Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chỉ là biểu hiện của Tô Tiếu khiến đám người không thể trách cô ta được cái gì, ngược lại sẽ đồng tình với cô ta, mà tiểu tam, từ trước đến nay đều bị người khác coi thường, địa vị của Tô Đình Đình trong lớp liền trở nên xấu hổ.
Đường Thi ngủ trưa, lúc nghe được lại có một vở kịch hay, vẫn mơ mơ màng màng, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, mỗi ngày của Tô Tiếu đều rất đặc sắc, thật không hổ là nữ chính.
Thế nhưng phần diễn của nữ phụ Tô Đình Đình còn nhiều hơn so với cô, kết cục cuối cùng cũng thảm hại hơn.
Học xong tiết buổi chiều, Đường Thi hỏi Trịnh Tiểu Hi: "Tiểu Hi, cậu có biết tiệm sách nào ở ngoài trường học không?"
"Biết a, tớ đang muốn đi ra mua truyện tranh mới nữa, chúng ta đi dạo chơi một chút đi, dù sao cũng không muộn học đâu." Trịnh Tiểu Hi nhanh trí đề nghị.
"Vậy thì không thể tốt hơn."
Hai người bước nhanh về phía cổng trường, rất nhanh đã ra bên ngoài trường.
Đoạn Thích vồ hụt, cả một ngày trưng ra bản mặt thối, càng ngày càng không vui, Trần Nghĩa cười ha ha một tiếng: "Đường Đường đi thật nhanh, Đoạn ca, hay là chúng ta đi nhanh lên một chút, nói không chừng có thể gặp được Đường Đường đấy."
Vẻ mặt Đoạn Thích âm trầm, không nói một lời.
Trần Nghĩa nghĩ thầm, gần đây hắn thấy tâm trạng của Đoạn ca lúc lên lúc xuống, lúc tốt lúc xấu, không phải là yêu rồi chứ.. Trần Nghĩa kinh ngạc trừng mắt nhìn Đoạn Thích, không đúng, Đoạn ca để ý chuyện của Đường Đường như vậy sao?, lúc ở bên Tô Tiếu,cũng không thấy Đoạn ca khẩn trương như vậy.
Đột nhiên, Trần Nghĩa hiểu ra, hóa ra Đoạn ca để ý đến Đường Đường, cho nên số lần giận dỗi càng ngày càng nhiều.
Trần Nghĩa tự cảm thấy mình đã biết được chân tướng, nhưng nghĩ đến tính tình Đoạn Thích, nghĩ nghĩ, vẫn thấy không nói thì tốt hơn đỡ cho bị ăn hành, nếu Đường Đường chạy mất, Đoạn ca có thể sẽ làm thịt hắn mất.
Hơn nữa lấy kiêu ngạo của Đoạn ca, cũng không cần hắn nhắc nhở, khụ khụ.
Sờ lên cái cổ lành lạnh của mình, Trần Nghĩa cẩn thận đuổi theo, nhớ đến tin tức mà mình thăm dò được, lúc đầu hắn không định nói ra, nhưng tính tình Đoạn ca của hắn kỳ quặc như thế hắn mà không nỗ lực một chút thì sao Đoạn ca có thể theo đuổi Đường Đường đáng yêu được.
" Đoạn ca, chuyện lúc trưa cậu bảo tôi điều tra đã có kết quả."
Đoạn Thích dừng lại, nhíu mày nhìn về phía Trần Nghĩa.
Trần Nghĩa nuốt một ngụm nước bọt, thận trọng nói: "Tin tức đều truyền tới từ đại viện của chúng ta, cậu cũng biết, đại viện của chúng ta có vài người đặc biệt nhàn rỗi, cũng không giữ nổi miệng, ngày đó lúc mấy cô gái kia tự khoe khoang, có người trông thấy Tô Tiếu cũng ở trong đó, Tô Tiếu không biết từ đâu mà biết được tin tức."
Ngay cả chính mình cũng không biết thân phận của Đường Đường, thế mà Tô Tiếu lại biết, Trần Nghĩa thật sự hiếu kỳ Tô Tiếu biết được từ đâu.
"Cô ta đã nói một câu, Đường gia đều không còn ai, Đường Thi thật đáng thương, cái này vốn không có gì, nhưng mấy người kia về nhà liền truy hỏi ngọn nguồn, cứ như vậy tin tức liền truyền ra, về phần lời đồn khắc người thân này, chỉ là ý nghĩ của vài người nên cũng không lan rộng lắm."
Nói xong, Trần Nghĩa nhìn sắc mặt Đoạn Thích, thấy vẻ mặt Đoạn Thích vẫn kiêu ngạo phách lối, càng thêm đẹp trai lạnh lùng hơn.
Đoạn Thích quét mắt nhìn Trần Nghĩa, hỏi: "Tô Tiếu?"
Trần Nghĩa không biết nên nói cái gì, gãi gãi trán: "Đoạn ca, cái kia." Trần Nghĩa đoán được ít chuyện, gần đây biểu hiện của Tô Tiếu rõ ràng là hơi thích Đoạn Thích, mà Đường Thi lại vào Đoạn gia, nếu Tô Tiếu là cô gái tốt thì cũng không có gì, nhưng nhìn tới nhìn lui Tô Tiếu thật sự cũng không phải là cô gái tốt.
Nếu biết giữ chừng mực thì không nói làm gì, nhưng chính là không nên làm những việc này. Nhưng rốt cuộc Tô Tiếu là cố ý hay là vô tình, Trần Nghĩa cũng không đoán được, có lẽ chỉ là lòng thông cảm hơi thái quá.
Chỉ là Trần Nghĩa vẫn không thích nói sau lưng con gái nhà người ta, quả nhiên hắn vẫn thích người thẳng thắn, giống như Đường Đường, lại giống như Trịnh Tiểu Hi cũng coi như một người tốt.
"Tôi biết rồi." Trong mắt Đoạn Thích như đang suy tư điều gì.
Hai người cùng nhau ra cổng trường, vừa vặn gặp Tô Tiếu và những người khác, Trần Nghĩa quan sát một chút rồi nói, thật là náo nhiệt.
"Chị Đình Đình, chị không thể quấy rầy mãi được hôm nay em rất mệt." Vẻ mặt Tô Tiếu tràn đầy mỏi mệt cùng khổ sở.
Cố Lệ bị Tô Đình Đình nói đến mức không nói được gì, cũng không nói nữa, chỉ là bước chân cũng không chịu lui chút nào.
Áy náy liếc nhìn Cố Lệ, lại thấy Cố Lệ cổ vũ, Tô Tiếu yên tâm, cúi đầu hận đến nghiến răng, lại không thể phản bác, cha Tô chính là ngọn núi lớn đè lên đầu cô ta cả đời.
Trong lúc mấy người đang giằng co, giọng nói của Đoạn Thích vang lên: "Các người nói xong."
Không phải hỏi, mà là khẳng định.
Mọi người đều nhìn về phía Đoạn Thích, đột nhiên trong lòng Tô Tiếu sinh ra vui vẻ: "Đoạn Thích" trong giọng nói mang theo kinh hỉ, cho dù ai cũng đều nghe ra.
Hai mắt Cố Lệ giống như lưỡi kiếm sắc bén phóng về phía Đoạn Thích, chỉ là hôm nay Đoạn Thích cũng không khıêυ khích giống ngày xưa, mà tiếp tục nhìn Tô Tiếu.
Ở dưới ánh mắt của Đoạn Thích, sự vui vẻ trong lòng Tô Tiếu chậm rãi rút đi, rồi lại sinh ra một cảm giác hoảng hốt không biết tên: "Đoạn Thích."
Thấy Đoạn Thích tới, Tô Đình Đình lại càng hận chết cái con nhóc Tô Tiếu xấu xí này, sao lại có nhiều người thích cô ta như vậy, hơn nữa lại còn là hai người Đoạn Thích với Cố Lệ.
"Đừng để tôi lặp lại lần thứ hai." Giọng nói Đoạn Thích không chút phập phồng, nhưng lại nặng nề đánh vào lòng Tô Tiếu, trong nháy mắt sự hoảng hốt lan tran trong lòng.
Tô Đình Đình nghe thấy thì giật mình, không còn dám quấn lấy Tô Tiếu nữa: "Tiếu Tiếu, hôm nay cứ như vậy đi, ngày mai chị lại tới tìm em, em nhớ kỹ, từ trước đến nay em vẫn luôn là con gái của cha."
Tô Tiếu không nhìn Tô Đình Đình, hai mắt chỉ thấy Đoạn Thích.
Cố Lệ nắm chặt hai bàn tay thành nắm đấm, nhìn chằm chằm Tô Tiếu, cuối cùng cũng chán nản để tay xuống, yên lặng quay người, mang theo sự lạnh lùng.
"Cô có phải đã nói một vài lời không nên nói hay không?" Đoạn Thích cũng không quanh co, trực tiếp mở miệng.
"Tớ nói lời gì không nên nói cơ?" Tô Tiếu cười khẽ,thầm nghĩ trong lòng lại là một phen sóng to gió lớn khác.
"Đường Thi."
Nụ cười trên mặt Tô Tiếu cứng đờ, nhìn vẻ mặt Đoạn Thích không thay đổi, miễn cưỡng giữ nụ cười: "Đoạn Thích, cậu đang nói đến những lời đồn đại không tốt liên quan tới Đường Đường sao, hay là đang nói trong mắt cậu, tớ chính là dạng người như vậy."
Đoạn Thích mím môi: "Phải hay không phải, trong lòng cô rõ ràng hơn tôi, là cô làm thì cô phải chịu trách nhiệm, không phải cô thì đương nhiên cô không cần để tâm."
Hai tay Tô Tiếu vô thức quấn lại với nhau, ngón tay xoắn tới xoắn lui, hai mắt Đoạn Thích ngưng tụ, lãnh đạm mở miệng: “Xin lỗi cũng không cần tôi phải dạy cho nói cô đi."
"Đoạn Thích, sao cậu lại nhận định là tớ, chuyện tớ không làm thì cậu không thể đổ oan cho tớ." Tô Tiếu bỏ qua kiêu ngạo, quật cường hô to.
Đúng vậy, không phải cô ta, cô ta chỉ vô ý nói những câu kia, những lời đồn đại kia cũng không phải cô ta truyền đi, hơn nữa đây chính là sự thật, cũng không phải là lời nói khoác loác gì, dựa vào cái gì không cho cô ta nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






