Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Khoa Cử Chi Lộ Chương 11: Trộm Lương – Chuột Chạy Qua Đường, Ai Cũng Muốn Đánh

Cài Đặt

Chương 11: Trộm Lương – Chuột Chạy Qua Đường, Ai Cũng Muốn Đánh

Dân làng lúc này không còn giữ bình tĩnh được nữa. Có người lớn tiếng nói:

“Các hương thân, ta thấy rõ ràng thôn trưởng không chịu để chúng ta vào kiểm tra kho. Đã vậy thì cứ xông vào đi! Dù sao số lương thực đó cũng là của nhà chúng ta góp vào!”

“Đúng thế! Không thể để người khác trắng trợn ăn chặn lương thực của cả làng!”

“Tránh ra! Để ta phá cái khóa cho!”

Kho lương ở đâu dân làng biết rõ, trước kia lúc đem lương gửi vào, ai nấy đều nhìn tận mắt. Một đám người hừng hực khí thế, như bầy ong vỡ tổ lao về phía nhà kho.

Người dẫn đầu giơ cao cái cuốc, hùng hổ giáng xuống ổ khóa một cú thật mạnh – ‘rầm!’ Một tiếng vang lớn, ổ khóa bị đập tung, cửa kho cũng bật mở.

Cố Vĩnh Ninh tức giận tới mức ngực phập phồng liên hồi. Nhìn thấy người dân xông vào nhà mình như vậy, ông ta cũng không thể ngồi yên, vội vã chạy theo:

“Các người xông vào nhà dân là phạm pháp đấy! Ta sẽ đến gặp Cao đại nhân kiện hết các người!”

Ngô Dụng, đối thủ nhiều năm của Cố Vĩnh Ninh, chỉ lạnh lùng đáp lại:

“Ai kiện ai, còn chưa biết đâu.”

Cố Vĩnh Ninh ôm ngực, cảm giác mình như sắp ngất. Hai người con trai của ông ta vội chạy tới đỡ, cả nhà Cố thôn trưởng lúc này như rắn mất đầu, luống cuống, sắc mặt trắng bệch. Ngay cả Cố Kim Sinh ngày thường ngạo mạn, ương ngạnh giờ cũng câm như hến, co rúm lại một góc tường, không dám hé răng, cũng không dám tới gần xem.

Bọn họ vừa giận vừa sợ, lại là chột dạ. Họ biết rõ tình hình trong kho như thế nào, làm sao không sợ?

Lão thái thái của nhà Cố thôn trưởng càng sợ hãi, liên tục giục chồng:

“Ông mau nghĩ cách đi! Không lẽ cứ để họ lục tung nhà lên như vậy?”

Cố Vĩnh Ninh tức đến run người:

“Tới nước này, bà nghĩ tôi còn có cách sao?!”

Ngay cả vị lý chính từ đầu đến giờ không hề lên tiếng, không tỏ rõ thái độ gì, nhưng chỉ cần ông ta đứng đó im lặng, thì đã đủ hiểu ông ngầm đồng tình với dân làng.

Chuyện hôm nay… khó mà kết thúc yên ổn.

Cả nhà Cố thôn trưởng lúc này đều hoảng loạn, đứng co cụm bên ngoài kho lương như chờ đợi một bản án cuối cùng sắp giáng xuống đầu mình.

Bên trong, Ngô Dụng sốt ruột giục mọi người cân lại toàn bộ số lương thực. Quả nhiên thiếu một nửa!

Lúc trước cả thôn góp vào 200 cân, mà bây giờ chưa đến 100 cân, chính xác là chỉ còn 89 cân, y như con số mà ông đã nghe được từ trước!

Còn số vải áo tang được giữ ở kho, giờ cũng không còn một mảnh.

Ngô Dụng hừ lạnh: “Xem ra kho lương này nuôi chuột béo tốt thật đấy.”

Ông ta nghiến răng: ‘Cố Vĩnh Ninh, hôm nay ta không khiến ngươi thân bại danh liệt thì ta không mang họ Ngô!’

Khi Ngô Dụng đẩy cửa kho đi ra, nét mặt lạnh như băng, không cần nói cũng biết chuyện đã rõ như ban ngày. Những người đi cùng đều giận sôi máu, ánh mắt như dao găm phóng về phía Cố Vĩnh Ninh.

Cố Vĩnh Ninh đứng bất động. Mặt ông ta trắng bệch, mắt nhắm lại không dám đối diện sự thật.

Danh tiếng ông ta khổ công xây dựng bấy lâu… đã tiêu tan. Cái danh thôn trưởng oai phong trên đỉnh đầu cũng mất rồi.

Những gì diễn ra sau đó, đúng như Ngô Dụng mong muốn. Ông ta suốt nửa đời người vẫn luôn muốn giẫm đạp Cố Vĩnh Ninh dưới chân, cuối cùng cũng được toại nguyện. Không gì làm ông ta hả dạ hơn lúc này.

Chỉ có điều, ông ta không ngờ được rằng, tất cả những chuyện này suôn sẻ như vậy là nhờ có người đứng sau âm thầm hành động, một người mà ông chưa từng để tâm tới.

Ngô Dụng khẽ liếc ra xa, trong lòng thoáng thở dài: ‘Thật không ngờ… người bề ngoài ôn hòa như thế mà lại có tâm cơ sâu như biển.’

Quả nhiên, không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Tối hôm đó, khi Cố Chuẩn từ tư thục trở về, vừa đến đầu thôn đã nghe tin thôn trưởng đã bị thay, người mới lên làm là Ngô Dụng.

Đây vốn là chuyện trong dự đoán, nên khi nghe tin, Cố Chuẩn chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên gì. Trái lại, Cố Trường An và Cố Trường Nhạc thì sung sướng thấy rõ, có cảm giác như báo được thù lớn.

“Cho đáng đời cái tên Cố Kim Sinh kia, suốt ngày lên mặt bắt nạt người ta, giờ thì hay rồi! Cả thôn ai cũng biết nhà nó ăn trộm lương thực. Xem coi nó còn vênh váo được bao lâu nữa!”

Cố Trường Nhạc thì háo hức đề nghị:

“Hay mai chúng ta qua xem náo nhiệt?”

Bé vốn chẳng thích học hành, càng không thích viết chữ. Ngược lại, Trường An lại rất vui vẻ, vì mỗi lần học tốt được đại ca khen là cậu vui suốt mấy ngày liền. Một người thì vui, một người thì buồn, nhưng cuối cùng đều không ai còn tâm trí đi hóng chuyện nữa.

Cùng lúc đó, tại nhà Cố Vĩnh Ninh, ông ta đang cùng Cao Sùng Đức bàn chuyện mà nội dung chính không ai khác chính là Cố Chuẩn.

Cao Sùng Đức cau mày:

“Ngô Dụng ấy hả? Ông ta chẳng có bản lĩnh gì nhiều, xưa nay nếu có bằng chứng trong tay thì đã lôi ra từ lâu rồi, đâu chờ đến giờ? Lần này là có người đâm sau lưng. Ngươi nghĩ lại xem, dạo này có đắc tội với ai không?”

“Đắc tội ai à?” Cố Vĩnh Ninh trán chau thành ra ba vạch như chữ "川".

Tuy có Cao Sùng Đức chống lưng phía sau, nhưng xưa nay ông ta luôn làm việc cẩn trọng, lại rất coi trọng danh tiếng, chưa từng tùy tiện làm khó ai công khai. Nếu thật sự phải nói có đắc tội ai, ông ta chỉ nhớ một chuyện:

“Vài hôm trước, cháu trai tôi có gây ra chút mâu thuẫn với cặp song sinh nhà Cố Chuẩn. Nhưng chuyện đó tôi đã tự dẫn người sang xin lỗi rồi. Chắc không đến mức vì chuyện nhỏ đó mà bị trả thù đâu.

Ngoài việc đó ra, tôi thật sự không nhớ ra mình đã đắc tội với ai khác.”

Cao Sùng Đức cười nhạt:

“Đừng coi thường thằng nhóc đó. Nó chẳng phải loại rộng lượng gì đâu, cũng chưa chắc là không phải nó ra tay.”

“... Không thể nào.” Cố Vĩnh Ninh dù trong lòng cũng thấy có chút kỳ lạ, nhưng nếu nói người đứng sau là Cố Chuẩn, thì khả năng ấy ông ta thật sự không dám tin.

Nếu Cố Chuẩn thật sự có bản lĩnh như vậy, thì cũng không đến mức mỗi lần tranh chấp đều bị ông ta đè ép đến nói không nên lời, phải chịu thiệt.

Nhìn thì có vẻ đầu óc lanh lợi, nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa nhỏ mười mấy tuổi, xuất thân lại không có gì đặc biệt, làm sao có thể một tay khuấy động được chuyện lớn như thế?

Cao Sùng Đức thấy Cố Vĩnh Ninh có vẻ không tin cũng không nói gì thêm, chỉ dặn dò:

“Trong khoảng thời gian này tạm thời ổn định lại trước. Nhưng còn thằng nhóc Cố Chuẩn kia thì phải theo dõi sát sao. Nó có động tĩnh gì thì lập tức báo cho ta ngay.”

Cố Vĩnh Ninh hơi tò mò:

“Nếu ngài thật sự ghét nó như vậy… sao không…” Ông ta vừa nói vừa ra hiệu cắt cổ

Cao Sùng Đức nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh lẽo khiến ông ta xấu hổ vội vàng rút tay lại:

“Haha, tôi chỉ nói đùa thôi, đại nhân đừng trách.”

Cao Sùng Đức nhếch môi:

“Lo mà làm tốt. Nếu không có gì sai sót, đợi chuyện này qua đi, sang năm ta sẽ cho con cả nhà ông một vị trí ở diêm trường.”

Cố Vĩnh Ninh mừng rỡ như bắt được vàng, vội vã gật đầu cam đoan:

“Đại nhân yên tâm, tôi bảo đảm sẽ đem thằng nhãi Cố Chuẩn kia nhìn chằm chằm.”

Canh giờ đã muộn Cao Sùng Đức rời khỏi nhà Cố Vĩnh Ninh liền lập tức lên xe ngựa trở về. Ngồi trên xe, ông ta vẫn đang suy nghĩ về chuyện xảy ra trong ngày hôm nay. Tuy không có chứng cứ rõ ràng, nhưng Cao Sùng Đức luôn cảm thấy chuyện này không thể không liên quan đến Cố Chuẩn.

Nói Cao Sùng Đức không kiêng kỵ Cố Chuẩn ư? Ông ta có kiêng kỵ đấy. Ngay từ mấy năm trước, ông ta đã từng muốn ra tay diệt trừ Cố Chuẩn. Nhưng ở cái thời thế này, muốn trực tiếp giết chết một người thực sự không phải chuyện dễ dàng gì.

Không thể trực tiếp giết chết thì tìm cách khác để giết, bàn về mưu hèn kế bẩn thì ông ta không thiếu. Nhưng tức nỗi cái tên Cố Chuẩn kia, không biết rốt cuộc là thứ yêu nghiệt gì, Cao Sùng Đức trước sau đã dùng biết bao nhiêu chiêu trò, vậy mà lần nào cũng bị Cố Chuẩn hóa giải. Chính vì vậy, Cao Sùng Đức càng thêm kiêng kỵ, càng muốn trừ khử Cố Chuẩn cho bằng được.

Ông ta biết Cố Chuẩn muốn tham gia khoa cử, nếu một kẻ như vậy thật sự giành được công danh thì sau này sẽ không dễ gì bị ông ta khống chế nữa. Cho nên, dù có thế nào, Cao Sùng Đức cũng sẽ không để cho Cố Chuẩn bước chân vào cửa trường thi.

