Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“ Đoạn ca, ai chọc giận cậu vậy?" Trần Nghĩa nơm nớp lo sợ khẩy khẩy hạt cơm trong khay của mình.
Đoạn Thích luôn là người không dễ chọc, nhưng cái này còn tùy từng lúc, như bây giờ, Trần Nghĩa cũng không dám nói lung tung, sợ không cẩn thận một chút liền dẫn lửa thiêu thân.
Đoạn Thích không nói lời nào, ngay cả động tác ăn cơm cũng không chậm lại.
Trần Nghĩa yên lặng ăn cơm.
Ăn cơm xong, cuối cùng Đoạn Thích cũng nói chuyện, ánh mắt tĩnh mịch nhìn Trần Nghĩa nói: "Trần Nghĩa, đi tra xem ai ở sau lưng nói lung tung."
"À được." Hù chết người rồi, nhưng mà Đoạn Thích có thể mở miệng, chứng tỏ còn có thể cứu được, Trần Nghĩa cũng muốn biết, là tên trời đánh nào loan truyền lung tung, nói thế nào Đường Thi cũng là em gái mà Trần Nghĩa này công nhận, cũng là người của Đoạn gia.
"Tiếu Tiếu, hai chị em chúng ta đã lâu không gặp, sao em ăn cơm trưa cũng không gọi chị, chị không biết nơi nào có căng tin, em có thể gọi cho chị một phần bún xào về không?" Tô Đình Đình chặn Tô Tiếu ở cửa phòng học, trong mắt mang theo sự thân thiết, chỉ là ý nghĩ sâu trong đáy mắt lại làm người ta nhìn không thấu.
Nụ cười của Tô Tiếu biến mất sạch sẽ ngay giây phút nhìn thấy Tô Đình Đình, quay đầu ôn nhu nói với nữ sinh bên cạnh: "Lệ lệ, cậu về chỗ ngồi trước đi."
Vẻ mặt Hứa Lệ tức giận nhìn về phía Tô Đình Đình: "Tiếu Tiếu, tớ không đi, tớ phải đi theo cậu."
Tô Tiếu cười cảm kích với Hứa Lệ, liền không từ chối ý tốt của Hứa Lệ, chuyên tâm đối đầu với Tô Đình Đình, chịu đựng buồn nôn cùng cừu hận: "Chị Đình Đình, căng tin ở tầng một, chỗ đó dễ thấy như vậy, chị vẫn nên tự mình đi đi, đến giờ nghỉ trưa rồi em muốn nghỉ ngơi, nếu không buổi chiều tinh thần em không tốt, ảnh hưởng đến việc học thì không tốt lắm đâu, sao chị không nói sớm, hết lần này tới lần khác lại muốn nói vào lúc này."
Ánh mắt Tô Đình Đình lóe lên, nhu nhu nhược nhược, hốc mắt nhanh chóng đỏ lên nói: "Chị chính là sợ quá nhiều người, cho nên mới chờ tới bây giờ, nhưng chị thật sự không biết căng tin ở đâu, chị biết vừa rồi chị nói như vậy là không tốt, nếu không, em chỉ đường cho chị để tự chị đi mua, có được không."
Nhất là ở trước mặt tất cả mọi người, cô ta càng không thể nhận thua, nếu không trên lưng cô ta sẽ càng có thêm nhiều chỗ bẩn, hơn nữa, cố gắng nửa năm qua của cô ta đều sẽ trở nên uổng phí.
Từ trước đến nay người đời chỉ tin tưởng vào con mắt bọn họ, ai nhu nhược hơn thì thường thường chiếm càng nhiều ưu thế hơn.
Hung hăng véo tay của mình, cảm giác đau đớn khiến Tô Tiếu rơi lệ trong nháy mắt, tất cả mọi người nhìn ngây người.
Ánh mắt khác thường quét về phía Tô Đình Đình, nhất thời Tô Đình Đình hoảng hồn, cô ta nghĩ mãi không ra, vậy mà Tô Tiếu lại khóc, tại sao có thể như vậy.
Rõ ràng, rõ ràng, Tô Tiếu chính là một con nhóc quê mùa xấu xí.
Tô Đình Đình vẫn luôn nhớ kỹ lần đầu tiên nhìn thấy Tô Tiếu, là một con nhóc vừa đen vừa xấu, vậy mà cô ta lại được mặc bộ váy đắt đỏ mà mình mong ước thật lâu cũng không có, hơn nữa bên cạnh con nhóc xấu xí này còn có cha mẹ yêu thương cô ta.
Sau đó, cô ta thay thế vị trí của Tô Tiếu, có được những cái váy đắt đỏ xinh đẹp kia, dáng người của cô ta lại còn đẹp hơn nhiều so với Tô Tiếu, càng làm người khác ưa thích hơn, cho nên, cô ta tuyệt đối không áy náy, Tô Tiếu xấu như vậy, làm sao xứng đáng với tất cả chứ.
Ngay cả cha cũng không thích Tô Tiếu.
Thế nhưng hôm nay nhìn thấy Tô Tiếu, Tô Đình Đình căn bản không nhận ra Tô Tiếu, sao Tô Tiếu lại trở nên xinh đẹp như vậy, thậm chí càng xinh đẹp hơn cô ta, kiêu ngạo như Tô Đình Đình, sao có thể chịu được loại chênh lệch này.
Cho nên cả một buổi sáng trong lòng cô ta vẫn luôn đấu tranh, nhưng nghĩ tới lời dạy bảo của mẹ, Tô Đình Đình rất nhanh trấn định lại, dù cho Tô Tiếu trở nên xinh đẹp, cũng vẫn là Tô Tiếu kia mà thôi.
"Chị Đình Đình, chị đừng nói nữa, em biết, cha nhất định sẽ không tha thứ cho em." Vứt xuống câu nói này, bước chân Tô Tiếu vội vàng chạy về chỗ ngồi của mình, úp mặt lên bàn bả vai run run, người sáng suốt đều biết, Tô Tiếu đang khóc.
Ánh mắt các bạn học lớp mười một đều nhìn về phía Tô Đình Đình một cách không được bình thường.
Chuyện của cha mẹ Tô Tiếu là như thế nào, vẫn có người biết, đơn giản mà nói chính là cha Tô Tiếu có vợ bé bên ngoài,sau khi ly hôn thì liền đón vợ bé vào cửa,Tô Đình Đình là đứa con mà người vợ bé đó mang tới.
Mặc dù lúc trước Tô Tiếu cường ngạnh để lại cho người ta ấn tượng xấu, nhưng cũng không thể quở trách nhiều, thời gian dần trôi chuyện này cũng trở nên nhạt dần, ai cũng không nói đến, bây giờ Tô Đình Đình xuất hiện chuyện này lại bị lôi ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
