Bởi vì đã nhớ ra mỹ nhân kia, Tần Miểu Miểu bèn gật đầu.
Thư Mẫn Huyện chủ hỏi dồn: "Ngươi nhìn thấy nàng ta rồi?"
Tần Miểu Miểu gật đầu.
"Nàng ta trông thế nào?"
Tần Miểu Miểu: "... Hình như, khá xinh đẹp?"
Thư Mẫn Huyện chủ phát điên: "Cái gì gọi là 'hình như khá xinh đẹp'?!"
Tần Miểu Miểu cũng thấy rất ủy khuất. Làm một chú mèo con, cho dù đã chuyển kiếp thành người, nhưng tập tính miêu mễ đâu thể một sớm một chiều mà sửa được. Ngươi có thể trông mong một chú mèo bốn chân lông xù hiểu rõ tiêu chuẩn sắc đẹp của đám "sinh vật hai chân" sao?
Thư Mẫn Huyện chủ không biết nàng đang nghĩ gì, chỉ thấy cái dáng vẻ vô tâm vô phế của nàng thật khiến người ta hận không thể gõ cho một cái.
Nói đi cũng phải nói lại, người nàng ta hâm mộ nhất chính là kẻ trước mắt này. Rõ ràng mẫu thân của hai người đều là Trưởng công chúa, nhưng Miểu Miểu lại được phong hàm Quận chúa, Hoàng thượng còn ban cả vùng Lan Lăng phì nhiêu làm đất phong cho nàng. Còn bản thân nàng ta chỉ có cái hàm Huyện chủ Thư Mẫn xa vời vợi.
Nếu người sở hữu những thứ này là một nữ tử tài đức vẹn toàn thì không nói làm gì, đằng này Tần Miểu Miểu chỉ là một cái bình hoa di động, vô tài vô đức lại được sủng ái tận trời. Vì thế, đã từng có một thời gian nàng ta nhìn Miểu Miểu cực kỳ chướng mắt.
Nhưng sau này nàng ta cũng nghĩ thông suốt. Nàng ta nhận ra Tần Miểu Miểu chỉ là tâm tư đơn thuần, không có chí tiến thủ. Dù nàng đãi nhân không nhiệt tình, nhưng tuyệt đối không phải loại "khẩu phật tâm xà", so với đám quý nữ dối trá chốn kinh thành thì đáng yêu hơn nhiều.
Khi tâm cảnh đã bình thản, nhìn lại Tần Miểu Miểu, Thư Mẫn chỉ còn sót lại cảm giác tiếc nuối "rèn sắt không thành thép".
"Trước nay Thái tử điện hạ chưa từng dẫn nữ tử nào về, lần này lại vì nàng ta mà phá lệ. Ngươi nhất định phải cẩn thận chú ý đến nữ tử đó."
Bị sự nghiêm túc của Thư Mẫn lây nhiễm, Tần Miểu Miểu cũng nghiêm túc gật đầu.
Thấy Miểu Miểu có vẻ đã nghe lọt tai, Thư Mẫn Huyện chủ mới thở phào một hơi. May quá, tiểu cô nương này vẫn chưa ngốc đến hết thuốc chữa.
Tiểu cô nương "chưa ngốc đến hết thuốc chữa" vừa cáo biệt xong liền vội vã chạy như bay về phủ. Chậm thêm chút nữa là hoành thánh nguội ngắt mất thôi!
Về đến phòng, nàng nôn nóng lấy cá khô nhỏ ra cắn một miếng. Vị mặn chát cùng mùi tanh nồng xộc lên khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nhăn nhúm cả lại.
"Phì phì phì!" Tần Miểu Miểu vội vàng vớ lấy chén trà bên cạnh uống một ngụm lớn, mãi mới miễn cưỡng ép được mùi tanh xuống.
Nàng phồng má, lầm bầm oán trách: "Thái tử ca ca lừa người, món cá tương tư khô này ăn dở tệ!"
Tin tức Thái tử điện hạ mang một mỹ nhân về kinh nhanh chóng lan truyền trong giới quyền quý Thượng Kinh. Đám quyền quý kia đang ủ mưu tính kế gì Tần Miểu Miểu không biết, nàng chỉ biết hai ngày nay số lượng thiệp mời tham gia yến tiệc gửi đến chỗ nàng đột nhiên tăng vọt.
Đặc biệt là Lý Huyện chúa – người nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu – đã gửi đến ba bốn tấm thiệp, lần nào lời lẽ cũng cực kỳ khẩn thiết, câu chữ đan xen muôn vàn sự thăm dò. Đương nhiên, "thăm dò" là do mẫu thân phân tích cho nàng nghe, mẫu thân còn dặn nàng không được đi tham gia những buổi yến tiệc đó.
Tần Miểu Miểu chẳng có ưu điểm gì khác, được cái vô cùng ngoan ngoãn và nghe lời mẫu thân. Nàng không đi dự tiệc, Phúc Thọ Trưởng công chúa cũng giúp nàng chặn đứng những kẻ muốn mượn cớ vào phủ thăm dò, thế nên những ngày này của Miểu Miểu trôi qua vô cùng thanh tịnh.
Cho đến ngày diễn ra cung yến.
Thái tử điện hạ mất tích ba tháng, nay rốt cuộc cũng bình an hồi kinh. Hoàng đế bệ hạ long nhan đại duyệt, trận cung yến này chính là được tổ chức để tẩy trần cho Thái tử.
Khi Phúc Thọ Trưởng công chúa dẫn Miểu Miểu tới nơi, trong điện đã ngồi chật kín người, chỉ còn thiếu Hoàng đế, Thái tử và các phi tần hậu cung. Thấy mẹ con nàng bước vào, cả điện xôn xao hẳn lên.
"Nghe nói Thái tử điện hạ đưa một mỹ nhân về, cũng không biết có phải thật không?"
"Mỹ nhân cỡ nào mà lại lọt vào mắt xanh của Thái tử điện hạ được nhỉ?"
"Lan Lăng Quận chúa cũng thật xui xẻo, sắp đến ngày đại hôn với Thái tử rồi mà lại nảy sinh cớ sự này."
"Quận chúa thì xui xẻo chỗ nào? Nàng kia xuất thân hèn mọn, cùng lắm thì dùng cỗ kiệu nhỏ khiêng vào Đông Cung làm thiếp là cùng, sao có thể lay chuyển được địa vị của Quận chúa?"
"Chuyện này chưa biết chắc được đâu, dù sao đó cũng là nữ tử đầu tiên được đích thân Thái tử điện hạ đưa về, chắc chắn phải có điểm khác biệt."
Nha đầu này cứ thế này, bảo bà làm sao yên tâm để nó gả vào Đông Cung cơ chứ?
Đang mải suy nghĩ thì Hoàng đế, Thái tử và các phi tần giá lâm.
Mọi người hành lễ, an tọa. Hoàng đế bệ hạ ngồi trên bảo tọa cao nhất, sau khi hàn huyên thăm hỏi Thái tử vài câu, ông đột nhiên chuyển tầm mắt xuống chỗ Tần Miểu Miểu đang ngồi nghiêm chỉnh phía dưới.
"Lan Lăng, ngươi đã gặp qua vị nữ tử cứu mạng Thái tử chưa?"
Ánh mắt Phúc Thọ Trưởng công chúa tối sầm lại, nhưng trên mặt vẫn duy trì vẻ ưu nhã đoan trang. Đức Minh Thái tử thì thong thả đặt chén trà xuống, cụp mắt chậm rãi đánh giá hoa văn trên chén.
Tần Miểu Miểu không rõ ngọn ngành đứng lên, đón lấy ánh mắt của Hoàng đế cữu cữu: "Ta từng gặp một lần ở Đông Cung rồi ạ."
Hoàng đế gật đầu, phân phó nội thị bên cạnh một tiếng. Tên nội thị lập tức lui ra ngoài. Một lát sau, một nữ tử mặc áo tím được dẫn vào trong điện.
"Dân nữ tham kiến bệ hạ."
"Ngươi đã cứu Thái tử của trẫm, muốn được ban thưởng thứ gì?"
Những người có mặt tại điện đều kinh hãi. Nữ tử này vậy mà lại là ân nhân cứu mạng của Thái tử điện hạ?!
Tần Miểu Miểu cũng chớp chớp mắt nhìn nữ tử áo tím không chớp mắt, trong ánh mắt ngập tràn sự tò mò. Hóa ra đây là người mà Đức Minh ca ca đưa về từ Bắc địa.
Nữ tử áo tím – chính là Khương Thanh – liếc nhìn Đức Minh Thái tử đang trưng ra vẻ mặt đạm mạc, rồi cúi đầu đáp: "Dân nữ thân là con dân Tề quốc, cứu Thái tử điện hạ là việc thuộc bổn phận, không dám nhận ban thưởng."
Tần Miểu Miểu nhấp một ngụm trà, đôi mắt hạnh tròn xoe sùng bái nhìn thiếu nữ thanh lệ tuyệt mỹ trước mặt.
Tỷ tỷ này thật là cao thượng quá đi, đến cả phần thưởng của Hoàng đế cữu cữu mà cũng không thèm. Nếu đổi lại là miêu mễ, chắc chắn miêu sẽ xin cữu cữu ban vị Ngự trù giỏi nhất cho miêu. Vị Ngự trù đó nấu cá ngon hơn Tiên Vị Các nhiều!
Nghĩ đến cá, tư duy của Tần Miểu Miểu bắt đầu bay bổng mờ mịt.
Khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt to tròn híp lại lười biếng, cả người tỏa ra hơi thở mềm mại thảnh thơi. Dáng vẻ ấy của nàng đã lọt trọn vào tầm mắt của vị Thái tử nãy giờ vẫn luôn bất động thanh sắc quan sát nàng. Tâm thần Thái tử khẽ động, những ngón tay đặt trên mặt bàn bất giác gõ gõ.
Thật muốn đưa tay xoa một cái.
Không được, cô là một Thái tử cao lãnh vững vàng, vạn vạn không thể chiếm tiện nghi của tiểu cô nương người ta.
Nhưng mà khoan đã, theo tư liệu bọn tâm phúc đưa tới, tiểu cô nương này là vị hôn thê của cô, loại vị hôn thê sắp thành thân đến nơi rồi ấy, vậy chắc là sờ một chút cũng không sao đâu nhỉ?
Cũng không được, tiểu cô nương người ta vẫn còn nhỏ, cô không thể hành xử như cầm thú được.
Trên bảo tọa, Thiên Thần Đế rất có hứng thú nhìn nữ tử dưới đài:
"Người ngươi cứu tuy là Thái tử Tề quốc, nhưng đồng thời cũng là nhi tử của trẫm. Trẫm ban thưởng cho ngươi, không chỉ vì trẫm là Hoàng đế Tề quốc, mà còn vì trẫm là một người cha."
Nghe giọng điệu từ ái, dạt dào tình cha con này của Thiên Thần Đế, các phi tần và các vị Hoàng tử ngồi dưới suýt chút nữa vặn nát chiếc khăn lụa trong tay. Sắc mặt Hoàng hậu cũng cứng đờ trong một chớp mắt.
Khương Thanh dường như do dự một lúc, khẽ giọng thưa: "Dân nữ thực sự có một chuyện muốn thỉnh cầu bệ hạ."
Vốn định đợi vun đắp tình cảm với vị Thái tử kia xong mới khôi phục thân phận, kết quả tên Thái tử đó lại hành xử chẳng theo lẽ thường. Nếu đã vậy, chỉ còn cách khôi phục thân phận trước.
Nàng ta lấy ra một miếng ngọc bội và một bức thư: "Mẫu thân dân nữ vốn là một y giả. Mười tám năm trước, bà từng cứu mạng một vị quý tộc. Trong khoảng thời gian chung đụng, hai người đã nảy sinh tình cảm và bái đường thành thân dưới sự chứng kiến của bằng hữu. Thế nhưng sau khi mẫu thân dân nữ mang thai, người nọ đột nhiên không từ mà biệt, chỉ để lại một miếng ngọc bội cùng một phong thư, dặn dò mẫu thân dân nữ đến Thượng Kinh tìm ông ấy."
Quý tộc Thượng Kinh sao? Thiên Thần Đế lộ vẻ trầm ngâm, đưa mắt nhìn miếng ngọc bội trên tay nàng ta: "Trong thư có nói rõ thân phận của người nọ không?"
Khương Thanh gật đầu: "Người đó nói họ Lý, tên Tín Chi, là An Quốc hầu ở Thượng Kinh." Nói đoạn, nàng ta hai tay dâng ngọc bội và phong thư lên.
Cả cung yến đột nhiên tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi người trên dưới bàn tiệc đều làm như vô tình hướng ánh mắt về phía vị Hoàng hậu đang trưng ra vẻ mặt ung dung, hoa quý.
An Quốc hầu Lý Tín Chi chính là nhân tài "lục nguyên cập đệ" duy nhất từ khi khai quốc đến nay, sau khi cùng Định Quốc công bình định Tấn quốc đã được phong làm An Quốc công. Ông là bá phụ ruột của Hoàng hậu nương nương đương triều, cũng là người đích thực khai sáng nền móng rực rỡ cho phủ An Quốc công.
Ông ấy vậy mà còn có một cô con gái sao? Thái tử điện hạ có biết chuyện này không?
Nếu đã biết mà ngài vẫn mang người được cho là con gái của An Quốc công về, lại còn đích thân sắp xếp chỗ ở, phải chăng ngài đang muốn bày tỏ sự bất mãn với hôn ước của mình và Lan Lăng Quận chúa?
Ánh mắt của các quý nữ liên tục lướt qua Thái tử điện hạ đạm mạc, Tần Miểu Miểu ngơ ngác, và Khương Thanh bình tĩnh thong dong.
Tần Miểu Miểu: ???
Sao tự nhiên nhiều người nhìn ta thế nhỉ?
Khác với đám quý nữ, các triều thần lại suy tính sâu xa hơn. Bọn họ kín đáo liếc nhìn Hoàng hậu ung dung trên cao cùng sắc mặt đang đen lại của Ngũ hoàng tử.
Luật pháp Tề quốc quy định, người thừa kế tước vị sẽ nhận một nửa tài sản, một nửa còn lại chia đều cho các con gái. Hơn mười năm trước, sau khi lão An Quốc công qua đời, vì ông không có con cái nối dõi nên toàn bộ tước vị cùng tài sản đều do con trai thừa tự thừa kế, tức đương nhiệm An Quốc công hiện nay.
Nếu nữ tử này thực sự mang cốt nhục của lão An Quốc công, vậy khối tài sản khổng lồ của An Quốc công phủ…
Ban đầu, ai cũng ngỡ Thái tử điện hạ mất tích ròng rã ba tháng, hồi kinh ắt hẳn sẽ rơi vào thế yếu. Nào ngờ thủ đoạn của ngài lại cao tay đến thế, chỉ bằng một chiêu đã chặt đứt đi một nửa nguồn tài chính từ nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu – cũng chính là chỗ dựa vững chắc của Ngũ hoàng tử.
Đám triều thần từng lén lút ngả theo phe Ngũ hoàng tử trong thời gian Thái tử mất tích giờ đây đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.
Hoàng đế cầm miếng ngọc bội và phong thư trong tay, trầm ngâm nói: "Đem thư xuống kiểm tra nét chữ, xác định xem có đúng là bút tích của lão An Quốc công không." Nói xong, ông quay sang Hoàng hậu: "Hoàng hậu xem qua ngọc bội này một chút, xem có phải là vật thuộc về lão An Quốc công hay không."
Hoàng hậu gượng cười, nhận lấy ngọc bội, ngắm nghía nửa ngày như thể đang cẩn thận xác nhận rồi mới đáp: "Bệ hạ, thời gian đã quá lâu, thần thiếp cũng không dám chắc chắn liệu đây có phải của bá phụ hay không."
Hoàng đế gật đầu: "Vậy truyền những người hầu thân cận lúc sinh thời của lão An Quốc công tới nhận diện đi."
Nụ cười của Hoàng hậu càng trở nên cứng đờ, biểu cảm dịu dàng hiền thục suýt chút nữa thì sụp đổ.
Quá trình xác nhận ngọc bội và bút tích đòi hỏi thời gian, thế nên Thiên Thần Đế bèn ban tọa cho Khương Thanh. Bởi thân phận chưa rõ ràng, nhưng lại mang danh ân nhân cứu mạng Thái tử, viên nội thị chần chừ hồi lâu, cuối cùng dưới ánh mắt ra hiệu của Hoàng hậu, hắn bèn sắp xếp cho nàng ta ngồi ngay phía sau Đức Minh Thái tử.
Đó vừa vặn là vị trí dành cho thê thiếp của ngài.
Ngay lập tức, vô số ánh mắt cổ quái đồng loạt dồn về phía Tần Miểu Miểu và Thái tử.
Tần Miểu Miểu: Đám sinh vật hai chân này phiền phức quá đi, sao cứ nhìn chằm chằm vào miêu thế nhỉ?
Nàng đang định đứng dậy đi dạo chỗ khác thì chợt nghe Đức Minh ca ca lạnh nhạt lên tiếng:
"Chuyển ghế của Khương tiểu thư sang bên khu vực của phủ An Quốc công đi."
Tần Miểu Miểu ngẩng đầu nhìn sang. Trái với vẻ tươi cười đáp lại nàng như mọi khi, Đức Minh Thái tử lại rũ mắt, thong thả nâng chén trà lên thưởng thức, làm như chén trà kia là món tuyệt phẩm chốn nhân gian.
Tần Miểu Miểu: Đức Minh ca ca từ lúc về hình như trở nên kỳ lạ quá?
Đức Minh Thái tử cúi đầu, vén lọn tóc ra trước tai, nhằm che đi vành tai đang đỏ ửng.
Sao vị hôn thê cứ nhìn cô mãi thế nhỉ? Chẳng lẽ nàng ấy thích cô sao?
Tâm tư của nữ nhi quả thật dễ bị nhìn thấu.
Nhưng khoan đã, chỉ là một nữ nhân thôi, tại sao cô lại phải vì nàng mà đặc biệt đổi chỗ của một nữ nhân khác?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



