Diệp Cửu Cửu ngồi hóng mát một lát rồi đi tắm, sớm lên giường đánh một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau, việc đầu tiên cô làm khi thức dậy là chạy ngay vào bếp. Mở tủ lạnh ra, cô ngỡ ngàng thấy trên ngăn kệ là những con trai xanh, sò điệp to bằng nắm tay, và cả những con ốc biển có hoa văn nâu đỏ hình ô vuông rất đẹp.
"Là ốc hương sao!" Diệp Cửu Cửu kinh ngạc. Những con ốc hương này cực kỳ lớn, mỗi con nặng gần cả cân, hình dáng hoàn hảo. Loại này mà đem ra chợ hải sản thì chắc chắn là hàng cao cấp hiếm có.
"May mắn quá!" Cô biết rõ loại ốc này rất đắt đỏ, nhất là hàng đánh bắt tự nhiên kích cỡ lớn thế này, giá có thể lên đến vài chục tệ một con, thậm chí hơn.
Diệp Cửu Cửu mừng rỡ, vớt từng con ốc hương cho vào chậu. Cảm giác này còn phấn khích hơn cả đi nhặt lộc biển. Cô khẽ reo lên: "Phen này phát tài rồi!"
Kiểm kê lại, cô có mười lăm con ốc hương, trai xanh và sò điệp mỗi loại khoảng hai mươi, ba mươi con, thêm một ít ngao hoa nữa. Tổng cộng cũng phải ba mươi cân hải sản.
"Mày đỉnh thật đấy!" Diệp Cửu Cửu hài lòng vỗ vỗ tủ lạnh: "Làm tốt lắm, lần sau phát huy nhé."
Tủ lạnh: "..."
Hôm nay lượng hàng khá nhiều nhưng quán chưa mở cửa, cô phải tìm cách bảo quản. Nhà không có bể sục chuyên dụng, cô đành cho ốc hương, trai xanh và sò điệp vào ngăn mát, thêm chút nước muối loãng để giữ độ tươi cho chúng.
Xong xuôi, cô đổ chỗ ngao hoa vào chậu nước sạch, thêm chút dầu ăn và muối để chúng nhả hết cát.
Vừa làm xong thì có tiếng gõ cửa phía trước. Diệp Cửu Cửu chạy ra thì thấy nhân viên giao hàng của tiệm đèn.
"Đây có phải số 99 ngõ Lê Hoa không ạ? Chúng tôi đến lắp đèn cho cô."
"Đúng rồi, mời các anh vào." Diệp Cửu Cửu mở cửa. Trong lúc thợ lắp đèn, các đơn hàng khác cũng lần lượt được giao đến, chẳng mấy chốc gian cửa hàng nhỏ đã chất đầy đồ đạc.
Bà chủ tiệm bên cạnh nghe tiếng gõ đập từ nhà cô bèn ló đầu ra xem: "Cô đang sửa sang lại cửa hàng à?"
Diệp Cửu Cửu đáp: "Không ạ, chỉ thay mấy cái đèn thôi."
Bà chủ ấy dựa vào khung cửa tiệm nhà mình, vừa cắn hạt dưa vừa hỏi: "Cô định mở cửa hàng thật đấy à?"
Diệp Cửu Cửu cười đáp: "Vâng, đợi khai trương mời chị qua thưởng thức nhé."
"Được." Bà chủ đáp hờ hững rồi lắc đầu quay về tiệm. Con ngõ này sâu quá, ngày thường chẳng có mấy người qua lại, nhiều cửa hàng đã đóng cửa rồi, nên họ cũng chỉ hóng chuyện cho vui mà thôi.
"Đừng để ý đến họ, cháu cứ lo việc của cháu đi." Lưu nãi nãi xách giỏ bước vào, thấy trong nhà chất đầy thùng các tông thì hỏi: "Mua những thứ này chắc tốn bộn tiền lắm nhỉ? Cháu còn tiền không? Bà cho vay."
"Cháu vẫn còn tiền ạ." Diệp Cửu Cửu biết ơn nhìn bà Lưu, người luôn nhiệt tình giúp đỡ mình: "Cháu cảm ơn Lưu nãi nãi."
"Bà với bà nội cháu thân nhau, cháu đừng khách sáo với bà làm gì." Lưu nãi nãi trìu mến nhìn Diệp Cửu Cửu. Bà đã nhìn cô lớn lên từ nhỏ. Cửu Cửu là do bà nội nhặt về, hai bà cháu nương tựa vào nhau sống qua ngày, không có người thân giúp đỡ, giờ chỉ còn lại một mình Cửu Cửu, một cô gái nhỏ thì làm được gì chứ? Bà giúp được gì thì sẽ giúp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
