Chiếc lò nướng tích hợp chức năng hấp này là do cô mua cho bà ngoại, nhưng bà cũng chẳng mấy khi dùng tới.
Trong lúc chờ đợi, Diệp Cửu Cửu chia số nghêu còn lại thành hai phần mang sang biếu bà Lưu và bà Trương ở phía sau. Họ vốn là những người hàng xóm thân thiết, luôn giúp đỡ cô từ khi bà ngoại qua đời. Sau khi xác nhận hải sản này an toàn, cô muốn chia sẻ chút quà ngon với họ.
Khi cô quay về, món nghêu hấp trứng cũng vừa chín tới. Diệp Cửu Cửu mở lò, một luồng hơi nóng mang theo hương thơm dịu của trứng ập đến. Cô lùi lại một bước, đợi hơi nóng tản bớt rồi mới cẩn thận bưng đĩa ra.
Gỡ bỏ lớp màng bọc, mùi thơm nồng nàn của trứng quyện với vị ngọt thanh của hải sản lan tỏa khắp gian bếp. Mặt trứng mịn màng, phẳng lỳ, không một vết rỗ, trông vô cùng bắt mắt.
Diệp Cửu Cửu dùng thìa vỗ nhẹ lên bề mặt, đĩa trứng rung rinh như thạch. Cô múc một thìa nếm thử. Trứng hấp vừa độ, mềm tan trong miệng, xen lẫn vị tươi ngọt đậm đà của thịt nghêu. Hậu vị ngọt dịu, thanh tao, không hề gây ngán mà trái lại còn tôn lên sự tinh tế của món ăn.
"Ngon tuyệt!" Cô đang tự đắc với tay nghề của mình thì bỗng nghe tiếng gõ cửa dồn dập từ phía nhà hàng. Cô vội chạy ra thì thấy cậu bé mập mạp hôm qua đang níu chặt tay nắm cửa, khóc lóc thảm thiết.
Cậu bé vừa khóc vừa gào lên: "Con chưa được ăn sáng, con không muốn đi học mẫu giáo đâu!"
Mẹ cậu bé mồ hôi nhễ nhại, cố sức kéo con đi: "Lạc Lạc, ngoan nào, đến trường rồi chúng ta ăn."
Cậu bé hét to hơn: "Ở trường không có món đó!"
Người mẹ đã mệt lử sau một hồi giằng co: "Ở trường có bánh mì, xôi, bánh bao, cả món cháo con thích nữa mà."
"Cháo ở đó không ngon bằng ở đây!" Từ sau khi ăn món cháo cua của Diệp Cửu Cửu, cậu bé cứ nhớ mãi không quên, ăn cháo nơi khác đều thấy nhạt nhẽo.
Thấy cửa mở, cậu bé như con lươn béo lách ngay vào trong: "Sao giờ chị mới mở cửa? Em gõ muốn gãy tay rồi đây này."
"Chị không nghe thấy." Diệp Cửu Cửu hỏi: "Sao em lại chạy đến đây?"
Cậu bé mặt đỏ bừng, vén mớ tóc bết mồ hôi: "Em đến ăn món cháo ngon hôm qua ạ."
Diệp Cửu Cửu ngẩn người: "Ăn cháo sao?"
"Hôm qua chúng ta đã hẹn rồi mà." Cậu bé lo lắng nhìn cô, mếu máo: "Chị quên rồi ạ?"
Diệp Cửu Cửu cười gượng, không ngờ đứa trẻ này lại để tâm đến thế.
Mẹ Lạc Lạc áy náy lên tiếng: "Chủ quán, thật xin lỗi vì đã làm phiền cô. Sáng nay nó cứ quấy mãi, nhất quyết đòi ăn cháo cô nấu mới chịu đi học. Nó chạy nhanh quá, tôi cản không kịp."
Nếu cô nhớ không lầm, nhà cậu bé ở phố khác, đi vòng qua đây cũng mất mười lăm phút. Trời nóng thế này mà chạy bộ đến chỉ để ăn cháo sao? "Món cháo hôm qua... ngon đến thế cơ à?"
"Ngon lắm ạ!" Cậu bé không biết dùng từ ngữ gì để tả vị tươi của cua, chỉ khẳng định chắc nịch: "Đó là món cháo ngon nhất em từng ăn, cháo ở nhà chán ngắt."
"Chắc là do hải sản tươi thôi." Diệp Cửu Cửu thầm nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
