Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Khoa Cử Chi Lộ Chương 17: Thu Đồ Đệ – “nguyện Ý Làm Đệ Tử Của Ta Không?”

Cài Đặt

Chương 17: Thu Đồ Đệ – “nguyện Ý Làm Đệ Tử Của Ta Không?”

Đại phu thu dọn hòm thuốc xong, vô thức thở dài một tiếng. Một đứa bé nhỏ như vậy, sao lại bị thương khiến người ta giật mình thế này.

Lý phu nhân đắp chăn cho Cố Trường Nhạc. Tiểu nha đầu vừa mới khóc đến mệt lả, lúc đại phu tới đã chịu không nổi mà ngủ thiếp đi. Như vậy cũng tốt, tỉnh lại mới là lúc chịu tội.

Cố Trường An thì vẫn luôn ghé sát mép giường, từ nãy tới giờ trong lòng cứ áy náy mãi, nghĩ rằng nếu mình không rời đi thì muội muội đã không xảy ra chuyện này.

Lý phu nhân không nói gì, chỉ đưa tay xoa đầu trấn an cậu.

Tiễn đại phu ra ngoài phòng, bà mới hỏi:

“Xin hỏi đại phu, vết thương trên đầu Trường Nhạc có để lại sẹo không?”

Đại phu đưa bà một viên thuốc an thần:

“Phu nhân yên tâm, tiểu thư còn nhỏ, chỉ cần cẩn thận chăm sóc và ăn uống đầy đủ thì sẽ không có vấn đề lớn.”

Lý phu nhân chắp tay khấn:

“Ông trời phù hộ.”

Nếu để lại sẹo, sau này làm sao mà gả được chồng tốt?

Đại phu nói tiếp:

“Phu nhân đừng lo quá. Đổi thuốc trị thương một hai lần nữa, nhiều nhất bảy ngày thì vết thương sẽ lành. Chỉ cần sau này chú ý, đừng để rách miệng vết thương lần nữa là được.”

Nói rồi ông lấy bút kê đơn:

“Đây là thuốc an thần, thỉnh phu nhân xem qua.”

“Thuật nghiệp có chuyên môn, ta sao có thể hiểu mấy thứ này. Đại phu cứ quyết định là được.”

Dù sao đây cũng là vị đại phu nổi tiếng nhất thành, tay nghề tất nhiên có bảo đảm. Lý phu nhân đưa đơn thuốc cho Kim Xảo:

“Ngươi lát nữa đến hiệu thuốc lấy mấy thang về, nhớ đi nhanh.”

Đại phu thấy mình không còn việc gì, liền cáo từ phu nhân, chuẩn bị rời đi.

Vừa bước ra cửa, ông liền chạm mặt một đôi mẹ con dáng vẻ vội vàng xông vào. Đại phu cau mày, cảm thấy vô lễ, nhưng dù sao đây cũng là nhà người khác, ông không tiện nói gì. Cho đến khi người phụ nữ đó mở miệng càng vô lễ hơn:

“Đại phu, ngài giúp chúng ta xem qua Cầm tỷ nhi. Nó vừa rồi cũng ngã từ trên sập xuống. Con gái ta vốn thân thể yếu quý, nếu bị va chạm thì không hay.”

Đại phu liếc mắt qua, giọng bình thản:

“Nhìn thì không có gì nghiêm trọng.”

Cao phu nhân lập tức sốt ruột:

“Chỉ nhìn thôi thì được gì, làm đại phu mà ngay cả bắt mạch cũng không biết sao?”

Đại phu mỉm cười:

“Xin lỗi, phu nhân, tại hạ chỉ khám cho những ai đã trả phí.”

Đã không nhận tiền thì tự nhiên không cần chịu cái thái độ này!

Nói xong, ông chắp tay với Lý phu nhân rồi tiêu sái rời đi.

Bao nhiêu năm hành nghề, ông gặp nhiều kẻ khó chịu, những dạng người này ông nhất quyết không hầu hạ.

“Người đâu mà nửa phần y đức cũng không có.” Cao phu nhân tức giận, mặt đỏ gay. Nhưng vừa quay đầu lại, bà đã chạm ngay ánh mắt lạnh lẽo của Lý phu nhân đang nhìn chằm chằm mình và con gái.

Khí thế của Cao phu nhân lập tức xẹp xuống:

“Phu nhân, ta…”

“Ngươi cái gì? Nói đi.” Lý phu nhân ngồi trên ghế thêu, ánh mắt nghiêm nghị.

Cao phu nhân im lặng không dám nói, Cao Cầm lại chịu không nổi, ấm ức kể lể:

“Phu nhân, xin đừng nghe Cố Trường An nói. Rõ ràng là Cố Trường Nhạc thấy ca ca mình ra ngoài thì nhất quyết đòi theo, không may bị vướng vào cửu liên hoàn trên sập nên mới ngã xuống đất. Vốn dĩ con muốn kéo nàng, nhưng lại bị nàng kéo ngã theo.”

Cố Trường An tức giận đến run lên, nhưng vẫn nhịn để xem thái độ của Lý phu nhân thế nào.

May thay, bà không khiến cậu thất vọng. Nghe xong, Lý phu nhân lạnh giọng:

“Giỏi lắm, Cao phu nhân, ngươi thật biết dạy con. Miệng lưỡi lanh lợi đến mức bổn phu nhân cũng phải tự thẹn.”

Cao phu nhân biết ngay sự tình không ổn:

“Phu nhân, Cầm tỷ nhi nhà ta xưa nay hiền lành, tuyệt đối không làm chuyện hại người. Ta dám đảm bảo!”

“Đảm bảo? Dùng cái gì đảm bảo? Dùng chức quan của chồng ngươi sao?!” Lý phu nhân đập bàn một cái, ánh mắt sắc bén.

Cao phu nhân run rẩy, không dám nói thêm.

“Cao Vương thị, đừng tưởng ai trong thiên hạ cũng là kẻ ngốc.” Nói xong, Lý phu nhân phất tay: “Người đâu, tiễn khách!”

Cao phu nhân còn muốn giãy giụa, nhưng hai bà tử từ đâu bước ra đã giữ chặt lấy bà ta và con gái, kéo thẳng ra ngoài, không cho cơ hội giải thích.

Khi tới còn váy áo chỉnh tề, lúc đi thì giống như chó nhà có tang.

Bà tử còn bỏ lại một câu lạnh lùng:

“Phu nhân nói, từ nay về sau phủ chúng ta không tiếp đãi kẻ tâm địa ác độc. Phu nhân xin mời về, nếu sau này không có việc gì, e rằng sẽ không gặp lại.”

Cao phu nhân tức đến suýt đứng không vững. Ở Diêm Quan huyện bà ta vốn có tiếng tăm, chưa bao giờ bị đối xử như vậy, chưa từng mất mặt đến thế, thật muốn mắng chửi ngay lập tức.

Nhưng giữ chút lý trí, bà ta không làm loạn trong công đường. Đợi ra xe ngựa, bà ta mới quay sang mắng con gái một trận.

Cao Cầm vẫn cãi:

“Con chỉ đẩy nhẹ, vốn định cho nó một bài học, ai biết nó yếu vậy. Với lại vết thương đó chỉ nhìn thì ghê, chứ thật ra không sao. Đáng ghét là tri huyện phu nhân bị con tiểu tiện nhân kia mê hoặc nên chẳng thèm nghe con.”

Cô bé không hề thấy mình sai, nếu có sai thì cũng là người khác sai.

“Nghe ngươi cái gì? Chính ngươi gây chuyện, ai tin ngươi được? Sao ta lại sinh ra đứa con ngu dại thế này. Muốn hại người mà chẳng biết nghĩ cách khéo léo, để người ta nhìn cái là biết. Ta đã bảo đến đây chỉ cần lấy lòng Lý phu nhân, còn lại đừng động tay động chân, ngươi không nghe?”

Cao Cầm hậm hực:

“Con cũng định lấy lòng bà ta, nhưng uổng công vô ích.”

Cao phu nhân chán nản:

“Vậy là ngươi vô dụng. Giờ chuyện đã rùm beng, chỉ còn trông mong Lý phu nhân rộng lượng, nếu không cả mẹ con ta sẽ bị liên lụy.”

Cao Cầm hơi sợ, co người lại, nhưng chẳng mấy chốc lại tự an ủi:

“Sẽ không đâu, Lý phu nhân chẳng phải nhân vật ghê gớm gì, chắc cũng sẽ không làm ầm lên quá đâu.”

Cô bé lặp đi lặp lại câu đó trong lòng mấy lần, rồi mới dần bình tĩnh lại.

Trong lòng thầm niệm mấy lần, Cao Cầm mới dần bình tĩnh lại. Không ngờ Lý phu nhân bên kia cũng càng nghĩ càng tức. Ở kinh thành, chưa từng có ai dám giở trò ngay trước mắt bà, vậy mà đến cái huyện thành nhỏ bé này, lại có người dám không coi bà ra gì.

Giận quá, Lý phu nhân lập tức sai người mời sư gia trong nha môn đến. Bà kể sơ qua chuyện xảy ra trong hôm nay, rồi thêm một câu:

“Ta còn có một câu muốn gửi cho Cao muối giam, phiền sư gia truyền đạt nguyên văn. Ngươi hỏi hắn, ngay cả con gái mình cũng quản không xong, dựa vào cái gì mà quản nổi một hiệu trưởng diêm nữa? Là dựa vào bà vợ giỏi đảo lộn trắng đen của hắn, hay dựa vào cô con gái còn nhỏ đã biết hại người kia?!”

Sư gia nghe xong, răng hàm cũng ê ẩm:

“Cái này…”

Quá là không nể tình rồi. Bao nhiêu thù hận, bao nhiêu oán hận mà nói thế này chẳng phải muốn Cao muối giam về dạy dỗ vợ con ngay sao?

“Cũng… cũng không.”

“Vậy thì đi truyền lời ngay, đi nhanh về nhanh.”

Sư gia chỉ thấy mình bị giao một việc xui xẻo, nhưng đành phải nhận mệnh đi làm. Trách cũng chỉ trách mấy hôm nay nha môn không có việc gì bận, chứ không thì ông ta đã chẳng bị kéo vào làm kẻ sai vặt.

Sau khi người mang lời đi, Lý phu nhân vẫn chưa nguôi giận. Bà đi đi lại lại trong phòng, càng nghĩ càng tức, suýt nữa định đích thân vào huyện nha thì vừa hay gặp Lý Huống trở về ăn cơm. Thế là bà tìm được chỗ trút giận.

Đối với Cao gia, bây giờ Lý phu nhân không còn chút thiện cảm nào:

“… Người ta vẫn nói ‘đường trước dạy con, bên gối giáo tức’. Một vợ một con đều có cái đức hạnh như vậy, đủ thấy Cao muối giam cũng chẳng phải người tốt lành gì. Ai cũng bảo Cao gia giàu có, nhưng giàu đó không biết là trộm cắp từ đâu. Lão gia nếu có thời gian, nhất định phải tra kỹ nhà bọn họ, ta không tin cả nhà đó không ai chưa từng phạm pháp.”

Lý Huống nghe vợ nói vậy cũng bắt đầu nảy sinh nghi ngờ về Cao gia, nhưng vẫn trước tiên an ủi bà:

“Được rồi, sau này nếu có cơ hội, ta sẽ giúp bà tìm hiểu.”

“Không cần ‘sau này’, bây giờ tra luôn!” Lý phu nhân vốn là người hay thù dai, rõ ràng việc này chẳng liên quan trực tiếp tới Cao muối giam, nhưng bà vẫn ghim người này, “Thừa dịp cơ hội này mà tra cho kỹ!”

Lý Huống ngập ngừng:

“Không có lý do rõ ràng mà đi tra người thì…”

Lý phu nhân trừng mắt:

“Ông không tra à?”

Lý Huống thở dài:

“Tra.”

Lúc này bà mới vừa lòng. Nhưng lại nhớ ra một chuyện khác:

“Hồi đầu nhà ta thiếu Cố Chuẩn một ân tình lớn, bây giờ thì hay rồi, đón em gái người ta về nhà, không lo chăm sóc tử tế, ngược lại còn để hại thành ra thế này. Nếu ông không bồi thường đàng hoàng cho cả nhà họ, chẳng phải thẹn với trời đất chứng giám hay sao?”

Lý Huống chỉ lặng lẽ thở dài vì cái gọi là “trời đất chứng giám” này.

Đến chạng vạng, Cố Chuẩn vừa hạ khóa liền vội vã chạy sang. Cả buổi chiều đọc sách mà tinh thần hắn không yên, cứ xuất thần mãi. Mặc dù hệ thống nói Trường Nhạc không gặp chuyện gì nghiêm trọng, nhưng hắn vẫn không yên tâm.

Vì hắn thường đến nên lính gác ở cổng công quán không ngăn cản, để hắn đi thẳng vào. Cố Chuẩn một đường đi thẳng, thậm chí bỏ qua cả lễ nghi, không đợi nha hoàn thông báo mà trực tiếp vào trong.

Vừa hay, hắn vừa bước vào đã gặp Cố Trường An. Thấy ca ca, mắt Cố Trường An sáng lên, nhưng chưa kịp nhào tới thì đã tự dừng lại, gương mặt đầy áy náy:

“Ca ca, đều là tại ta không tốt, không bảo vệ được Trường Nhạc.”

“Trường Nhạc làm sao rồi?”

Lý phu nhân và Lý Huống nghe được tiếng liền vội vén rèm đi ra, giải thích:

“Hài tử bị đập đầu, chảy không ít máu. Buổi chiều tỉnh được một lúc, giờ lại ngủ rồi.”

Trong lòng Cố Chuẩn chợt siết lại, mắt đỏ ngầu:

“Đại phu nói thế nào?”

Lý phu nhân quả thực vô cùng áy náy, tiếp tục nói:

“Đại phu nói không có gì nghiêm trọng, nghỉ ngơi cẩn thận thì sẽ không để lại sẹo. Nhưng lần này đúng là lỗi của ta, nếu ta không để người nhà họ Cao vào thì Trường Nhạc cũng đâu đến nỗi gặp nạn như vậy.”

Cao gia? Lại là Cao gia!

Cố Chuẩn vừa nghe đến hai chữ đó, lý trí lập tức đứt phựt, toàn thân chìm trong hận ý. Dựa vào đâu mà người Cao gia hết lần này đến lần khác làm nhục bọn họ? Có quyền có thế thì liền muốn coi trời bằng vung sao?!

Hệ thống cảm thấy hắn trạng thái không ổn, vừa định nói vài câu trấn an thì bên tai cảnh báo lại vang lên, thông báo nguy cơ "hắc hoá" cấp độ nghiêm trọng khiến hệ thống cũng loạn cả lên.

Nên làm gì bây giờ? Có kịp liên hệ tổng bộ không? Tại sao mình lại nhận cái nhiệm vụ quái quỷ này? Bình thường nâng cấp hệ thống yên ổn không tốt hơn sao?

Nó nên trấn an Cố Chuẩn kiểu gì? Tặng hắn hai mươi lượng bạc? Hay là đưa luôn tấm thiếp "Tam hi bảo thiếp"?

Xong rồi, toi đời rồi, cảnh báo vẫn còn reo liên tục, chẳng lẽ thật sự sẽ hắc hoá hoàn toàn? Thế thì còn cải tạo cái gì nữa đây...

Đúng lúc hệ thống đang hoảng loạn đến quay cuồng, Lý Huống cũng đã nhận ra trạng thái Cố Chuẩn bất thường.

Ông bỗng mở miệng nói:

“Cố Chuẩn, bản quan muốn thu ngươi làm đệ tử nhập thất (đồ đệ thân truyền, ý ngươi thế nào?”

Lý trí của Cố Chuẩn lập tức quay lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc