Mẹ Lạc Lạc chưa được nếm thử nên không biết thực hư thế nào, cô ấy chỉ mong con trai chịu đi học: "Chủ quán, tôi thấy đây là nhà hàng, cô có thể bán cho tôi một phần cháo như hôm qua được không?"
"Nhà hàng đang tạm nghỉ để sửa chữa, hiện tại tôi không phục vụ khách." Diệp Cửu Cửu áy náy đáp.
Nghe nói không có cháo, nước mắt Lạc Lạc lại lã chã rơi: "Thế là đời cháu hết vui rồi..."
Diệp Cửu Cửu phì cười vì sự ngây ngô của cậu bé.
Mẹ Lạc Lạc cũng dở khóc dở cười: "Thôi đừng làm loạn nữa, chúng ta đến trường ăn, các bạn đang đợi con kìa."
Nhưng cậu bé chẳng nghe lọt tai lời nào, cứ nức nở vì bao công sức chạy đến mà không được ăn: "Con buồn lắm... không có cháo con không có sức đi học đâu..."
Người mẹ đau đầu thực sự: "Con đừng có bướng bỉnh thế, ồn ào quá."
"Con không bướng, con cũng không ồn." Cậu bé chớp mắt: "Con chỉ muốn ăn cháo thôi, ăn xong là con vui ngay, đi thi sẽ được điểm mười luôn."
Diệp Cửu Cửu lại cười: "Em thích đến vậy sao?"
"Thích lắm ạ." Cậu bé nắm lấy bàn tay trắng trẻo của cô: "Chị xinh đẹp ơi, chị nỡ lòng nào để một đứa trẻ đáng yêu như em phải buồn sao?"
"Hình như là... không nỡ thật." Dù cậu bé hơi ồn ào nhưng cách nói chuyện lại rất hóm hỉnh, khiến Diệp Cửu Cửu thấy quý mến. Cô cười bảo: "Tuy không có cháo, nhưng chị có món nghêu hấp trứng, em có muốn ăn thử không?"
Cậu bé lập tức nín bặt, nhảy cẫng lên: "Dạ có ạ!"
"Chờ chị một chút." Diệp Cửu Cửu bưng đĩa nghêu hấp trứng ra, kèm theo nửa bát cơm: "Ăn xong rồi phải ngoan ngoãn đi học đấy nhé."
"Em cảm ơn chị!" Cậu bé lau nước mắt, cầm đũa gắp trứng. Miếng trứng mềm mịn, trơn tuột vào miệng, cậu bé vừa ăn vừa tấm tắc: "Ngon quá đi mất!"
Thấy con trai cuối cùng cũng chịu ngồi yên, mẹ Lạc Lạc mới thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Cửu Cửu cũng múc một bát mời người mẹ: "Cô cũng nếm thử một chút nhé?"
Cô ấy định từ chối, nhưng tiếng nhai chóp chép và lời khen nức nở của con trai khiến cô ấy không kìm được. Nhìn đĩa trứng vàng ươm cùng những con nghêu béo ngậy, cô ấy vô thức nuốt nước miếng.
Lạc Lạc nhìn cái bát trống không của mẹ: "Mẹ ơi, mẹ ăn nhanh thế, mẹ ăn hết phần của mẹ rồi kìa."
Mẹ Lạc Lạc lúc này mới sực tỉnh, ngượng ngùng lau miệng: "Chủ quán, món này thực sự quá ngon. Tôi chưa từng ăn món trứng hấp hải sản nào tươi đến thế."
"Thịt nghêu béo ngậy, mềm ngọt, hương vị rất đậm đà. Tay nghề của cô thực sự xuất sắc, còn hơn cả những nhà hàng lớn mà tôi từng ghé qua." Vì tính chất công việc, mẹ Lạc Lạc thường xuyên lui tới các nhà hàng cao cấp, khẩu vị rất khắt khe, lời khen của cô ấy chắc chắn là thật lòng.
Cậu bé mập mạp liếm môi, vẻ mặt đầy thỏa mãn: "Siêu ngon luôn ạ!"
Diệp Cửu Cửu mỉm cười nhận lời khen: "Cảm ơn hai mẹ con đã ủng hộ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










