Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam phụ hắn yêu nữ phụ Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

Đường Thi kìm nén sự ngạc nhiên, nhẹ nhàng nói với Đoạn Thích: “Bà bảo em hỏi anh, nếu có bài tập thì làm sớm để còn xuống ăn tối.”

Đoạn Thích nhíu mày, khoanh tay nhìn cô châm chọc: “Đồ nịnh hót, cô lại muốn ra vẻ mình chăm chỉ à?”

Đường Thi điềm tĩnh đáp: “anh nói em khoác lác, thì em về phòng làm bài trước đây.” Nói xong, cô dứt khoát quay người rời đi, để lại tiếng cửa đóng vang vọng.

Đôi mắt Đoạn Thích sâu hun hút hìn cánh cửa đóng chặt, nhỏ giọng "Hừ" một tiếng.

Cô dựa vào cửa, sờ ngực để bình tĩnh lại. Mỉm cười vì phản ứng của bản thân, cô thừa nhận: Đoạn Thích không làm gì cô cả, nhưng bản tính cô vốn ngại phiền phức, mà Đoạn Thích là hiện thân của điều đó.

Làm xong bài tập nhanh chóng, Đường Thi đọc tạp chí rồi nảy ra ý tưởng gửi bản thảo – một cách vừa kiếm tiền, vừa tạo thành tựu cá nhân. Cô không có hứng thú kinh doanh, mà muốn sống tự tại nhờ ngòi bút – như kiếp trước.

Thể loại sở trường của cô là truyện trinh thám – thứ đã giúp cô nổi bật ở kiếp trước, và cô tin, trong giai đoạn thập niên 90 này, mình có thể còn làm tốt hơn. Chỉ là giờ cô chưa có tìm được tạp chí phù hợp, cũng không biết cách gửi bản thảo – tính đi tiệm sách gần trường vào ngày mai xem sao.

Sáu rưỡi tối, vừa mở cửa chuẩn bị xuống lầu thì lại đụng ngay Đoạn Thích. Hai người nhìn nhau rồi lại đồng thời đóng cửa. Cô mỉm cười nhường đường, cậu ta dựa vào cửa cong khóe môi nói: "Nịnh hót, khiêm nhường là chuyện tốt, ở bên ngoài cô làm như vậy là đúng nhưng trong nhà.."

Đoạn Thích không nói hết câu khiến nụ cười trên mặt Đường Thi cứng đờ, rất nhanh lại cười tiếp:: “Cám ơn anh nhắc nhở, anh Thích.”

Cách gọi bất ngờ khiến Đoạn Thích ngẩn người. Nhìn bóng lưng cô xuống lầu, cậu hơi đỏ tai, khẽ hừ một tiếng nhưng không giấu nổi nụ cười.

Bà nội Đoạn thấy hai đứa xuống cùng nhau thì tươi cười hỏi: “Đường Đường, làm xong bài rồi hả? Thích Thích thì sao?”

Ánh mắt quan tâm của bà nội Đoạn khiến Đường Thi áy náy. Cô trốn tránh Đoạn Thích, khiến bản thân thất hứa với bà.

“Bà nội Đoạn không thấy áy náy trong mắt Đường Thi nhưng Đoạn Thích lại nhìn thấy, liếc mắt nhìn đồ nịnh hót nào đó nói: "Bà, cháu không làm bài tập."

"Cháu ngày nào cũng không chịu làm bài tập." Bà Đoạn trừng mắt nhìn Đoạn Thích, lại nhìn thấy cảm xúc trong mắt Đường Thi, lập tức hiểu được.

bà cười xòa nói. Thích Thích tuy lười, nhưng đầu óc thông minh, điểm học luôn đứng đầu – khiến cô an tâm phần nào, dù vẫn thấy có lỗi.

Sau bữa cơm, hai ông bà kéo cô cùng đi tản bộ. Đoạn Thích lại chui vào phòng chơi game như mọi khi.

Trên đường, cô bất ngờ gặp Tô Tiếu – đang ân cần chăm sóc bà ngoại. Quần áo ở nhà, dáng vẻ nhu hòa khiến Tô Tiếu càng thêm dịu dàng, được người xung quanh khen ngợi.

Khi ánh mắt họ giao nhau, Đường Thi bắt gặp tia không vui trong mắt Tô Tiếu. Dù chợt lóe, nhưng nếu không phải Đường Thi nhìn chằm chằm Tô Tiếu, thì cô đã nghĩ mình nhìn nhầm.

Cô thở dài – đúng như dự đoán, Tô Tiếu bắt đầu có ác cảm với mình. Nhưng Đường Thi không quá bận tâm. Cô không phải nguyên chủ, càng không định đi vào con đường nữ phụ xấu xa. Cô sẽ không ghen tị, không chen ngang, và càng không si mê Đoạn Thích đến mức mù quáng.

Cô mỉm cười với Tô Tiếu: “Chị Tiếu Tiếu cũng đi tản bộ à?”

Tô Tiếu cười đáp"Ừm, chị với bà ngoại đi tản bộ. Nhưng lòng cảnh giác. Cô ta cảm thấy Đường Thi hôm nay khác trước – như đã buông bỏ gánh nặng, khí chất càng thêm nổi bật.

Tiếu nha đầu thật hiếu thuận, nếu Thích Thích nhà tôi cũng hiếu thuận như thế thì tôi cũng đủ hài lòng rồi, chẳng qua hiện tại có Đường Đường phụng bồi, ngược lại tôi cảm thấy tốt hơn, vẫn là cháu gái tốt Nhất.

Bà nội Đoạn ngồi xuống, cười ha hả nói. Một bà lão khác cũng phụ họa, khiến bầu không khí thoải mái hơn.

Tô Tiếu mời Đường Thi đi cùng. Trên đường, Tô Tiếu hỏi: “Nghe nói nhà em, ngoài em ra đều là liệt sĩ?”

Câu hỏi khiến Đường Thi khựng lại, khó hiểu nhìn đối phương. Tô Tiếu tiếp lời: “Đường Đường bớt đau buồn, giờ có Đoạn gia rồi, tương lai em không cần lo nữa.”

Tô Tiếu lại mỉm cười xin lỗi nếu lỡ lời, rồi chủ động kết thúc cuộc trò chuyện, quay về trước.

Chỉ khi Tô Tiếu đi xa, Đường Thi mới cất bước đi. Nhưng bước chân cô nặng nề, giẫm lên mặt đất cũng cảm thấy cứng ngắc.

Đêm buông xuống, cô nhìn lên bầu trời đầy sao qua khung cửa. Tự hỏi – liệu người một nhà Đường gia đã khuất có đang dõi theo cô không?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc