Đến khi Lục Kỳ một lần nữa trở lại xe thì Nam Mộc đã thu lại tầm mắt mình rồi.
Cô rõ ràng cảm nhận được cảm xúc của Lục Kỳ không giống so với khi nãy.
Chẳng qua rốt cuộc không giống ở điểm nào thì trong khoảng thời gian ngắn Nam Mộc không nói ra được, cuộc đối thoại khi nãy của Lục Kỳ và cô gái lạ kia vì cách khá xa nên cô nghe cũng không rõ lắm, chỉ nghe được mấy chữ mà thôi.
Xuất phát từ thói quen, Nam Mộc đại khái đã đoán được quan hệ của Lục Kỳ với cô gái kia, và cả mục đích mà cô gái đó đến đây.
Động tác kia là thói quen hay có mỗi khi Lục Kỳ khắc chế một loại cảm xúc nào đó.
- Sư phụ, là một cảnh sát nhân dân, có phải anh đối xử với người dân quá hung tàn rồi không?
Khi Nam Mộc nói chuyện liền nghiêng đầu nhìn Lục Kỳ.
Nét mặt của anh không có vẻ gì là đang thư giãn cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)