Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đến chỗ rẽ, hai người chia hai ngả để đi, Đường Thi chậm rãi dạo bước trên đoạn đường về Đoạn gia, chỉ là lần này bước chân Đường Thi không được nhẹ nhàng như trước, người Đoạn gia nghĩ thế nào, cô có chút để ý.
Có lẽ, cô có thể đề xuất ở kí túc xá.
Trời chiều kéo cái bóng đơn bạc của Đường Thi ra rất dài, lúc chân đạp lên một cái bóng khác, Đường Thi mới ý thức được đã đến Đoạn gia.
"Đồ nịnh hót, đi đâu mà muộn như vậy mới về, không biết ông bà sẽ lo lắng sao?" Đường Thi chưa thấy mặt Đoạn Thích đã nghe được ba chữ phách lối giống như đã lâu không gặp kia.
Bởi vì quay lưng về phía mặt trời, Đường Thi không thấy rõ khuôn mặt của Đoạn Thích dưới ánh nắng trời chiều, nhưng trong giọng nói thiếu niên mơ hồ có chút lo lắng, cho dù giọng điệu thiếu niên phách lối thế nào, còn có ra vẻ không hề để ý chút nào thì cũng không giấu được.
Xao động bất an cả một ngày chậm rãi bình tĩnh trở lại, Đường Thi thoải mái, nếu Đoạn gia thật sự để ý cái gọi là " Mệnh không tốt" của cô, thì sao có thể đón cô đến nhà ở.
Cô thật sự là nghĩ quá nhiều rồi.
Bọn họ không thân cũng chẳng quen, nếu chỉ bởi vì tình chiến hữu, vậy thì chỉ cần có thể sắp xếp tốt mọi chuyện cho Đường Thi là được rồi, không nhất định phải đón cô đến Đoạn gia ở.
Giác ngộ của người bình thường trong đại viện quân đội đều cao, thậm chí có vài người còn chuẩn bị tinh thần sẵn sàng hy sinh, tin rằng loại người hay đồn đại kia chỉ là số ít, trước mắt cô gặp được người Đoạn gia, Đường Thi tin rằng, bọn họ cũng sẽ không để ý đến những người này.
"Ra ngoài đi dạo với Tiểu Hi nên giờ em mới trở về." Đường Thi nở một nụ cười tươi tắn với Đoạn Thích, về phần bà Đoạn ông Đoạn lo lắng, cô vẫn để ý đến thời gian mà, thời gian cơm tối còn chưa tới.
"Còn nữa, cảm ơn, để anh lo lắng rồi."
Hai tay Đoạn Thích cắm ở túi quần nắm chặt, đột nhiên trên mặt nóng lên, khiến Đoạn Thích không biết làm sao, nhìn chằm chằm nụ cười trên mặt Đường Thi, mím chặt môi.
Đường Thi sờ sờ mặt mình, kỳ quái mà nhìn Đoạn Thích: "Anh sao vậy, không đi vào sao?"
Đoạn Thích trừng mắt nhìn Đường Thi, lớn tiếng nói: "Vào" kì lạ, sao mình lại cảm thấy, hôm nay đồ nịnh hót cười lên đặc biệt đẹp mắt.
Mặt Đường Thi đầy dấu chấm hỏi, hất đầu một cái, đi sau lưng Đoạn Thích, vừa mới vào cửa đã bị bà Đoạn mạnh mẽ kéo đi.
"Đường Đường à, cháu xâu chỉ cho bà với , may mà có cháu, nếu không trước bữa cơm tối bà cũng không làm xong được, anh Thích không có chút kiên nhẫn nào, nó vừa ngồi một lúc thì đã không còn kiên nhẫn nữa." Bà Đoạn cười ha hả hạ thấp Đoạn Thích, tâng bốc Đường Thi.
Đường Thi nhìn bóng dáng Đoạn Thích đang đi trên cầu thang lên lầu, cười tủm tỉm: "Anh Thích có phải lại muốn lên lầu đi chơi game hay không?"
Ông Đoạn đang ngồi chơi cờ lớn tiếng nói: "Dừng lại, mau ăn cơm, suốt ngày lên lầu, còn nữa, máy chơi game trong phòng của cháu, ta đem đến phòng đại ca cháu rồi, chìa khóa ở chỗ của ta."
Đại sảnh một trận yên tĩnh, Đường Thi nín thở nhìn Đoạn Thích, cô thật đúng là muốn biết, Đoạn Thích sẽ có phản ứng như thế nào, theo lý thuyết, ở cái tuổi ăn chơi của Đoạn Thích đều xem trò chơi như mệnh.
Ai ngờ Đoạn Thích chỉ liếc mắt nhìn ông Đoạn, không nói một lời tìm một chỗ ngồi xuống, một bộ dáng đại gia ngồi xuống trước mặt ông Đoạn: "Cháu thắng vài ván, thì ông phải đưa chìa khóa cho cháu."
Ông Đoạn cao cao nhướng mày, nặng nề hừ một tiếng, trên tay lại bắt đầu bày cờ.
Đường Thi có chút mơ hồ, đây là diễn biến kiểu gì thế?
Bà Đoạn giải thích: "Hai ông cháu bọn họ cứ như vậy, có vấn đề gì, đánh vài ván cờ là xong, Đường Đường à, có chuyện gì cũng phải nhớ kỹ nói với bà, thanh thiếu niên thì tinh thần lúc nào cũng phải vui vẻ phấn chấn, chuyện lớn thì để người lớn giải quyết, cháu chỉ cần nhớ kỹ, bây giờ cháu là một thành viên của nhà ta, hoàn toàn hoàn toàn có thể đi ngang, khi ở trường học, có chuyện gì thì tìm anh Thích của cháu, ở trong nhà thì cháu tìm bà."
Đường Thi: "Vâng, bà Đoạn." Đi ngang, nghe giống như rất đẹp đẽ, nhưng cô không phải con cua a.
Nhưng bà Đoạn lại làm cho trong lòng Đường Thi trở nên ấm áp, cũng làm cho Đường Thi bắt đầu chân chính để Đoạn gia ở trong lòng, mà không phải là nơi ở nhất thời của cô.
Hóa ra cô có thể xem Đoạn gia thành nơi tránh gió của mình.
Hưởng thụ xong nhiệt tình của bà Đoạn, Đường Thi cũng thở dài một hơi, được xem như búp bê pha lê cũng không hoàn toàn là chuyện tốt.
"Đoạn Thích." Đường Thi bật đèn điện, mới phát hiện Đoạn Thích đang đứng thẳng trong hành lang: "Anh đứng ở nơi này làm gì, hóng mát sao?"
Đoạn Thích trừng mắt nhìn Đường Thi, lại nghĩ tới chuyện lúc chạng vạng tối, cảm thấy nhiệt độ lại sắp tăng lên, vội vàng dời ánh mắt, kỳ quái nói: "Ngày mai cùng nhau đi học."
Đường Thi kinh ngạc nhìn Đoạn Thích, Đoạn Thích thấy được, hung ác nói: "Để cô mang sách cặp cho tôi."
Không đợi Đường Thi trả lời, Đoạn Thích đã khép cửa phòng lại, Đường Thi bị ép cùng nhau đến trường: "..."
Đến chỗ rẽ, hai người chia hai ngả để đi, Đường Thi chậm rãi dạo bước trên đoạn đường về Đoạn gia, chỉ là lần này bước chân Đường Thi không được nhẹ nhàng như trước, người Đoạn gia nghĩ thế nào, cô có chút để ý.
Có lẽ, cô có thể đề xuất ở kí túc xá.
Trời chiều kéo cái bóng đơn bạc của Đường Thi ra rất dài, lúc chân đạp lên một cái bóng khác, Đường Thi mới ý thức được đã đến Đoạn gia.
"Đồ nịnh hót, đi đâu mà muộn như vậy mới về, không biết ông bà sẽ lo lắng sao?" Đường Thi chưa thấy mặt Đoạn Thích đã nghe được ba chữ phách lối giống như đã lâu không gặp kia.
Bởi vì quay lưng về phía mặt trời, Đường Thi không thấy rõ khuôn mặt của Đoạn Thích dưới ánh nắng trời chiều, nhưng trong giọng nói thiếu niên mơ hồ có chút lo lắng, cho dù giọng điệu thiếu niên phách lối thế nào, còn có ra vẻ không hề để ý chút nào thì cũng không giấu được.
Xao động bất an cả một ngày chậm rãi bình tĩnh trở lại, Đường Thi thoải mái, nếu Đoạn gia thật sự để ý cái gọi là " Mệnh không tốt" của cô, thì sao có thể đón cô đến nhà ở.
Cô thật sự là nghĩ quá nhiều rồi.
Bọn họ không thân cũng chẳng quen, nếu chỉ bởi vì tình chiến hữu, vậy thì chỉ cần có thể sắp xếp tốt mọi chuyện cho Đường Thi là được rồi, không nhất định phải đón cô đến Đoạn gia ở.
Giác ngộ của người bình thường trong đại viện quân đội đều cao, thậm chí có vài người còn chuẩn bị tinh thần sẵn sàng hy sinh, tin rằng loại người hay đồn đại kia chỉ là số ít, trước mắt cô gặp được người Đoạn gia, Đường Thi tin rằng, bọn họ cũng sẽ không để ý đến những người này.