Lần trước là vậy, lần này cũng không ngoại lệ. Bây giờ đã là tháng Chạp, mùa xuân tới sẽ có một kỳ thi Hương. Muốn âm thầm ngăn hắn bên ngoài trường thi, thì phải tính toán từ bây giờ.

Trong khi Cao Sùng Đức còn đang mưu tính, cả nhà Cố Vĩnh Ninh đã bị cuốn vào rắc rối không thoát nổi. Ban đầu ông ta còn nghĩ mình dù có mất chức thì vẫn còn Cao đại nhân chống lưng, mà đa số dân làng còn thuê ruộng của nhà Cao gia, chắc cũng không dám làm gì ông ta.

Nhưng Cố Vĩnh Ninh lại tính sai rồi.

Có Ngô Dụng đi đầu, đám người kia hoàn toàn không để Cố Vĩnh Ninh vào mắt, mỗi khi gặp đều mỉa mai, chế nhạo hắn. Thời buổi này, lương thực là thứ quý giá nhất. Bọn họ chịu gửi lương thực vào nhà họ Cố chính là vì tin tưởng Cố Vĩnh Ninh, nghĩ rằng ông ta dù sao cũng là người có địa vị, chắc chắn sẽ không tham lam cướp đoạt lương thực của họ. Ai ngờ đâu, Cố Vĩnh Ninh thực sự là một kẻ tham lam ích kỷ. Rõ ràng nhà ông ta giàu có như thế, vậy mà còn tham cả lương thực cứu mạng của người khác, đúng là lòng tham không đáy, tham như rắn nuốt voi!

Trong cơn phẫn nộ dâng trào của dân làng, những ngày yên ổn của gia đình Cố Vĩnh Ninh chấm dứt hoàn toàn. Hễ có người nhà họ Cố bước chân ra khỏi cửa, lập tức sẽ bị bao nhiêu ánh mắt chỉ trỏ, mắng nhiếc.

Cố Vĩnh Ninh là người sĩ diện cả đời, sao chịu nổi sự nhục nhã như thế? Hắn thật sự không nghe nổi những lời châm biếm, xỏ xiên ngoài kia, đành phải đóng chặt cổng lớn, không dám ló mặt ra ngoài. ‘Mắt không thấy thì lòng không phiền’, chứ nghe thêm nữa thì không chừng tức mà chết mất.

Người lớn như Cố Vĩnh Ninh còn cố mà nhẫn nhịn, nhưng đứa nhỏ như Cố Kim Sinh thì không làm được. Ở nhà bị nhốt hai ngày liền, nó đã thấy ngột ngạt đến phát cuồng, cuối cùng lén lút chuồn ra ngoài. Hai ngày không được rong chơi trong thôn, Cố Kim Sinh cảm thấy như mình sắp mắc bệnh vì buồn chán.

Thế nhưng, vừa vất vả tìm được lũ bạn cũ, thứ chờ đợi hắn lại là… một tràng nước miếng và lời mắng chửi.

“Phi! Thằng trộm lương thực nhà tụi tao, cút xéo đi cho khuất mắt!”

Cố Kim Sinh tròn mắt há miệng, không thể tin nổi là mình lại bị đối xử như vậy. Đám người này ngày thường vẫn còn theo sau nịnh nọt, giống hệt lũ bụi đời ve vãn, giờ lại dám phun nước bọt vào hắn?!

“Tụi mày muốn tìm cái chết sao?” Cố Kim Sinh dậm chân.

Cố Đại Phúc cắm eo nói:

“Ra vẻ dữ dằn thế kia, xem ra mày vẫn còn tưởng mình là cháu đích tôn của thôn trưởng đấy hả? Sao không lấy nước tiểu soi gương mà nhìn lại xem giờ mình ra cái thể thống gì? Ông nội mày giờ đã thành chuột chạy qua đường, ai thấy cũng muốn đánh, mày còn ở đây bày đặt lên mặt cái nỗi gì?”

