Cánh rừng đào này là do Tiên đế trồng riêng cho ái phi của ngài năm xưa, tính đến nay đã có mấy chục năm tuổi thọ. Rất nhiều gốc đào mọc lên cao lớn, cành lá xum xuê. Mỗi độ xuân về, hoa đào nở rộ chi chít trên cành, tạo nên một khung cảnh rực rỡ hiếm có.
Từ xưa đến nay, văn nhân mặc khách luôn mượn hoa đào để ngợi ca những mối tình tuyệt mỹ. Huống hồ, cây đào nơi hai người đang đứng lại là cây lớn nhất, đẹp nhất trong cả cánh rừng, khiến bầu không khí giữa hai người họ lúc này càng thêm phần ái muội.
Đám tỳ nữ đi theo Tần Miểu Miểu ai nấy đều mang vẻ mặt cổ quái, lo lắng lén nhìn Quận chúa.
Nhưng Tần Miểu Miểu lại cực kỳ vui vẻ. Nàng đang rầu rĩ vì không với tới cành hoa đào kia, không ngờ lại gặp ngay Thái tử ca ca ở đây!
Miểu Miểu đón lấy cành đào, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi rói: "Đức Minh ca ca giỏi quá đi, một cánh hoa cũng không bị rụng này!"
Nguyên Giác nhìn nàng: "Muội còn muốn cành nào nữa không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)