"Ra ngoài đi dạo với Tiểu Hi nên giờ em mới trở về." Đường Thi nở một nụ cười tươi tắn với Đoạn Thích, về phần bà Đoạn ông Đoạn lo lắng, cô vẫn để ý đến thời gian mà, thời gian cơm tối còn chưa tới.
"Còn nữa, cảm ơn, để anh lo lắng rồi."
Hai tay Đoạn Thích cắm ở túi quần nắm chặt, đột nhiên trên mặt nóng lên, khiến Đoạn Thích không biết làm sao, nhìn chằm chằm nụ cười trên mặt Đường Thi, mím chặt môi.
Đường Thi sờ sờ mặt mình, kỳ quái mà nhìn Đoạn Thích: "Anh sao vậy, không đi vào sao?"
Đoạn Thích trừng mắt nhìn Đường Thi, lớn tiếng nói: "Vào" kì lạ, sao mình lại cảm thấy, hôm nay đồ nịnh hót cười lên đặc biệt đẹp mắt.
Mặt Đường Thi đầy dấu chấm hỏi, hất đầu một cái, đi sau lưng Đoạn Thích, vừa mới vào cửa đã bị bà Đoạn mạnh mẽ kéo đi.
"Đường Đường à, cháu xâu chỉ cho bà với , may mà có cháu, nếu không trước bữa cơm tối bà cũng không làm xong được, anh Thích không có chút kiên nhẫn nào, nó vừa ngồi một lúc thì đã không còn kiên nhẫn nữa." Bà Đoạn cười ha hả hạ thấp Đoạn Thích, tâng bốc Đường Thi.
Đường Thi nhìn bóng dáng Đoạn Thích đang đi trên cầu thang lên lầu, cười tủm tỉm: "Anh Thích có phải lại muốn lên lầu đi chơi game hay không?"
Ông Đoạn đang ngồi chơi cờ lớn tiếng nói: "Dừng lại, mau ăn cơm, suốt ngày lên lầu, còn nữa, máy chơi game trong phòng của cháu, ta đem đến phòng đại ca cháu rồi, chìa khóa ở chỗ của ta."
Đại sảnh một trận yên tĩnh, Đường Thi nín thở nhìn Đoạn Thích, cô thật đúng là muốn biết, Đoạn Thích sẽ có phản ứng như thế nào, theo lý thuyết, ở cái tuổi ăn chơi của Đoạn Thích đều xem trò chơi như mệnh.
Bà Đoạn giải thích: "Hai ông cháu bọn họ cứ như vậy, có vấn đề gì, đánh vài ván cờ là xong, Đường Đường à, có chuyện gì cũng phải nhớ kỹ nói với bà, thanh thiếu niên thì tinh thần lúc nào cũng phải vui vẻ phấn chấn, chuyện lớn thì để người lớn giải quyết, cháu chỉ cần nhớ kỹ, bây giờ cháu là một thành viên của nhà ta, hoàn toàn hoàn toàn có thể đi ngang, khi ở trường học, có chuyện gì thì tìm anh Thích của cháu, ở trong nhà thì cháu tìm bà."
Đường Thi: "Vâng, bà Đoạn." Đi ngang, nghe giống như rất đẹp đẽ, nhưng cô không phải con cua a.
Nhưng bà Đoạn lại làm cho trong lòng Đường Thi trở nên ấm áp, cũng làm cho Đường Thi bắt đầu chân chính để Đoạn gia ở trong lòng, mà không phải là nơi ở nhất thời của cô.
Hóa ra cô có thể xem Đoạn gia thành nơi tránh gió của mình.
Hưởng thụ xong nhiệt tình của bà Đoạn, Đường Thi cũng thở dài một hơi, được xem như búp bê pha lê cũng không hoàn toàn là chuyện tốt.
"Đoạn Thích." Đường Thi bật đèn điện, mới phát hiện Đoạn Thích đang đứng thẳng trong hành lang: "Anh đứng ở nơi này làm gì, hóng mát sao?"
Đoạn Thích trừng mắt nhìn Đường Thi, lại nghĩ tới chuyện lúc chạng vạng tối, cảm thấy nhiệt độ lại sắp tăng lên, vội vàng dời ánh mắt, kỳ quái nói: "Ngày mai cùng nhau đi học."
Đường Thi kinh ngạc nhìn Đoạn Thích, Đoạn Thích thấy được, hung ác nói: "Để cô mang sách cặp cho tôi."
Không đợi Đường Thi trả lời, Đoạn Thích đã khép cửa phòng lại, Đường Thi bị ép cùng nhau đến trường: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)