Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam phụ hắn yêu nữ phụ Chương 13:

Cài Đặt

Chương 13:

Sau khi chạy bộ trở về, Đường Thi tắm rửa qua loa, buộc tóc đuôi ngựa cao để lộ vầng trán trắng trẻo, nhìn vào gương thấy bản thân tươi tắn, trẻ trung, liền nở nụ cười nhẹ rồi mở cửa đi ra.

Vừa vặn chạm mặt Đoạn Thích vừa mới ngủ dậy vẫn còn ngái ngủ bước ra, cô lễ phép chào một tiếng không chờ phản ứng của Đoạn Thích, đã xách túi sách đi thẳng xuống lầu. Đoạn Thích ngẩn ra nhìn tóc đuôi ngựa trên đầu Đường thi lắc lư rồi biến mất sau cầu thang, lập tức tỉnh táo hẳn. Rồi nhanh chóng đi theo sau.

Xuống tới nơi, Đường Thi đang ăn sáng cùng ông bà Đoạn. Khi Đoạn Thích xuất hiện, bà Đoạn ngạc nhiên:— Hôm nay mặt trời mọc đằng tây sao?

Đoạn Thích cười:— Hôm nay cháu đi chơi bóng rổ.

— Nhưng đâu cần phải dậy sớm thế? Lúc chơi xong còn phải về nhà tắm rửa nữa chứ?

Bị hỏi trúng, Đoạn Thích khựng lại, bà Đoạn lại càng đinh ninh:— Có phải cháu muốn đi học cùng Đường Đường? Không tệ, có phong thái anh trai rồi.

Nghe vậy, khóe miệng Đường Thi khẽ hạ xuống, ngược lại nhìn thấy biểu cảm khó xử của Đoạn Thích thì cảm thấy vui hơn nhiều. Cô đặt chén xuống:— Hôm nay cháu trực nhật nên phải đến sớm,cháu đi trước đây ạ.

— Ừm, nên đi sớm một chút — ông Đoạn nói.— Đây là cơm trưa của cháu, nhớ đi đường cẩn thận, rồi tối về cùng anh Thích — bà Đoạn dặn dò.

Đường Thi ngoan ngoãn "Vâng" một tiếng, rồi đổi giày rồi rời khỏi nhà. Trên đường gặp Trịnh Tiểu Hi, hai người cùng đi học, vừa nói vừa cười.

Lúc ấy, Đoạn Thích hoàn toàn bị Đường Thi làm lơ nhìn chén cháo còn dở, nhanh chóng ăn hết rồi vội chào ông bà:— Cháu đi đây!

Bà Đoạn quay lại đã thấy chén trống trơn, Đoạn Thích cũng không thấy bóng dáng đâu. Đoạn Thích đuổi theo thì thấy Đường Thi và Tiểu Hi vừa vào cổng trường. Nhìn cô hoạt bát, tự nhiên, Đoạn Thích bất giác dừng lại, nhíu mày. Cô có gì đó… khác rồi.

Lúc này Tô Tiếu từ xa đi tới bên cạnh Đoạn Thích chào hỏi.

— Đoạn Thích, chào buổi sáng.— Chào buổi sáng — Đoạn Thích lạnh nhạt đáp.— Hôm nay đến sớm vậy?

— Dậy sớm.

— Hôm qua… chuyện với Cố Lệ, thật ra chỉ là tình cờ gặp rồi tiện đường về cùng.

— Ừm, tôi biết.

— Đoạn Thích, thật ra tớ...

Tô Tiếu đứng cạnh bị phớt lờ hoàn toàn, trong lòng bực tức. Lúc này Trần Nghĩa quay sang hỏi Tô Tiếu:— Tô Tiếu, cậu đi học chung với Đoạn ca à?

Tô Tiếu lập tức phủ nhận:— Không không, chỉ là gặp nhau ở cổng trường thôi!

Trần Nghĩa cười gian:— À ha, hiểu rồi.

Rồi quay sang hỏi:— Vậy Đường Đường đâu rồi? Sao không thấy?

Ánh mắt Đoạn Thích lạnh đi, Trần Nghĩa rụt cổ, giơ tay đầu hàng:— Đừng bảo vì em ấy không đi cùng nên cậu mới tức giận nha?

Đoạn Thích đá tới một phát, Trần Nghĩa tránh kịp nhưng trong lòng lại càng chắc chắn mình nói đúng: Đoạn ca vì Đường Đường mà... thẹn quá hoá giận.

Trong lớp học, ánh mắt mọi người nhìn Đường Thi đầy phức tạp: đồng tình, ghen tị, mỉa mai. Cô vẫn bình tĩnh, bỏ túi sách xuống rồi cùng Trịnh Tiểu Hi tham gia trực nhật. Nhưng ánh mắt của Tiểu Hi lại khiến cô nghi hoặc.

— Có chuyện gì vậy? — Cô hỏi khi hai người cùng đổ rác.

Tiểu Hi ngập ngừng:— Cậu thật sự không biết sao? Mọi người đều biết hoàn cảnh của cậu rồi...

— Ai nói?

— Trong đại viện lan ra, trường mình nhiều người trong đó mà. Có người còn nói Đoạn Thích bất mãn việc cậu ở Đoạn gia, bảo cậu nên biết điều mà dọn đi...

Nghe đến đây, tay Đường Thi bất giác siết chặt rồi ném mạnh thùng rác lên đống rác. Mọi người xung quanh đều sững người. Cô thản nhiên nói:— Không cẩn thận trượt tay.

Tiểu Hi nhìn cô ngơ ngác:— Đừng quá để ý mấy lời đó, nếu bố mẹ cậu biết thì sẽ đau lòng lắm...

— Họ nói những gì?

— Có người nói...do cậu khắc người thân, cho nên cả nhà mới thành liệt sĩ, còn nói nếu cậu còn ở Đoạn gia sẽ mang xui xẻo đến cho Đoạn gia...

Câu nói ấy như mũi kim đâm vào lòng Đường Thi. Dù bản thân không thực sự là Đường Thi, khi nghe những lời ấy cô còn cảm thấy chua xót khổ sở. Nếu đổi lại là cô bé Đường Thi người vừa trải qua biến cố mất người thân không biết sẽ đau khổ đến mức nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc