Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cầm bức thư lên, Đường Thi tinh nghịch thản nhiên đáp:"Đúng vậy, em đang gửi thư tình đấy."
Trần Nghĩa trợn mắt:"Em nhỏ như vậy mà đã có người thích? Có đẹp trai như Đoạn ca không?"
Đường Thi Chưa kịp trả lời, Đoạn Thích xuất hiện, không nói lời nào đã nhấc chân đạp Trần Nghĩa một cái. Trịnh Tiểu Hi cười phá lên, chế giễu Trần Nghĩa đầu óc chậm chạp.
Đường Thi dán tem xong rồi giao cho ông chủ,, mỉm cười giải thích:"Là thư tình thật mà, nhưng là tình cảm với bà hàng xóm sát vách."
Trần Nghĩa lắc đầu:"Cảm giác bị lừa rồi đó. Không được, Đường Đường, mau tới xin lỗi đi."
Đường Thi dỗ:"Vậy em mời anh ăn kem, được chưa?"
Trần Nghĩa lập tức đồng ý, phấn khởi chạy đi chọn kem ở quán kem gần đó, Trịnh Tiểu Hi cũng chạy theo sau, không quên nhắc Trần Nghĩa đừng giành mất vị kem bò sữa mà mình thích.
Tiếng cười nói dần xa, trên mặt Đường Thi chậm rãi nở một nụ cười, cảm giác thanh xuân thật là tốt đẹp.
Bên người quá yên tĩnh, Đường Thi ngẩng đầu nhìn thì thấy Đoạn Thích đang lấy một ánh mắt kỳ quái quan sát cô, rất lạ lẫm, nói không rõ là cảm giác gì, Đường Thi cảm giác có chút không biết làm thế nào, ngược lại nhìn thẳng vào quai hàm của Đoạn Thích.
"Em mời anh luôn anh không muốn sao, coi như là đáp lễ chuyện ngày hôm qua.
Đoạn Thích thu tầm mắt lại: "Hừ, đồ nịnh hót" quay đầu bước đi, chẳng qua đôi chân dài kia lại đi về phía quán kem nhỏ.
Đường Thi cười khẽ một tiếng, nhận lấy cái trừng mắt của Đoạn Thích, thiếu niên xinh đẹp khẩu thị tâm phi, ân, đây cũng là chính thanh xuân đi.
Trả tiền cho ba người xong, nhưng Đường Thi không mua, Trịnh Tiểu Hi thỏa mãn ăn kem vị bò sữa của mình, thấy Đường Thi không mua cho bản thân thì hỏi: "Đường Đường, Cậu không ăn à?"
Đường Thi lắc đầu,cầm chai nước trái cây lên nói:"Không, tớ uống nước trái cây là được. Con gái ăn kem nhiều không tốt."Thói quen dưỡng sinh khiến Đường Thi luôn tiết chế.
Trịnh Tiểu Hi cười:"Cậu giống mẹ tớ quá. Mỗi lần mẹ tớ thấy tớ ăn kem đều nói như vậy,nhưng tớ vẫn thường lén ăn."
Trần Nghĩa cũng góp chuyện, còn Đoạn Thích thì bất chợt thấy mất khẩu vị.
Hoàng hôn buông xuống, bóng bốn người kéo dài. Lần lượt Trịnh Tiểu Hi rồi Trần Nghĩa rời đi, chỉ còn lại Đường Thi và Đoạn Thích đi bên nhau trong im lặng.
Đường Thi không biết nói cái gì, nhìn Đoạn Thích đi ở phía trước, ánh mắt rơi vào lưng Đoạn Thích, Đường Thi mới phát hiện, mặc dù Đoạn Thích vẫn luôn cho cô một cảm giác mười phần lười biếng lại phách lối, nhưng lưng của thiếu niên cho tới bây giờ vẫn luôn thẳng tắp, Đường Thi dừng bước, nhẹ giọng gọi."Đoạn Thích."
Đoạn Thích dừng lại, xoay người nhìn.
"Có một số lời em còn chưa nói, sau này sẽ còn làm phiền anh nhiều, nhưng mà em sẽ cố gắng không làm phiền anh ít nhất có thể, em nhớ đường đến trường với đường về nhà rồi, sau này anh cũng không cần đưa em đi học nữa đâu, hôm nay cám ơn anh." Đường Thi chân thành nói cảm ơn, khóe miệng mang theo ý cười.
Nếu để cho Đoạn Thích đưa cô về, về sau Tô Tiếu lại ghi hận chuyện này, mà Tu La tràng bên người Tô Tiếu cũng dần dần hình thành, hôm nay một màn ở cổng trường làm cho Đường Thi tỉnh táo lại.
Chuyện của ba người này, cô vẫn nên yên lặng xách ghế ngồi xem kịch là được rồi, tránh rước họa vào thân, đến lúc đó chết như thế nào cũng không biết.
Ông nội Đoạn điềm nhiên:"Tiểu tử đó mạnh mẽ lắm, thua một chút có là gì."
Đường Thi thầm thở phào. Cô xin phép lên lầu làm bài, không quên lời dặn của bà nội Đoạn:"Xem anh Thích cháu có bài tập không, làm cùng nhau cho vui."
Cô suýt ngã vì bất ngờ, gật đầu miễn cưỡng rồi bước lên.
Đứng trước cửa phòng Đoạn Thích, Đường Thi gõ nhẹ ba cái:"Đoạn Thích?"
Không ai trả lời, cô áp tai nghe, chỉ nghe tiếng nước chảy. Nhớ ra Đoạn Thích vừa chơi bóng, chắc đang tắm.
Cô định quay đi thì cửa đột ngột mở ra. Hai người đối mặt nhau, đều sững sờ. Đoạn Thích vừa tắm xong, tóc còn ướt nhỏ giọt, mặc đồ thể thao gọn gàng.
Đường Thi ngơ ngác nhìn. Đoạn Thích tựa cửa, nửa trêu chọc:"Sao thế, đồ nịnh hót, tôi đẹp lắm hả?"
Đường Thi: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
