Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Khoa Cử Chi Lộ Chương 16 Xảy Ra Chuyện – Có Phải Trường Nhạc Đã Gặp Chuyện Gì Không…?

Cài Đặt

Chương 16 Xảy Ra Chuyện – Có Phải Trường Nhạc Đã Gặp Chuyện Gì Không…?

Cao phu nhân bước qua bậc cửa, cất tiếng:

“Nha, đây là con nhà ai vậy? Sao ta chưa từng gặp qua? Trông sạch sẽ, xinh xắn quá.”

Lý phu nhân liếc Cao phu nhân một cái, rồi khách sáo đáp:

“Có lẽ chị chưa quen biết. Đây là em trai và em gái của Cố công tử, người lần trước đã cứu lão gia nhà tôi.”

Nụ cười trên mặt Cao phu nhân lập tức tắt ngấm, sắc mặt trở nên u ám thấy rõ.

Cố Trường Nhạc liền ôm chặt lấy đùi Lý phu nhân. Tuy còn nhỏ, nhưng vì thường bị lũ trẻ trong làng bắt nạt, con bé rất nhạy cảm với thiện ý hay ác ý của người khác. Người phụ nữ lạ trước mặt này rõ ràng không có thiện cảm với mình.

Lý phu nhân cũng có chút kinh ngạc. Bà là con gái của thừa tướng, chồng lại xuất thân từ Lý gia nổi tiếng ở kinh thành, mấy ai dám tỏ thái độ ngay trước mặt bà? Suy nghĩ một lát, bà cũng đoán ra nguyên nhân. Cao gia và Cố gia vốn có nhiều chuyện rắc rối, trước khi gặp cặp song sinh của Cố gia, bà còn giữ thái độ trung lập, nhưng bây giờ thì khác. Nhìn lại bộ mặt cau có của Cao phu nhân, bà chỉ thấy người này thật kém tinh tế.

Lý phu nhân vỗ lưng Trường Nhạc, dịu dàng hỏi:

“Ngoan nào, bị dọa à?”

Cao phu nhân liếc mắt, rồi cười gượng:

“Thật thất lễ quá, vừa rồi tôi chỉ nhớ lại vài chuyện không vui thôi.”

Lý phu nhân lạnh giọng:

“Nếu đã biết là chuyện không vui thì đừng nghĩ tới. Chuyện quá khứ đều đã đi qua, hà tất canh cánh trong lòng làm gì? Hơn nữa, Cao gia các người cũng là nhà có danh tiếng trong huyện, làm trò cau có với trẻ con thì chẳng hay chút nào.”

Cao phu nhân bỗng nhiên há hốc mồm, bà ta còn chưa kịp lên tiếng thì Lý phu nhân đã nói một tràng. Hơn nữa nghe lời Lý phu nhân nói tựa hồ như đã biết gì đó. Bà ta chột dạ: chẳng lẽ Lý phu nhân đã điều tra?

Lý phu nhân thấy bà ta sửng sốt, càng thêm không thoải mái:

“Không biết phu nhân hôm nay lại đây là có chuyện gì?”

Cao phu nhân vội đẩy con gái Cao Cầm lên phía trước:

“Cũng không có chuyện gì. Chỉ là thấy phu nhân ít ra ngoài, sợ chị ở trong phủ buồn chán nên đến trò chuyện. Lần trước tới thăm, con gái tôi cứ nhớ mãi, nằng nặc đòi tôi đưa tới gặp chị.”

Cao Cầm bước tới, giả bộ ngây thơ:

“Cầm tỷ nhi muốn xem con chó Phú Quý mà phu nhân nuôi. Nó ở đâu ạ? Có thể cho Cầm tỷ nhi xem với được không?”

Nói xong, Cao Cầm còn quay sang Cố Trường Nhạc, nói:

“Muội chưa thấy Phú Quý đúng không? Nó xinh lắm, để ta dẫn muội đi xem nhé?”

Lý phu nhân nhướng mày. Cao cô nương này đúng là chẳng khách sáo gì.

Bất quá, Trường Nhạc lại không ưa vị “tỷ tỷ” trước mắt này, cho nên cô bé lắc lắc đầu từ chối.

Lý phu nhân vừa vuốt lưng trấn an cô bé, vừa nói với người hầu:

“Kim Xảo, nếu Cao tiểu thư muốn xem thì dắt Phú Quý lại đây.”

Cao phu nhân vội xua tay:

“Ôi, để bọn trẻ ra vườn xem cũng được, đâu cần mang vào.”

“Không sao.” Lý phu nhân đáp thản nhiên.

Kim Xảo làm theo, chẳng mấy chốc đã dẫn con chó vào. Bình thường nó chỉ ở ngoài sân, chưa bao giờ vào chính sảnh, nhưng hôm nay đông người nên đành mang vào.

Vừa thấy chó, Cao Cầm liền lao tới ôm, làm Phú Quý hoảng sợ kêu ầm lên, khiến Lý phu nhân nhức cả đầu.

Dù con chó kêu thế nào, Cao Cầm vẫn giữ chặt trong tay, vừa cười vừa nói:

“Phú Quý, lâu không gặp, có nhớ ta không? Ta biết là ngươi nhớ ta mà. Đừng kêu, ta sẽ sớm đến thăm ngươi nữa, nhé?”

Cao phu nhân phụ họa:

“Phu nhân đừng trách, Cầm tỷ vốn thương động vật, mèo chó gì cũng gần gũi với nó. Xem kìa, Phú Quý cũng thích nó lắm.”

Khóe miệng Cố Trường An giật nhẹ. Cậu nhìn thế nào cũng thấy con chó là đang sợ chết khiếp, móng vuốt như muốn cào rách tay đối phương, thế mà lại bảo là “thích”. Đây chẳng phải là tự coi mình là kẻ ngốc, hoặc coi người khác là kẻ ngốc hay sao.

Lý phu nhân vốn không ưa kiểu người này, chỉ đáp qua loa rồi tiếp tục cùng Trường Nhạc chơi cửu liên hoàn.

Thấy vậy, Cao phu nhân liếc mắt ra hiệu cho con gái. Cao Cầm liền bước tới kéo tay Trường Nhạc:

“Muội đang chơi cửu liên hoàn à? Chúng ta chơi cùng nhé?”

Cố Trường Nhạc chạy nhanh đem tay nhỏ từ trong tay Cao Cầm rụt trở về.

Lý phu nhân từ chối:

“Con bé nhát gan lắm, không thích chơi với người lạ.”

“Nhưng Cầm tỷ nhi đâu phải người lạ. Phu nhân, Cầm tỷ nhi đã đến vấn an ngài nhiều lần rồi, chẳng lẽ ngài còn xem Cầm tỷ nhi là người ngoài sao?”

Lý phu nhân trong lòng vô ngữ, sau một lúc lâu nghẹn ra một câu: “…… Tự nhiên sẽ không.”

“Vậy thì tốt, con còn tưởng phu nhân vẫn coi con là người xa lạ.”

Cao Cầm vốn tính mặt dày. Trước khi tới đây, cô bé đã được mẹ dặn kỹ: phải tìm mọi cách để xuất hiện nhiều trước mặt tri huyện phu nhân, nhất định phải khiến bà ấy thích mình. Chỉ như vậy, cha mới chú ý tới mẹ con họ , mới không dung túng một ả di nương để lấn át bọn họ nữa.

Vì lấy lòng Lý phu nhân, Cao Cầm sẵn sàng chịu chút thiệt thòi. Cô bé nghĩ mình đang khéo léo bày tỏ thiện ý nên nói:

“Muội muội chưa biết chơi cửu liên hoàn phải không? Hay là chúng ta sang bên kia, ta dạy muội nhé? Ta chơi cái này giỏi lắm đấy.”

Giọng nói vừa dứt, Cao Cầm lại quay sang Lý phu nhân:

“Phu nhân, con vừa nhìn đã thấy thích muội muội này rồi. Ngài để con dẫn muội muội sang bên kia chơi nhé, con sẽ chăm sóc muội thật tốt, nhất định sẽ chăm lo chu đáo. Phu nhân, ngài đồng ý đi, được không nào…”

Một câu “phu nhân”, lại thêm một câu “phu nhân”, ríu rít nói không ngừng khiến đầu Lý phu nhân như muốn choáng váng. Bà vốn thật sự không ưa những đứa trẻ ồn ào như vậy. Nếu để nói thêm vài câu nữa, tối nay bà ngủ có khi còn gặp ác mộng.

Có đôi mắt mẹ con xem không hiểu ý bên cạnh, Lý phu nhân đành hỏi hai anh em:

“Trường An, Trường Nhạc, hai đứa có muốn sang bên kia chơi không?”

Cố Trường An nhận ra Lý phu nhân không được khỏe, nên hiểu ý đáp:

“Nếu vị tỷ tỷ này đã mở miệng, cùng đi chơi cũng không sao.”

Lý phu nhân như được đại xá:

“Vậy Kim Xảo, ngươi lại đây, bế Trường Nhạc sang sập ở gian bên, rồi dọn hết mấy món đồ chơi nhỏ kia qua đó, để ba đứa trẻ tự chơi với nhau.”

Nói xong, Kim Xảo liền lại gần bế Cố Trường Nhạc.

Cố Trường Nhạc hiếm khi bị người ta bế đi như vậy, ở nhà vốn chẳng ai ôm nàng cả, nhiều nhất khi ra ngoài ca ca sẽ dắt tay. Nhưng từ khi đến đây, dường như nàng chưa mấy khi tự đi trên đất. Khi được bế sang sập ở gian bên, Cố Trường Nhạc còn đung đưa đôi chân nhỏ, cảm giác bị bế đi đường thật dễ chịu.

Kim Xảo cũng dọn cả đồ ăn vặt tới, rồi dặn ba người:

“Các vị cô nương, công tử, nếu cần gì thì cứ gọi ta là được.”

Cao Cầm ngoan ngoãn đáp:

“Đã biết, tỷ tỷ.”

Nói lời ngọt ngào thì ai chẳng thích, nhưng Kim Xảo lại cố tình không thích. Sau khi khách khí đi xuống, nàng vẫn ở lại hầu bên cạnh Lý phu nhân.

Người vừa rời đi, Cao Cầm liền nảy sinh lòng nhỏ nhen, quay sang cười với Cố Trường An:

“Đệ đệ, ngươi có thể lấy giúp ta ít mứt hoa quả bên kia không?”

“Chính ngươi không tự lấy được sao?”

Cao Cầm tỏ vẻ không vui:

“Ngươi không vui thì thôi, ta đi nói với mẹ ta. Ta có lòng tốt rủ các ngươi chơi, kết quả các ngươi lại tỏ ra khó chịu, lấy giúp một món cũng không muốn.”

Nói xong, nàng từ trên cao nhìn xuống, gằn giọng:

“Ngươi có đi hay không?!”

Cố Trường An nghiến răng, im lặng bò từ trên sập xuống, bưng nguyên cả bàn mứt hoa quả về. Ăn đi, ăn hết luôn xem có nghẹn chết ngươi không? Nếu không phải muốn để lại ấn tượng tốt trước mặt Lý phu nhân để giúp ca ca, hắn đã chẳng thèm để ý tới con bé chán ghét này. Người trước người sau hai bộ mặt, thật khiến người ta buồn nôn.

Cao Cầm chỉ nếm một viên rồi không động đũa nữa, giọng chua ngoa:

“Lần trước ta đến, phu nhân mời ta ăn mứt hoa quả ngon lắm, sao lần này lại không ngon? Có phải vì ta lâu rồi không đến, phu nhân cũng lười chuẩn bị mứt ngon không?”

Cố Trường An:

“A!”

“Bất quá, phu nhân chắc vẫn nhớ ta thích ăn mứt hoa quả, bằng không cũng sẽ không cố ý để cả chậu ở đây. Ở nhà ta, lúc ăn toàn do hạ nhân bưng đĩa đến. Đúng rồi, nhà các ngươi chắc chưa có hạ nhân nhỉ? Nhìn các ngươi ăn mặc thế này, chắc cũng không nổi hạ nhân đâu.”

Cố Trường An chỉ cười lạnh, không đáp.

Cao Cầm trừng hắn một cái, bởi vì không chọc giận được đối phương nên cô bé thoáng có điểm tiếc nuối.

Bên ngoài, Cao phu nhân đang trò chuyện với Lý phu nhân. Thực ra là Cao phu nhân thao thao bất tuyệt, còn Lý phu nhân thì nghe tai này ra tai kia.

Lý phu nhân vốn chẳng mấy coi trọng Cao phu nhân. Dù mang danh vợ quan, nhưng xuất thân chỉ là dân thường, kiến thức chẳng bao nhiêu, càng không đủ tư cách để ngồi cùng bàn với bà. Những mưu toan nhỏ nhặt của bà ta, người khác chỉ cần liếc mắt là thấy rõ, thế mà lại cứ tự cho mình là khôn ngoan, hễ có cơ hội lại chạy tới gây phiền phức. Chỉ nhìn bộ dạng khờ khạo ấy thôi, Lý phu nhân đã tin chắc vợ chồng Cố gia là người sạch sẽ, thẳng thắn.

Có lẽ vì phản cảm, càng nghe Cao phu nhân tâng bốc con gái mình, Lý phu nhân lại càng muốn khen hai đứa trẻ nhà Cố gia.

“Biết là Cầm tỷ nhà chị ngoan, nhưng không hiểu sao, từ lúc gặp Trường An và Trường Nhạc, tôi liền thấy hợp ý. Ở Diêm Quan huyện lâu như vậy, tôi chưa gặp đứa trẻ nào vừa thông minh vừa lanh lợi như hai đứa đó.”

Cao phu nhân cố gắng giữ nụ cười:

“Chỉ là… xuất thân của hai đứa nhỏ ấy…”

“Xuất thân thì có gì quan trọng? Nếu có cơ hội, tôi còn muốn nhận hai đứa làm con kết nghĩa nữa kìa.”

Nhận kết nghĩa? Hảo cho một cái nhận kết nghĩa!

Trong phòng bên, Cao Cầm nghe rõ mồn một. Bao công sức lấy lòng bấy lâu, cuối cùng lại để hai đứa trẻ nhà quê kia giành trước, bảo sao cô bé nuốt nổi cục tức này!

Vốn tính kiêu ngạo, Cao Cầm không chịu nổi kết quả đó. Tính nóng nổi lên, cô bé lập tức trút giận.

“Ngươi, đi rót cho ta chén nước!” – cô bé hằn học ra lệnh Cố Trường An.

Cố Trường An cau mặt:

“Ngươi đừng quá đáng!”

“Quá đáng thì sao? Ta không chỉ bắt nạt ngươi, mà còn để cha ta bắt nạt cả anh ngươi! Nếu không nghe lời, ngày mai anh ngươi gặp chuyện gì thì đừng trách ta.”

Dù còn nhỏ tuổi, giọng nói của Cao Cầm đã lộ rõ sự cay nghiệt:

“Mau đi rót trà, bổn tiểu thư khát rồi!”

Cố Trường An nắm chặt tay, do dự một lúc rồi vẫn phải nhịn. Trong lòng thầm nghĩ: Chờ đấy, lần sau ta nhất định bắt ngươi trả giá!

Thấy cậu rời đi, Cao Cầm quay sang nhìn Trường Nhạc vẫn chưa hiểu chuyện gì, rồi nở nụ cười khó đoán. Đồ nhà quê, cứ biến khỏi đây đi!

Cố Trường An chân trước mới ra cách gian, sau lưng liền liền vang lên tiếng vật nặng ngã xuống đất. Tim cậu chùng xuống.

Không ổn!- Cố Trường An nháy mắt hoàn hồn, lập tức quay lại, chỉ vài bước đã thấy muội muội ngã sõng soài trên nền, trán đập vào đâu đó chảy máu, vệt đỏ kéo dài xuống tận khóe mắt.

Cố Trường An dọa ở tại chỗ.

“Nhị ca!” – Trường Nhạc ngồi dưới đất, nước mắt lã chã – “Nhị ca, đau quá…”

Cố Trường An chạy nhanh xông lên đi.

Lúc này, Cao Cầm đảo mắt, rồi bất ngờ lăn xuống đất ôm lấy chân mình, khóc rống lên.

Nghe động, mấy người bên ngoài lập tức chạy vào.

Buổi trưa, Cố Chuẩn lúc này đang trong buổi học thì mí mắt giật liên hồi, trong lòng thấp thỏm. Đang định tìm Đặng Quý Văn nói chuyện, hệ thống đột ngột vang lên:

“Chúc mừng ký chủ, độ thiện cảm của Lý phu nhân đã đạt 60! Nhiệm vụ hoàn thành! Thưởng: một con ngựa hãn huyết bảo mã, phát thưởng ngay trong ngày.”

Hắn mới vừa cảm thấy không ổn, hệ thống này liền tới thông báo, Cố Chuẩn bật thốt lên liền hỏi: “Có phải Trường An và Trường Nhạc đã gặp chuyện gì không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc