Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam phụ hắn yêu nữ phụ Chương 16.1:

Cài Đặt

Chương 16.1:

Làm sao Tô Tiếu biết được tình huống gia đình Đường Thi.

Cái này chính là nhờ vào không gian linh tuyền của cô ta ban tặng, hiện tại mỗi ngày Tô Tiếu đều uống nước linh tuyền, bởi vì nước linh tuyền không chỉ có thể làm cho cô ta ngày càng đẹp hơn, còn có thể làm cho khả năng ghi nhớ và trí tuệ của cô ta ngày một tốt hơn.

Cho nên, ngay cả từng giờ từng phút của kiếp trước Tô Tiếu đều có thể nhớ rõ ràng, cho dù chỉ là những hình ảnh chợt lóe lên kia.

Kiếp trước Tô Tiếu bị nhà chồng Hà gia ngược đãi, nhưng Hà gia lại sĩ diện,cho nên ở các bữa tiệc cô ta đều phải có mặt, Tô Tiếu phải phối hợp tham gia, chỉ là mỗi lời nói mỗi cử chỉ đều bị giám sát, cô ta cũng không phải là hoàn toàn không biết tin tức phía bên ngoài.

Kiếp trước Tô Tiếu lòng như tro tàn, cái gì cũng không để trong lòng, nhưng bây giờ, mấy ngày liên tiếp Tô Tiếu đều nghĩ đến chuyện của Đường Thi, lại thật sự để cô ta nhớ ra một ít chuyện.

Kiếp trước Tô Tiếu từng gặp Đường Thi, khi đó Đường Thi vừa thi đậu với thành tích cao vào một trường danh giá ở thủ đô Bắc Kinh, mà cô ta lại chỉ là học sinh cấp ba còn chưa tốt nghiệp đã làm vợ người ta, vẫn là một quý phu nhân bề ngoài thì ngăn nắp, bên trong thì bẩn thỉu.

Ngay lúc đó Tô Tiếu nghe quý phu nhân ở bên người vẻ mặt khinh thường lẫn hâm mộ bàn tán về Đường Thi, nói cái gì mà "chẳng qua chỉ là một đứa nhóc đáng thương không cha không mẹ, nếu không có Đoạn gia thì chẳng biết hiện giờ đang ở nơi nào nữa".

Thân thế của Đường Thi rõ ràng thảm hại hơn cô ta, vậy vì cái gì mà kết cục của cô ta thảm hại như vậy, mà Đường Thi lại dựa vào Đoạn gia có thể bước đi trên một con đường bằng phẳng.

Khóe miệng Tô Tiếu mang theo sự mỉa mai nở nụ cười khổ, nhìn Đoạn Thích, gằn từng chữ từng chữ một: "Đúng vậy, lúc ấy tớ có nói một câu như vậy, nhưng đó là bởi vì tớ đồng cảm với em ấy, chẳng lẽ tớ làm như vậy cũng là có lỗi sao?"

Đoạn Thích nhìn Tô Tiếu, Tô Tiếu cũng ngẩng đầu lên, hai mắt quật cường đối đầu với Đoạn Thích.

Hai người đứng đối đầu cách cổng trường không xa, học sinh đi ngang qua cũng không khỏi nhìn nhiều thêm một cái, còn có người cố ý tới nhìn vài lần.

"Tô Tiếu thật sự quá lớn mật, lại dám đối đầu với Đoạn Thích."

"Cô ta là lớn mật không biết sống chết, Đoạn Thích cũng không phải người không phân rõ phải trái."

"Cũng không thể nói như vậy, đôi khi Đoạn Thích vẫn rất dễ nói chuyện, đặc biệt là trong chuyện bảo vệ trường học của chúng ta."

"Cậu nói như vậy hình như là có chuyện đó thật, vào lần trước."

Bởi vì dựa vào cao trung Thanh Dương, nên nhìn qua tiệm sách cũng có vẻ rất giàu có, Đường Thi tùy tiện quét mắt một vòng, tìm tới khu vực sách trinh thám, tạp chí trinh thám cũng không ít, Đường Thi tùy tiện lật một cái, liền tìm thấy mấy quyển không giống tạp chí lắm, nghĩ một chút, Đường Thi dứt khoát ôm cái đống tạp chí này đến quầy hàng tính tiền.

"Đường Đường, cậu chọn xong nhanh như vậy?" Trên tay Trịnh Tiểu Hi cầm một quyển truyện tranh mà cô ấy muốn mua, nhìn thấy mấy quyển tạp chí trước mặt Đường Thi, kinh ngạc hỏi.

"Ừm." Đường Thi mua đồ trước giờ, đều rất nhanh và luôn đúng mục đích, bởi vì cô không thích lãng phí thời gian.

"Đường Đường, tớ lại phát hiện thêm một ưu điểm của cậu." Trịnh Tiểu Hi cười hì hì, cô ấy còn tưởng rằng Đường Thi muốn đi dạo toàn bộ tiệm sách một lần, người bình thường lần đầu tiên tới đều sẽ làm như vậy.

Đường Thi cười một tiếng hỏi: "Cậu lại phát hiện ra cái gì?"

Đường Thi nghe Tiểu Hi nói đến lòng ngứa ngáy, nhưng vừa nghe đến quý giá thì lắc đầu: "Tiểu Hi, nếu ông ngoại cậu không cho người ngoài mượn thì cậu đừng có lén lấy, được cất giấu kỹ chắc chắn đều là đồ tốt trong lòng ông ngoại cậu, nếu mình mà có những quyển quý giá đó, nói không chừng cũng không muốn mượn bên ngoài đâu."

Coi như muốn cho người ngoài mượn, thì cũng phải là người có thể tin tưởng được.

Trịnh Tiểu Hi ỉu xìu nói: "Được thôi, chắc ông ngoại cũng không chịu đâu, bạn bè của ông tới mượn mà ông cũng không chịu cho mà, chỉ cho bọn họ xem ở thư phòng thôi."

Đường Thi vỗ vỗ đầu Trịnh Tiểu Hi: "Không sao đâu, nơi này nhiều như vậy, tớ còn còn chưa xem hết đâu, cảm ơn nha."

Trịnh Tiểu Hi phình quai hàm lên, nhỏ giọng lầm bầm: "Nói cảm ơn cái gì, tớ còn phải cảm ơn cậu làm người mẫu của tớ nữa đấy."

Đường Thi nghe thấy, vui vẻ cười một tiếng.

Thanh toán xong, lúc Đường Thi ra cửa, vừa lúc nhìn thấy khu vực thi đại học bên kia, ngừng lại như có điều suy nghĩ, nghe được Trịnh Tiểu Hi gọi, mới vội vàng đuổi theo.

Trước khi chưa nắm chắc, Đường Thi không có ý định nói cho bất kỳ ai.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc