Suốt thời gian cô về chăm sóc bà cũng không thấy gì lạ, hình như mọi chuyện chỉ bắt đầu sau trận mưa rào xối xả suốt đêm hiếm gặp hôm kia. Liệu giữa chúng có mối liên hệ nào không?
Diệp Cửu Cửu lo lắng nhìn nó: "Mày không có ý đồ xấu gì chứ?"
Tủ lạnh vẫn im lìm.
Cô bối rối gãi đầu, hoàn toàn không hiểu nổi tại sao hải sản lại xuất hiện theo cách này. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thế giới rộng lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra, một cái tủ lạnh thì có thể có ý đồ xấu gì được? Biết đâu nó thấy hải sản đắt đỏ nên muốn tặng cô một ít thì sao?
Không giải thích được thì đành chấp nhận vậy.
Diệp Cửu Cửu bắt đầu kiểm kê số nghêu trong tủ. Đây đều là loại nghêu hoa thường thấy, nhưng kích thước lại lớn hơn hẳn bình thường, gần bằng lòng bàn tay, vỏ cứng cáp, nhẵn bóng và trông cực kỳ tươi.
Cô cẩn thận đếm, tổng cộng có năm mươi con, nặng cũng phải mười mấy cân. Nghĩ đến những con nghêu béo mập này, cô lại thấy thèm. Trong đầu cô lập tức hiện ra hàng loạt món ngon: nghêu hấp trứng, canh nghêu nấu bí đao, nghêu xào cay, hay cháo nghêu nấu với bạc hà... món nào cũng đơn giản mà hấp dẫn.
Nhưng vì đêm đã khuya, cô đành nén cơn thèm, cất số nghêu hoa này vào ngăn bảo quản để dành cho ngày mai.
Trở về phòng nằm xuống, lòng cô vẫn còn chút xao động. Đêm đó, Diệp Cửu Cửu mơ thấy mình đang đứng giữa một vùng biển xanh biếc, nước trong vắt đến mức nhìn rõ từng đàn cá đủ màu bơi lội.
Đúng lúc cô đang ngỡ ngàng vì mình có thể đứng trên mặt nước, chiếc tủ lạnh đột nhiên xuất hiện, rồi biến thành một vòng xoáy biển sâu. Vô số hải sản ùa về phía cô, khiến cô phấn khích vớt suốt cả đêm.
Dù "làm việc" cả đêm trong mơ nhưng sáng hôm sau Diệp Cửu Cửu vẫn thức dậy với tinh thần sảng khoái. Cô ngạc nhiên nhìn mình trong gương: làn da trắng hồng, rạng rỡ, chẳng hề có dấu hiệu của việc thức khuya.
"Lạ thật đấy." Diệp Cửu Cửu vỗ nhẹ lên khuôn mặt căng mịn. Tối qua ăn cua cay cô còn lo sẽ nổi mụn, không ngờ da dẻ lại đẹp hơn.
Cô chỉ tặc lưỡi cho rằng do nước ở quê trong lành nên dưỡng người, không nghĩ ngợi nhiều mà đi thẳng vào bếp. Cô háo hức mở tủ lạnh ra, nhưng bên trong trống trơn, chẳng có thêm gì cả. Quả nhiên giấc mơ và hiện thực luôn trái ngược nhau.
Cô buông thõng vai, thở dài thất vọng. Xem ra giấc mộng tự do ăn hải sản vẫn còn xa vời lắm.
Diệp Cửu Cửu lắc đầu xua tan ý nghĩ đó rồi lấy số nghêu hoa đã bảo quản ra. Con nào con nấy béo mập, chắc nịch, nhìn qua lớp vỏ cũng thấy được độ tươi ngon. Cô nóng lòng muốn nếm thử hương vị của chúng ngay lập tức.
Cô quyết định tự thưởng cho mình một bữa sáng thịnh soạn. Lục tìm thực phẩm trong nhà, cô thấy chỉ còn trứng gà, dưa chuột và mướp đắng do bà Lưu tặng, vậy là đủ để làm món nghêu hấp trứng và dưa chuột trộn đơn giản.
Đầu tiên, cô lấy mười lăm con nghêu hoa rửa sạch lớp vỏ, cho vào nước sôi luộc đến khi chúng vừa mở miệng thì nhanh chóng vớt ra. Vì nghêu rất lớn nên cô chỉ giữ lại phần thịt béo ngậy.
Tiếp theo, Diệp Cửu Cửu lấy năm quả trứng gà đánh tan, thêm nước ấm và chút muối, khuấy đều rồi đổ vào đĩa sâu lòng đã phết một lớp dầu mè mỏng. Cô nhẹ nhàng hớt bỏ bọt khí trên bề mặt, xếp thịt nghêu vào rồi đậy màng bọc thực phẩm, cho vào lò hấp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)