Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ngươi thông minh lanh lợi, đáng quý hơn là biết yêu thương đệ muội, nhân phẩm học thức đều không chê vào đâu được. Ta vốn đã có ý định thu ngươi làm đệ tử, nay chỉ là nhân tiện tìm cơ hội nói ra mà thôi."
"Ta cũng là người xuất thân từ hàng Nhất giáp, là Thám hoa lang năm Thiên Khải, tuy hiện tại bị giáng chức xuống huyện Diêm Quan, so với trước kia có phần thất thế nhưng dạy dỗ một mình ngươi thì vẫn dư sức."
...
Trên xe ngựa, Cố Chuẩn nhớ lại những gì vừa trải qua ở quan xá, vẫn còn chút ngỡ ngàng.
Lúc Lý đại nhân nói ra những lời đó, mấy người có mặt tại đó đều ngẩn người ra.
Cố Chuẩn cũng từng nghĩ có lẽ Lý đại nhân sẽ thu hắn làm đệ tử nhưng tuyệt đối không thể nhanh như vậy. Qua thời gian tiếp xúc này, Cố Chuẩn biết vị Lý đại nhân này là người cẩn trọng số một, có lẽ vì từng bị người khác hãm hại nên đối với người ngoài phòng bị cực kỳ nghiêm ngặt, nếu không thì độ hảo cảm của ông ấy cũng sẽ không mãi chẳng chịu tăng. Có thể trong lòng Lý đại nhân thực sự có ý định đó, nhưng chuyện hôm nay tuyệt đối là bộc phát bất ngờ, e rằng trong đó còn pha lẫn chút ý muốn bù đắp cho hắn.
Cố Chuẩn ôm muội muội, trong lòng ngổn ngang trăm mối, điều hắn mong mỏi bấy lâu nay lại đổi lấy bằng việc muội muội hắn bị thương, thật nực cười làm sao.
Cố Trường Nhạc hiếm khi được ca ca ôm, lúc này trong lòng đang sướng rơn, rúc vào lòng Cố Chuẩn cười khúc khích như một con chuột đồng nhỏ, ngay cả vết thương trên đầu cũng quên béng đi. Vui vẻ một hồi, Cố Trường Nhạc mới nhìn thấy vẻ mặt u sầu của ca ca.
Cố Trường Nhạc có chút không hiểu: "Ca ca, Lý đại nhân nhận huynh làm đệ tử, huynh không vui sao?"
"Không có, chỉ là hơi bất ngờ thôi."
Cố Trường An tiếp lời: "Ca ca ưu tú như vậy, Lý đại nhân muốn nhận ca ca làm đệ tử cũng là chuyện hợp tình hợp lý."
Lúc nãy khi Lý đại nhân nhắc đến chuyện này, hai anh em bọn họ cũng đều kích động không thôi, nhưng may mà ca ca hắn suy nghĩ một lát rồi cũng đồng ý.
Khoảnh khắc chần chừ đó khiến bọn họ thót tim một hồi lâu, chỉ sợ ca ca không đồng ý, bỏ lỡ mất cơ hội tốt ngàn năm có một này. Hôm nay bọn họ mới biết, hóa ra trên trời thực sự có bánh ngọt rơi xuống!
"Lý đại nhân nói ngày mai sẽ đến tư thục tìm Trương tiên sinh bàn bạc chuyện bái sư, nếu Trương tiên sinh không có ý kiến gì, chẳng phải ngày mai là có thể bái sư rồi sao?" Cố Trường An có chút vui mừng.
Cố Chuẩn không nói gì.
Vui thì có vui, nhưng hắn vẫn chưa quên chuyện của Cao gia. Đám người Cao gia một ngày chưa bị trừ khử, cơn giận trong lòng hắn một ngày chưa nguôi.
Cố Chuẩn nhớ lại dạo gần đây trên tờ Để báo thường xuyên xuất hiện một số tranh chấp về chính sách muối, bèn hỏi Hệ thống: "Lần trước ngươi nói dù ta không ra tay, người nhà họ Cao trong vòng nửa năm nữa cũng sẽ sụp đổ, có phải vì triều đình muốn chấn chỉnh chính sách muối không?"
Hệ thống kinh ngạc trước sự nhạy bén chính trị của hắn, chuyện này phải nửa năm nữa mới hoàn toàn nổ ra cơ mà: "Lạ thật, sao ngươi đoán được hay vậy?"
"Xem để báo." Cố Chuẩn đáp ngắn gọn.
Hệ thống nhân cơ hội an ủi: "Cho nên là, ngươi hoàn toàn không cần thiết phải tức giận vì người nhà họ Cao, bọn họ sớm muộn gì cũng phải ngồi tù, so đo với bọn họ chi bằng đọc thêm chút sách. Giờ Lý Huống chịu nhận ngươi làm đồ đệ, sau này e là ngươi phải chịu khổ rồi. Ông ấy đối với công vụ còn nghiêm khắc như thế, huống hồ là đối với đệ tử, đọc thêm sách mới là việc chính sự."
Cố Chuẩn biết Hệ thống đang cố tình lảng sang chuyện khác. Đạo lý hắn cũng hiểu, nhưng nếu không thể tự tay giết chết kẻ thù, hắn tốn bao tâm tư làm những chuyện này thì có ý nghĩa gì chứ? Nếu Cao gia phải sụp đổ, thì cũng chỉ có thể sụp đổ trong tay hắn.
Nhờ có xe ngựa nên Cố Chuẩn về nhà cũng khá nhanh. Về đến nhà chưa bao lâu, Ngô thẩm sợ bọn họ không có cơm ăn nên qua gọi sang nhà mình ăn tối. Kết quả vừa sang đã nhìn thấy vết thương trên đầu Cố Trường Nhạc.
Ngô thẩm sợ đến tái mặt: "Lúc đi còn lành lặn, sao giờ lại ra nông nỗi này?"
Bà kéo Cố Trường Nhạc lại, muốn chạm vào nhưng lại sợ làm cô bé đau: "Bị thương nặng thế này... Liệu có để lại sẹo không?"
Cố Chuẩn nói: "Đại phu bảo chịu khó dưỡng thì sẽ không để lại sẹo."
Ngô thẩm xót xa: "Là ai làm vậy?"
Cố Chuẩn chậm rãi rít qua kẽ răng mấy chữ: "Người nhà họ Cao."
"Lại là Cao gia? Cái đám thất đức này!" Cả cái thôn Hạnh Lâm này cũng chỉ có mỗi Ngô thẩm tin rằng Cao gia không phải thứ tốt đẹp gì. Chỉ là bà tuy biết Cao gia vô lương tâm, nhưng cũng không muốn Cố Chuẩn vì chuyện này mà đắc tội với Cao gia thêm nữa.
Ngô thẩm mắng xong liền quay sang dặn dò: "Con à, nghe thẩm một câu, giờ chúng ta cứ đàng hoàng đọc sách thi cử là tốt nhất, đợi khi nào công thành danh toại rồi thì thù nào mà chẳng báo được?"
Ánh mắt Cố Chuẩn hơi ấm lên: "Thẩm, con biết rồi."
"Con hiểu là được. Sống ở đời ai mà chẳng phải chịu chút ấm ức, nhìn thoáng ra là được. Có câu sông có khúc người có lúc, Cao gia hắn có bản lĩnh đến đâu cũng chẳng thể phong quang cả đời được, kiểu gì cũng có lúc sa cơ lỡ vận. Đến lúc đó, chúng ta muốn báo thù gì mà chẳng được?"
Cố Chuẩn ngoài mặt gật đầu nghe lời, nhưng không muốn nhắc thêm chuyện này nữa. Hắn và Cao gia vốn dĩ đã là mối thù không đội trời chung, hiện giờ không báo thù không phải vì hắn không muốn, mà là thời cơ chưa chín muồi. Một khi hắn tìm được cơ hội, Cố Chuẩn không tiếc đánh cược tất cả cũng phải khiến người nhà họ Cao chết không có chỗ chôn!
Cái tên phản diện này, lại bắt đầu rồi!
Hệ thống âm thầm run rẩy, sợ Cố Chuẩn lại nghĩ quẩn. Nhưng lần này cũng may, có lẽ nhờ chuyện thu nhận đồ đệ nên Cố Chuẩn tuy cảm xúc tiêu cực khá nhiều nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
Chỉ là những chuyện này định trước không thể nói với người ngoài, Cố Chuẩn chỉ báo tin vui không báo tin buồn, kể xong chuyện hôm nay, hắn nhắc qua chuyện Lý Huống định nhận mình làm đồ đệ.
Ngô thẩm trong lòng nhẹ nhõm, vui mừng nói: "Chắc chắn là cha mẹ con trên trời phù hộ. Giờ Lý đại nhân đã nhìn trúng con, sau này mấy anh em con sẽ dễ sống hơn rồi."
Cố Chuẩn nghe thấy hai chữ cha mẹ, tâm trạng vốn đang có chút vui vẻ lại trở về u ám.
Chỉ là những người khác không nhận ra điều đó, Ngô thẩm vẫn đang chìm đắm trong niềm vui Cố Chuẩn gặp vận may lớn, hai đứa nhỏ cũng cảm thấy tương lai bừng sáng, tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay nhờ chuyện bái sư này mà hoàn toàn biến mất.
Kẻ tâm tư thâm trầm từ đầu đến cuối chỉ có một mình Cố Chuẩn.
Ngõ Trường Vinh ở phía Đông Bắc huyện thành, tổ trạch của Cao gia nằm ở nơi này.
Giờ Dậu vừa qua một nửa, trong trạch viện Cao gia đột nhiên vang lên từng tiếng khóc lóc thảm thiết, âm thanh ghê rợn khiến người đi đường ai nấy đều cố tình rảo bước nhanh hơn.
Ai mà chịu nổi cái kiểu dọa người này chứ?
Trong chủ viện Cao gia, cả một đại gia đình đều có mặt, ngay cả Cao Tu Minh và mẹ ruột là Hàn di nương đã lâu không về nhà cũng đang vây quanh. Hai mẹ con mặt ngoài bi thương, kỳ thực trong lòng đang hả hê lắm.
Cao phu nhân thấy Cao Sùng Đức quyết tâm muốn đánh chết con gái mình, máu nóng lập tức dồn lên não, giật phắt lấy cây roi mây: "Ông muốn đánh nó thì đánh chết ta trước đi!"
Cao Cầm vội vàng rúc vào lòng mẹ.
Cao Sùng Đức vừa hận vừa giận, ánh mắt quét qua Cao Cầm đang bị đánh nằm rạp dưới đất không dậy nổi, rồi liếc sang đứa con trai ngu như heo Cao Tu Văn bên cạnh, nghiến răng ken két: "Đều là đôi con cái tốt do bà nuôi dạy cả đấy, làm ta mất hết mặt mũi trước nhà Tri huyện đại nhân. Bà có biết hôm nay sư gia huyện nha nhắn gì với ta không? Trong bãi muối giờ không biết bao nhiêu kẻ đang lén lút cười nhạo ta, cười ta tề gia không nghiêm, cười ta cưới phải cái đồ sao chổi như bà!"
"Đó là lỗi của một mình ta sao?" Cao phu nhân cũng nổi cơn tam bành, Cao Sùng Đức dám đánh bà ngay trước mặt con tiện nhân Hàn di nương kia, bà còn nhịn thế nào được nữa? "Nếu không phải ông ngày ngày ra rả bắt ta đi nịnh bợ Lý phu nhân, thì ta có phải chịu cái uất ức này không?"
"Thế hóa ra bà còn thấy uất ức à?"
"Ta không uất ức thì ai uất ức? Cái nhà này trong trong ngoài ngoài là ai lo liệu? Cao Sùng Đức ông ngồi vững cái ghế Diêm giám này là nhờ nhà mẹ đẻ ai bỏ công sức? Giờ thì hay rồi, bản thân nở mày nở mặt liền quên sạch ơn nghĩa! Đừng tưởng ta không biết ông muốn nâng đỡ con trai của con tiện nhân kia, ta nói cho ông biết Cao Sùng Đức, đừng có hòng mơ tưởng! Lão nương hôm nay có liều cái mạng này cũng không để ông toại nguyện đâu!" Cao phu nhân điên tiết, gào lên như người mất trí.
Cao Sùng Đức chỉ vào Cao phu nhân đang lên cơn điên loạn: "Điên rồi, bà điên thật rồi."
Lúc này Cao Tu Minh mới đứng ra: "Cha, đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, giờ nói gì cũng vô nghĩa, huống hồ tiểu muội và mẫu thân thân thể yếu đuối, thực sự không chịu nổi đòn roi này đâu. Kế sách hiện giờ là nên sớm ngày tới Lý gia, Cố gia bồi tội xin lỗi, kết thúc chuyện thị phi này cho xong thì hơn."
Cao Tu Văn vừa nghe thấy phải đi xin lỗi Cố Chuẩn, lập tức nhảy dựng lên: "Phi, ngươi có ý đồ gì, không biết cha ghét nhất là tên Cố Chuẩn đó sao? Muốn xin lỗi thì ngươi tự đi mà xin lỗi, đừng có làm thấp kém gia phong Cao gia chúng ta!"
Cao Sùng Đức thu roi mây lại, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
"Biết sai mà sửa, sao gọi là làm thấp kém gia phong?" Cao Tu Minh ra vẻ giảng giải đạo lý: "Cha, tên Cố Chuẩn kia tuy đê hèn nhưng giờ chúng ta cũng phải phân rõ nặng nhẹ. Mạo muội đắc tội Lý đại nhân không đáng, chi bằng cứ nuốt cục tức này trước, để Lý đại nhân và Lý phu nhân nguôi giận đã. Còn chuyện đối phó Cố Chuẩn tính sau, hắn chỉ là một đứa trẻ mồ côi cha mẹ, làm sao thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta được? Hà tất vì cái nhỏ mà mất cái lớn?"
Phải rồi... ông ta muốn dạy dỗ Cố Chuẩn thì thiếu gì cơ hội. Cao Sùng Đức lúc này cũng lấy lại được lý trí.
Chỉ là bắt ông ta cúi đầu trước Cố Chuẩn thì Cao Sùng Đức không làm được, ông ta bèn nhìn sang ba mẹ con kia: "Chuyện là do các ngươi gây ra, bên phía Cố gia cũng phải do các ngươi đi thu dọn tàn cuộc. Hạn cho các ngươi trong vòng ba ngày phải tới Cố gia bồi tội xin lỗi, giải quyết êm xuôi chuyện này, nếu không thì đừng trách gia pháp vô tình!"
"Cha! Con..."
"Không được nói nữa." Cao Sùng Đức ngắt lời, quay người bỏ đi.
Cao Tu Văn đứng chôn chân tại chỗ, tức đến mức hồi lâu không nói nên lời. Hắn tức không phải vì mẹ mình bị đánh, cũng không phải vì em gái mình làm sai chuyện gì, mà là vì hắn thế mà lại phải đi xin lỗi Cố Chuẩn.
Cố Chuẩn xứng sao?
Cao Tu Văn vốn đã ôm một bụng tức, cả đêm không tiêu tan được, vì ngủ không ngon nên hôm sau dậy muộn một chút. Nhớ tới dạo này tiên sinh luôn bới lông tìm vết với mình, Cao Tu Văn hoảng hốt, vội vàng bảo phu xe đưa hắn tới học đường.
Muộn thì có muộn một chút, nhưng lạ là tiên sinh lại không có trong học đường. Cao Tu Văn đang thấy lạ thì Đặng Quý Văn đột nhiên bước một chân vào học đường, thấy Cao Tu Văn ở đây, cố tình cao giọng:
"Tin động trời đây, các ngươi đoán xem Lý đại nhân tới đây làm gì?"
Đám học trò trong học đường lập tức nhao nhao lên: "Nói vậy là huynh biết rồi à?"
Đặng Quý Văn đắc ý: "Ta đương nhiên biết, Lý đại nhân tới để nhận đồ đệ, ngài ấy muốn nhận Cố Chuẩn làm nhập thất đệ tử!"
"Cái gì?!" Một câu nói của Đặng Quý Văn như giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, làm cả cái học đường bùng nổ.
"Thật sao? Sao Lý đại nhân lại đột nhiên muốn nhận Cố Chuẩn làm đệ tử?"
"Chẳng lẽ là để báo ân?"
"Có Lý đại nhân làm sư phụ, tiền đồ của Cố Chuẩn coi như vững chắc rồi..."
Cao Tu Văn chỉ cảm thấy như có sét đánh ngang tai, nổ ầm ầm khiến hắn không cử động nổi.
Đặng Quý Văn lại còn đứng bên kia châm chọc: "Thế mới nói huynh đệ ta số tốt, không giống mấy kẻ nào đó, suốt ngày tự cho mình là ngon, tưởng mình ghê gớm lắm, thực ra ngay cả cái cửa huyện nha còn không sờ tới được. Đắc ý cái gì chứ? Làm bố cũng chỉ là cái quan tép riu, bản thân còn mơ mộng Trạng nguyên, không cười hắn thì cười ai?"
Cao Tu Văn siết chặt nắm đấm, Cố Chuẩn, lại là Cố Chuẩn!
Tại sao lần nào hắn ngã ngựa cũng là vì Cố Chuẩn! Xin lỗi chứ gì? Nhận đồ đệ chứ gì? Được, lần này hắn mà không giết chết Cố Chuẩn, hắn không mang họ Cao!
Vương Duy Cốc nhìn biểu cảm này của Cao Tu Văn thì biết ngay lại có người sắp gặp xui xẻo rồi.
Nhưng gã chẳng những không đồng cảm, ngược lại còn bắt đầu xoa tay háo hức, gã cũng sớm nhìn Cố Chuẩn ngứa mắt rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


