Tất cả bộ đồ ăn dùng một lần trong viện mồ côi, anh đều đã xử lý xong, yên tâm đi, sẽ không có người phát hiện đâu.
Thạch Vĩnh Niên ôm eo Tôn Á Nam, ôm cô vào trong ngực an ủi.
Hai người cứ như vậy sóng đôi ngồi trên ghế sa lon, tình cảnh vừa nãy thỉnh thoảng sẽ diễn đi diễn lại, ước chừng khoảng nửa giờ sau, trên mặt Thạch Vĩnh Niên mơ hồ hiện vẻ thiếu kiên nhẫn, lại rất nhanh bị hắn áp chế xuống.
-Thời điểm không còn sớm, em đi ngủ sớm một chút đi.
Nói rồi Thạch Vĩnh Niên buông Tôn Á Nam ra, từ trên ghế salon đứng dậy, điệu bộ định rời đi.
-Anh lại chờ em ngủ thiếp đi đã, miễn cho em ngủ không an ổn.
Tôn Á Nam nhìn người đàn ông quan tâm chăm sóc, rốt cục lộ ra nụ cười, chỉ tiếc nụ cười kia không duy trì được bao lâu, cô vẫn là bộ dáng tâm sự nặng nề.
Ngay cả lúc đi vào giấc ngủ, lông mày Tôn Á Nam, vẫn nhíu lại thật chặt.
Đếm ngược tử vong, từ giây phút này bắt đầu.
-Á Nam, Á Nam......
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)