Với tư cách là nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu đương triều, vị trí ngồi của phủ An Quốc công được xếp rất sát phía trên. Mặc dù bị Đức Minh Thái tử công khai đổi chỗ, Khương Thanh lại không hề tỏ vẻ xấu hổ hay bối rối. Nàng ta thong dong tiến về phía ghế trống của phủ An Quốc công mà ngồi xuống.
Những người chứng kiến thầm kinh ngạc, khen ngợi trong lòng. Không hổ danh là con gái ruột duy nhất của lão An Quốc công, dù bị lưu lạc dân gian mười mấy năm, phong tư vẫn phi phàm như thế.
Khương Thanh tảng lờ những ánh mắt dò xét như có như không xung quanh, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn sang Tần Miểu Miểu đang nhồm nhoàm nhai điểm tâm.
Lan Lăng Quận chúa, Hoàng hậu tương lai của Đức Minh Thái tử.
Một kẻ không cần nỗ lực nhưng lại cực kỳ may mắn. Vừa sinh ra đã được phụ mẫu che chở, phụ thân qua đời, mẫu thân vẫn bảo vệ nàng ta kín kẽ chẳng lọt một khe hở. Đến tuổi cập kê thì lập tức gả cho vị biểu ca thanh mai trúc mã, một đời hưởng trọn vinh hoa phú quý, độc sủng hậu cung.
Đâu như nàng ta, rõ ràng cũng là đích nữ của Quốc công, thế mà lại chịu kiếp lưu lạc bên ngoài. Nàng ta hao tổn tâm cơ mới gả được cho vị Trạng Nguyên lang, cuối cùng lại chuốc lấy kết cục bị ruồng bỏ, đến trước lúc chết mới biết được thân thế thực sự của mình.
Ông trời sao mà bất công đến thế!
Tuy nhiên, thật may mắn làm sao khi nàng ta có cơ hội sống lại lần nữa. Lần này, nàng ta nhất định phải nghịch thiên cải mệnh!
"Đinh! Bé cưng của ngài đã online!"
Tần Miểu Miểu đang cắn dở miếng bánh điểm tâm chợt khựng lại.
Có thứ gì đang nói chuyện bên tai nàng thế? Giọng sao mà khó nghe vậy?
"Cô là cái đồ ngốc không biết thưởng thức, giọng của bản hệ thống làm sao mà khó nghe được?"
Tần Miểu Miểu: Quả thực có thứ gì đó đang nói chuyện với nàng sao?
Nàng ngó nghiêng tứ phía nhưng chẳng phát hiện ra bóng dáng khả nghi nào.
"Sao thế?" Phúc Thọ Trưởng công chúa thấy nữ nhi động đậy liền quan tâm hỏi.
"Mẫu thân có nghe thấy giọng một đứa trẻ đang nói bên tai không ạ?"
Phúc Thọ Trưởng công chúa ngạc nhiên: "Không có, con nghe nhầm rồi sao?"
Miểu Miểu: ???
Mẫu thân không nghe thấy, chẳng lẽ là miêu nghe nhầm thật?
Giọng trẻ con nọ lại vang lên: "Miêu ngốc, bổn hệ thống đang ở trong đầu cô đấy."
Tần Miểu Miểu: "Ngươi sợ mình không phải là một tên ngốc sao? Nếu ở trong đầu ta thì chẳng phải ngươi sẽ chết ngạt rồi à?"
Giọng trẻ con cự lại: "Cô mới ngốc! Bản thống đâu phải con người, ta là Thần Khí cơ mà, đương nhiên có thể ở trong đầu cô."
Tần Miểu Miểu chớp mắt: "Thần Khí? Ta á?"
Giọng trẻ con tỏ vẻ không cam lòng: "Đúng thế."
Đều tại cái tên chủ nhân đời trước, lại đi giao Thần Khí khổ tâm luyện chế cho một con miêu ngốc. Con miêu ngốc này lại còn không biết trân trọng, vừa chuyển thế thành công là phong ấn nó luôn. Nếu không phải lần này cảm ứng được sự tồn tại của nữ chính, chắc nó vẫn còn đang say giấc nồng chưa tỉnh đâu!
Oán khí của giọng trẻ con lớn đến mức ngay cả một con mèo chậm chạp như Tần Miểu Miểu cũng cảm nhận được. Nàng bất giác hỏi:
"Ngươi bị làm sao thế?" – một câu hỏi ngây thơ mang đầy sự tò mò.
Giọng trẻ con: "..."
Thôi bỏ đi, nói chuyện chính sự quan trọng hơn, không thèm so đo với con miêu ngốc này nữa.
Hệ thống hắng giọng, làm ra vẻ trang nghiêm: "Miêu ngốc, cô có biết vì sao mình có thể đầu thai đến kiếp này không?"
Hỏi nhanh lên! Hỏi ta đi!
Nhưng Tần Miểu Miểu lại chẳng thèm phối hợp, vẻ mặt mừng rỡ đáp: "Tại vì miêu rất đáng yêu, lại còn thiên phú dị bẩm, nên ông trời không đành lòng để ta biến mất, mới cho phép ta mang theo ký ức đầu thai..."
Miêu chính là Cửu Vĩ Miêu (mèo chín đuôi) duy nhất trong thiên địa đấy nhé! Bộ lông của ta vô cùng thuần khiết, trắng như tuyết. Đạo trời bao la chắc chắn cũng bị vẻ đẹp tuyệt mỹ của miêu hớp hồn rồi!
Giọng trẻ con: "..."
Cái đồ miêu ngốc này, cái gì mà 'ông trời không đành lòng', rõ ràng là do chủ nhân của ta đã cứu cô mà!
Nhưng vì chủ nhân đã dặn không được tiết lộ, giọng trẻ con đành ngậm đắng nuốt cay nhẫn nhịn.
"Miêu còn cực kỳ thông minh nữa, biết làm rất nhiều thứ nha! Ví dụ như bắt cá này, liếm lông này..."
Giọng trẻ con: "..."
Không thể nhịn nổi nữa, nó ngắt lời nàng: "Cô có biết thế giới này vốn được diễn biến từ một cuốn tiểu thuyết không?"
"Tiểu thuyết? Giống thoại bản phải không? Thế ta có phải nữ chính không?" Dù hỏi vậy, Tần Miểu Miểu lại tỏ ra cực kỳ tự tin. Với một nàng mèo hoàn hảo như mình, sao có thể không phải là nữ chính được chứ!
"Tất nhiên..."
"Ta là nữ chính!" Tần Miểu Miểu hồ hởi reo lên.
"... là không phải rồi." Giọng trẻ con chậm rãi bồi thêm một câu. "Nữ chính là vị cô nương áo tím nãy giờ vẫn luôn nhìn cô cơ."
Miêu vậy mà không phải nữ chính á?
Tần Miểu Miểu không phục, lia mắt về phía trong điện, tìm kiếm "nữ chính" đang âm thầm quan sát nàng. Ngó nghiêng một hồi, cuối cùng nàng cũng bắt gặp một nữ tử áo tím với khuôn mặt thanh lệ đang nhìn mình mỉm cười dịu dàng, dáng vẻ đoan trang, hào phóng.
"Là cô ta! Chính là cô ta, nữ chính của thế giới này!" Giọng trẻ con hưng phấn gào lên.
Tần Miểu Miểu: Đó chẳng phải là tỷ tỷ mà Đức Minh ca ca đưa về sao?
Giọng trẻ con vẫn ríu rít bên tai: "Vị nữ chính này đã từng nhìn thấy tương lai của chính mình. Trong cái tương lai đó, nàng ta biết rõ thân thế, cũng biết Đức Minh Thái tử sẽ bị thương và mất trí nhớ trong thời gian này. Thế nên nàng ta đã tranh thủ cứu ngài ấy trước khi hộ vệ kịp tới, rồi đem ngài ấy giấu đi suốt ba tháng trời. Trong ba tháng đó, sự chăm sóc ân cần, dung mạo cùng tài năng xuất chúng của nàng ta đã khiến Đức Minh Thái tử rung động. Sau khi hồi kinh, ngài ấy liền giải trừ hôn ước với vị hôn thê Lan Lăng Quận chúa. Về sau, nữ chính lại dùng lợi thế biết trước tương lai để giúp Đức Minh Thái tử vượt qua nhiều phen hoạn nạn, tình cảm hai người ngày càng sâu đậm..."
Hệ thống đang thao thao bất tuyệt thì bị Tần Miểu Miểu ngắt ngang:
"Ngươi nói Đức Minh ca ca mất trí nhớ sao?"
"Mất trí nhớ á?" Giọng trẻ con như bị kéo tuột ra khỏi câu chuyện tình yêu lâm ly bi đát vừa bịa ra, "À, đúng vậy."
"Mất trí nhớ thì là mô-típ quá quen thuộc trong mấy bộ thoại bản rồi, ngươi không cần phải kích động thế đâu."
Hệ thống chưa kịp nói thêm câu nào thì đã thấy Tần Miểu Miểu bưng chén trà, bước mấy bước đến trước mặt Đức Minh Thái tử.
Tiếng xì xào bàn tán trong điện bỗng im bặt. Mọi người đồng loạt ném ánh mắt, kẻ thì quỷ dị, kẻ thì hưng phấn, về phía Tần Miểu Miểu.
Tần Miểu Miểu: "Đức Minh ca ca."
Đức Minh Thái tử: "Hửm?"
Tần Miểu Miểu bày ra vẻ mặt oán trách: "Huynh có còn nhớ đồ vật đã hứa với muội không?"
Trước khi đi rõ ràng hứa mang cá tương tư cực phẩm về, kết quả miêu lấy về nếm thử một miếng, cực kỳ cực kỳ dở! Miêu còn chu đáo đi mua hoành thánh ăn kèm nữa chứ. Hôm đó định đi hỏi cho ra nhẽ, kết quả mấy ngày nay bị mẫu thân nhốt trong phủ, mãi chưa tìm được cơ hội.
Giờ thì miêu biết nguyên nhân rồi. Mất trí nhớ đúng là chán thật, con cá khô kia chắc chắn là bị hắn mua đại ở dọc đường. Nhưng mà mất trí nhớ rồi mà vẫn nhớ miêu thích ăn cá khô, cũng làm miêu cảm động đấy chứ. Thôi thì... tạm tha cho huynh vậy.
Đức Minh Thái tử: ???
Tiểu cô nương này bày ra biểu tình gì thế kia, sao lại khiến cô cảm thấy chột dạ? Chẳng lẽ cô thực sự đã hứa hẹn với nàng điều gì sao?
Hoa phục lụa là? Châu báu ngọc ngà? Hay là... sớm ngày rước nàng qua cửa?
Nghĩ đến đáp án cuối cùng, vành tai Thái tử lại bất giác đỏ lên. Hắn cố tỏ ra trấn định, đáp:
"Những gì cô hứa với muội, nhất định sẽ thực hiện."
Những kẻ vây xem lập tức vểnh tai lên hóng hớt. Thái tử điện hạ đã hứa hẹn gì với Lan Lăng Quận chúa thế?
Nhận được câu trả lời khẳng định của Đức Minh ca ca, đôi mắt Tần Miểu Miểu sáng lấp lánh. Nàng gật đầu cái rụp, sung sướng quay về chỗ ngồi.
Tuyệt quá, rốt cuộc miêu cũng sắp được ăn cá tương tư khô cực phẩm rồi!
"Này, nam chính mất trí nhớ rồi mà cô vẫn trông mong hắn mang cá khô về cho cô á?" Giọng trẻ con trong đầu hệ thống lại cất lên đầy mỉa mai. Biết ngay là con miêu này chẳng đáng tin cậy chút nào mà!
Tần Miểu Miểu lại vô cùng tự tin: "Chắc chắn rồi! Cả chuyện ta thích ăn cá khô nhỏ mà huynh ấy còn nhớ cơ mà. Ta đã nhắc khéo rồi, huynh ấy khẳng định sẽ nhớ ra món ta muốn ăn là cá tương tư khô cho xem!"
Giọng trẻ con: ... Con miêu ngốc này, lúc nãy cô chỉ đến chào hỏi chứ có nói thẳng ra đâu? Ta có nghe cô nhắc Đức Minh Thái tử chữ nào về cá đâu hả?
Tần Miểu Miểu: Đức Minh ca ca siêu thông minh, huynh ấy chắc chắn biết Miểu Miểu muốn gì nha.
Giọng trẻ con cạn lời một hồi, chợt sực tỉnh: "Không đúng, bổn thống đến đây là để giao nhiệm vụ cho cô, không phải để buôn dưa lê!"
Tần Miểu Miểu: "Nhiệm vụ gì cơ?"
"Lúc nãy ta đã nói rồi, thế giới cô đang sống được tạo ra từ một cuốn sách. Đã là sách thì phải có cốt truyện. Cốt truyện của thế giới này chính là hành trình nữ chính trọng sinh, giải quyết kẻ thù, bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Nhưng bởi vì sự trọng sinh của nàng ta, vận mệnh của rất nhiều người đã bị đảo lộn. Những kẻ bị hại sau khi chết oán khí ngút trời, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến quá trình vận hành của Tam Thiên Ti (ba ngàn tiểu thế giới) dưới địa phủ.
Nhiệm vụ của cô ở đây chính là xử lý nữ chính, ngăn cản nàng ta nghịch tập thành công!"
Tần Miểu Miểu: "Ồ."
Nghe có vẻ phức tạp quá, mấy chuyện hao tâm tổn trí thế này miêu lười làm lắm.
Nhưng giọng trẻ con lại cho rằng nàng đã đồng ý, lập tức kích động: "Tốt lắm! Bổn thống nhất định sẽ dốc sức giúp cô hoàn thành nhiệm vụ thật nhanh!"
Tần Miểu Miểu chuyển chủ đề: "Ngươi nói mình là Thần Khí, vậy tại sao lại tự xưng là 'Thống'?"
Giọng trẻ con bỗng trở nên thẹn thùng, ấp úng: "Không... không hay sao?"
Tần Miểu Miểu dùng giọng điệu ngọt ngào nhất đáp: "Hay lắm nha!"
Giọng trẻ con lần đầu tiên cảm thấy con miêu ngốc này cũng có điểm đáng khen: "Cô quả là có mắt nhìn! 'Thống' chính là viết tắt của 'Hệ thống', là một khái niệm rất phổ biến trong thoại bản ở đời sau đấy..."
Tần Miểu Miểu: Cái 'thống' này nói nhiều thật sự, nhức cả đầu.
Nàng chống cằm, bày ra vẻ mặt ấm ức: "Nếu ta không hoàn thành nhiệm vụ thì sao?"
Hệ thống hiện tại đang nhìn nàng rất thuận mắt, lại đang vui vẻ nên vội vàng an ủi: "Không sao, không sao, hệ thống cực kỳ nhân tính, tuyệt đối sẽ không trừng phạt cô đâu!"
Nói đùa, cô là cục cưng của chủ nhân tiền nhiệm, lại còn là chủ nhân đương nhiệm của ta, ta có cho mười lá gan cũng chẳng dám trừng phạt cô!
Tần Miểu Miểu gật gù, lại tò mò hỏi tiếp: "Trông ngươi có vẻ lợi hại lắm, vậy lần trước ta phong ấn ngươi kiểu gì thế?"
Lúc phản ứng lại thì... Hệ thống: …
Giải quyết xong cái hệ thống ồn ào, Tần Miểu Miểu thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nàng ngẩng đầu, theo thói quen nhìn về phía Đức Minh ca ca, nhưng chỗ ngồi của ngài đã trống không.
Đức Minh ca ca đi đâu rồi nhỉ?
Tần Miểu Miểu đứng dậy bước ra ngoài. Thấy nàng rời đi, Phúc Thọ Trưởng công chúa dặn dò một tiếng, mấy tỳ nữ lập tức bám gót theo sau.
Đang đi dạo, Tần Miểu Miểu chợt nhớ lại lần trước đến Đông Cung có thấy hoa đào nở rất đẹp, bèn muốn ghé qua xem một chút.
Nàng tản bộ đến rừng đào, vừa nhìn thấy một cây đào nở rộ rực rỡ, đang hớn hở định chạy tới thì bỗng khựng lại. Dưới gốc cây đó có một đôi nam nữ mặc y phục tím đang đứng, tựa hồ như đang nói chuyện gì đó.
Nghe tiếng bước chân, hai người quay đầu lại, lộ ra hai khuôn mặt. Nói chính xác hơn là một gương mặt khá quen, và một gương mặt cực kỳ quen thuộc.
Khương tiểu thư và Đức Minh ca ca.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