"Đúng vậy, ngày thường mày ức hiếp tụi tao vui vẻ lắm, giờ tụi tao trả lại thì cũng là chuyện đương nhiên thôi!"

Vừa dứt lời, Cố Kim Sinh bỗng cảm thấy đầu đau nhói, hắn hét lên một tiếng thảm thiết. Đưa tay sờ lên, mới phát hiện trên đầu mình đã sưng một cục u to tướng.

Mấy đứa trẻ con cầm đá trong tay, hét lên: "Đừng có sợ, dù gì ông nội nó bây giờ cũng chẳng còn tác dụng gì nữa, ném chết nó cho tao!”

“Ném chết thằng khốn này!”

“Tụi mày dám ném? Tao sẽ về ngay và mách ông nội tao cho mà xem!” Cố Kim Sinh sợ đến mức lùi ra chỗ trống, tìm chỗ dựa.

“À, mày đi đi! Tụi tao sẽ cho cả nhà mày một trận no đòn. Lão già trộm lương thực nuôi mày thành thằng hỗn xược này, cả nhà mày chẳng phải người tốt gì, chỉ toàn đồ đểu cáng hết cả! Ném sập cả nhà mày luôn!”

Từng viên đá nhỏ dày đặc như mưa trong chốc lát đều được ném về phía Cố Kim Sinh, hắn dù có muốn trốn cũng không kịp, rốt cuộc đầu Cố Kim Sinh đã bị bao phủ đầy những vết thương.

Cố Kim Sinh sợ đến mức quay người chạy nhanh. Đám nhóc này điên rồi, làm sao dám động tới mình chứ? Chẳng lẽ chúng không biết ông nội mình lợi hại thế nào sao?

Cố Kim Sinh vừa chạy vừa lớn tiếng chửi bới, cảnh tượng hắn chạy trốn khiến hai anh em Cố Trường An nhìn vào không nhịn được cười.

Hai đứa nhỏ cũng không phải cố ý tới xem náo nhiệt, chỉ là ra ngoài nhặt củi nhóm lửa, vừa đúng gặp phải cảnh này.

Cố Trường Nhạc cười cong mắt nói:

“Nhị ca, cảnh Cố Kim Sinh chạy trốn thật sự thú vị đấy.”

Cố Trường An mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt lên nụ hoa trên đầu nàng:

“Đó là hắn bị trừng phạt đúng tội.”

Ở ác gặp ác, cuối cùng ông trời cũng mở mắt một lần rồi.

= = =

Sau khi tan học, Cố Chuẩn lại một lần nữa tới huyện nha.

Mấy ngày nay, hắn đều đúng hạn tới đây lấy Để báo, ngày hôm sau sao chép xong thì đem trả lại. Khi đến Cố Chuẩn chỉ đứng ngoài huyện nha giao tiếp với các thủ vệ đại nhân, vẫn chưa bước vào bên trong, cũng không nghe ai hỏi thăm tin tức về Lý Huống.

Cố Chuẩn biết mình không thể gấp,quá sốt ruột ngược lại khiến người khác khó chịu. Mấy ngày qua cũng không có biểu hiện gì khác thường, hắn suy đoán Lý Huống sớm muộn cũng sẽ mời hắn vào nói chuyện.

Quả nhiên, khi Cố Chuẩn trả Để báo xong, định đi ngay thì Thường Viễn, thư đồng của Lý Huống, từ bên trong chạy ra gọi:

“Cố công tử, dừng bước!”

Cố Chuẩn dừng lại.

Thường Viễn chặn lại nói:

“Cố công tử, xin ngài đừng đi, đại nhân mời ngài vào một lát.”

Nghe được Lý Huống cho mời, Cố Chuẩn có kích động hay không thì hệ thống không biết, dù sao nó cũng kích động a. Trời ơi, cái nhiệm vụ chi nhánh cuối cùng có phát triển rồi sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc