Khi Lục Kỳ rời đi, sắc trời đã tối xuống.
Nam Mộc và Tần Cận Bắc nắm tay nhau, chậm rãi đi lên trong khi cư xá.
Đèn đường hai bên đã sáng lên. Thời gian này không còn sớm, cũng không tính là quá muộn, vừa lúc là khi mấy hộ gia đình trong khu cư xá dắt chó đi dạo.
Gặp một chú chó Nhật được nuôi dưỡng rất tốt, dáng người mượt mà, màu lông bóng loáng không dính nước. Dưới sự thúc dục của chủ nhân thì nhảy lên có chút vụng về, ngây thơ chân thành.
Cô xoay người, nhìn thấy Tần Cận Bắc.
Chậm lại trong chốc lát, ý thức của cô hơi thanh tỉnh được một chút, sau đó xích lại gần anh, dùng sức hít hà:
- Mùi rượu trên người anh thật nặng, cảnh sát trong thời gian làm nhiệm vụ cũng có thể uống rượu à...
Trong khoang mũi của cô tràn ngập hơi rượu trên người chính mình.
Mà anh, một giọt rượu cũng không dính. Nhưng không biết vì sao, dường như Nam Mộ nhìn thấy trong mắt anh phảng phất có men say.
- Cái mũi của em không thính được như Thiểm Điện đâu, đừng có ngửi linh tinh.
Cô trông thấy khoé môi Tần Cận Bắc giật giật, tựa hồ là buồn cười, lại có chút bất đắc dĩ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)