xây xát gì, thậm chí áo còn không dính bụi.
Hệ thống nhìn mà thầm nghĩ: Người này nhảy vào khá kịp lúc. Nhưng thật ra dù không có hắn, Cố Chuẩn cũng không bị gì. Có ta đây là hệ thống vô địch, ai dám mơ tưởng làm ký chủ của nó bị thương.
Cố Chuẩn đỡ lấy Trần Phong, kinh ngạc hỏi:
“Trần huynh sao lại ở đây?”
Trần Phong ôm lấy cánh tay, cố chịu đau đáp:
“Lý đại nhân không yên tâm, cố ý sai ta đi theo bảo hộ ngươi.”
Mấy hôm nay hắn đã âm thầm theo sau hai ba ngày. Ban đầu tưởng Lý đại nhân lo xa, ngờ đâu hôm nay lại thật sự có chuyện xảy ra. Trần Phong nghĩ lại mà vẫn thấy sợ, nếu vừa rồi chậm tay một chút thì không biết hậu quả đã thành thế nào.
Huyện thí sắp tới, nếu Cố Chuẩn mà xảy chuyện, coi như xong cả.
Thấy Trần huynh đau đến vậy, Cố Chuẩn lập tức dìu hắn đến y quán nắn lại xương. May mà y quán ở ngay gần đường lớn, chỉ vài bước đã đến nơi.
Trần Phong chỉ băng bó sơ qua đã vội vã đòi trở về huyện nha để báo cáo với tri huyện.
Lý Huống nghe kể lại toàn bộ sự việc thì không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ thoáng nhìn Cố Chuẩn từ đầu đến chân thấy hắn vẫn ổn không thương tích thì cũng không hỏi nhiều, chỉ nói đúng một câu:
“Người cưỡi ngựa kia… nhìn có quen không?”
Trần Phong lắc đầu:
“Từ trước đến nay chưa gặp bao giờ. Nhưng xem thân hình thì chắc chắn là người tập võ.”
Lý Huống chậm rãi nhìn sang Cố Chuẩn, trong ánh mắt có mấy phần sâu xa:
“Nơi này vốn không có nhiều người luyện võ. Có thể sai được một người như thế để ra tay giữa đường, xem ra đối thủ của ngươi cũng tốn công lắm đấy.”
Cố Chuẩn khẽ cười, thở dài:
“Đúng là phiền phức không dứt.”
Loại chuyện như hôm nay hắn không phải chưa từng gặp, cho nên căn bản đã luyện thành thói quen, gặp rồi coi như bình thường.
Lý Huống lại quay sang hỏi Trần Phong, thấy tay hắn sưng đỏ thì cũng biết nghiêm trọng, nhưng vẫn hỏi:
“Có nhìn thấy hắn chạy về hướng nào?”
Trần Phong lắc đầu, có chút tiếc nuối:
“Vốn thuộc hạ định đuổi theo, nhưng vừa ngã tay đã trật, còn hắn cưỡi ngựa quá nhanh, chỉ chớp mắt là biến mất.”
Lý Huống gật đầu:
“Được rồi, chuyện này ta biết rồi. Người đó đã dám giữa đường giở trò, tức là chuẩn bị trước rất kỹ. Giờ có đi theo tra cũng chậm rồi. Mấy ngày tới ngươi cứ ở nhà nghỉ ngơi hẳn đi, khi nào cánh tay khỏi thì quay lại nha môn trực.”
Cố Chuẩn nghe vậy chỉ cảm thấy trong lòng hơi chua chát, đây là nhờ thương hại mà tăng điểm đấy sao?
Bên phía Cao gia, âm mưu ám sát Cố Chuẩn thất bại, tên thuộc hạ Phương Quý lập tức cuống cuồng chạy về Cao phủ để “báo cáo kết quả”.
Cao Sùng Đức nghe hắn nói đã có người của huyện nha lao ra cứu người, trong lòng lập tức có điềm xấu. Đến khi nghe nói Cố Chuẩn còn trực tiếp dọn vào ở trong công quán với tri huyện, ông ta nén một hơi đau đầu.
Lý đại nhân coi trọng Cố Chuẩn như vậy đã vượt xa dự tính của Cao Sùng Đức. Trước đây ông ta cứ nghĩ Lý Huống chỉ vì trả ơn cứu mạng nên mới chịu nhận đệ tử, giờ xem ra là do ông ta đã xem thường Cố Chuẩn.
Phương Quý còn lén tiếp lời:
“Chuyện lần này thất bại chỉ vì tên Trần Phong đột nhiên lao tới. Hay là… ta nghĩ thêm cách khác? Quan xá cũng không phải không lẻn vào được.”
“Ngươi chán sống rồi à?!” – Cao Sùng Đức nổi giận đập bàn.
Phương Quý sợ đến im bặt.
Cao Sùng Đức quát:
“Lý Huống không phải hạng thường nhân. Một vụ hôm nay đã khiến ông ta cảnh giác lên rồi. Nếu còn động tay lần nữa, sau này bị tra ra thì cả chúng ta đều vào lao tù! Ngươi tưởng Lý Huống chỉ là một tri huyện nho nhỏ à?”
Phương Quý nhỏ giọng:
“Chẳng lẽ Lý Huống lợi hại tới vậy sao…”
“Con vợ cả của Lý gia kinh thành đấy, ngươi nghĩ sao?” – Cao Sùng Đức hừ lạnh.
Lý gia lão thái gia là Thái phó, là nguyên lão tam triều. Muốn đắc tội một nhà như thế? Đầu óc rơi mất rồi sao!
Hiện giờ Diêm Quan huyện gần như đã trở thành thiên hạ của Lý Huống, toàn bộ nha môn bị hắn chấn chỉnh nghiêm ngặt vô cùng. Những tay chân cũ của Cao phủ trong nha môn đều bị rút sạch, đến chính Cao Sùng Đức cũng chỉ có thể thu mình lại mà sống tạm.
Ông ta thầm quyết định phải tạm thời im hơi lặng tiếng một thời gian. Cứ để mọi chuyện nguội xuống đã.
Về phía Cố Chuẩn, từ khi chuyển vào ở hẳn trong quan xá, cuộc sống của Cố Chuẩn bỗng trở nên “nhàn nhã” khác thường. Ngoài đọc sách và học tập, không cần phải lo bất kỳ thứ gì nữa. Trương tiên sinh và Đặng Quý Văn cũng từng ghé qua xem, thấy chỗ ở rộng rãi, đồ dùng đầy đủ, cũng yên tâm phần nào.
Chỗ ở mới vốn là tư thất của một vị huyện thừa cũ, vì huyện thừa mới còn chưa tới nhậm chức nên có hai phòng bỏ trống. Sau khi dọn vào, Cố Chuẩn phát hiện trong phòng các vật dụng đã được chuẩn bị đầy đủ, ngay cả y phục và chăn đệm cũng được sắp sẵn chỉnh tề, đủ thấy Lý phu nhân đối xử với mấy người bọn họ chu đáo đến mức nào.
Ngay cả hệ thống cũng phải bật mode châm chọc:
“Người làm ca ca như ngươi cũng là nhờ đệ muội mà hưởng ké sung sướng đó ~”
Cố Chuẩn không phủ nhận, quả thực phần lớn thiện cảm của Lý phu nhân vốn xuất phát từ hai đứa nhỏ.
Cố Chuẩn ở công quán chuyên tâm đọc sách, tất cả chuyện còn lại bên ngoài đều do Lý Huống chuẩn bị chu toàn. Thủ tục dự thi huyện thí sang năm nào là lý lịch, đơn cam kết, văn thư trình lên đều có người thay hắn lo hết. Khác hẳn lần trước, hắn phải khúm núm chạy khắp nơi, tốn bao nhiêu ngày mới gom đủ giấy tờ chứng minh thân phận.
Lần đầu tiên trong đời, Cố Chuẩn cảm nhận rõ ràng rằng, sau lưng có người chống đỡ thì làm chuyện gì cũng dễ dàng hơn hẳn.
Chớp mắt một cái, đã sắp đến cuối năm.
Đến thời điểm này, các tỉnh thành trong cả nước đều phải gửi tấu chương về triều đình. Những tấu chương được chuyển tới Nội đình đều đã trải qua một lượt sàng lọc.
Nhưng cho dù đã qua một vòng kiểm xét, Hoàng thượng vẫn rất nhanh phát hiện ra trong đó một cái tên khiến người không ưa nổi.
Ở Hoàng cung lúc này…
Trong thư phòng, Hoàng đế vừa lật đến một bản tấu, nhíu mày:
“Sao lại là tấu chương của Lý Thúc Hàn nữa?”
“Đúng là xúi quẩy!” – Hoàng thượng hừ một tiếng, bĩu môi, vẻ mặt cực kỳ không tình nguyện mà lật sang tấu chương của Lý Thúc Hàn.
Thái giám đứng bên cạnh có chút ngượng ngùng: chuyện Hoàng thượng không ưa Lý đại nhân vốn cả triều văn võ đều rõ. Nói trắng ra thì Lý Thúc Hàn làm người quá ngay thẳng. Cả ngày cứ như canh me sai lầm của Hoàng thượng mà chỉ trích, hoàn toàn không nể mặt, có thể hòa thuận mới là lạ.
Hoàng thượng chỉ tốn ba nhịp hô hấp đã đọc hết tấu chương. Ngoài mấy câu ông cho là “vô nghĩa nhảm nhí”, thứ duy nhất coi là điểm mới chính là chuyện Lý Huống thu một tên đệ tử, vì muốn ở lại dạy nên ngay cả huyện thí cũng xin giao cho quan học bên Lâm An phủ chủ trì.
Hoàng thượng tiện tay ném tấu lên bàn:
“Có mỗi kỳ huyện thí thôi, ai chủ trì chẳng được. Làm ra vẻ!”
Nói đoạn, ngài quên luôn chuyện ấy. Nhưng lại nhíu mày lẩm bẩm:
“Tên Lý Thúc Hàn ấy, nuôi đồ đệ thì chắc cũng chẳng nên thân. Loại hắn nhìn vừa ý thì chắc cũng y chang hắn thôi…”
Trong mắt Hoàng thượng, câu “giống hệt cục đá trong nhà xí vừa thối vừa cứng” là miêu tả chính xác nhất cho kiểu người như thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
