Khi ở nhà Triệu Dương còn chưa bao giờ rửa chén bát, Đoàn Đoàn đứng một bên nhíu chặt khuôn mặt nhỏ lại, mười phần khẩn trương nói: “Anh tiểu Dương, anh đừng làm vỡ chén của mẹ em đó.”
Đồ vật dính nước rửa bát, khi cầm trên tay sẽ rất trơn.
Triệu Dương rửa một lúc liền quen tay hơn, cậu nhìn thấy Phó Vãn ở một bên đang đổ nước pha mì đi thì nhắc nhở: “Đầu bếp Phó, tôi tặng cô một kiến nghị vô cùng chân thành. Nếu cô muốn mở quán ăn vặt thì đừng bày ở chỗ này, tôi cảm thấy nơi đây không may mắn lắm.”
Triệu Dương cảm thấy mình ở trước mặt một đại sư phong thuỷ nói như thế có chút giống như đang múa rìu qua mắt thợ, nhưng cậu ấy vẫn nói tiếp: “Nói thật với cô, khoảng thời gian trước đó tôi cùng bạn thân đến Phúc Mãn Lâu ăn cơm, kết quả là bạn thân tôi bị tai nạn giao thông ở ngay chỗ cây hoè già này.”
Triệu Dương nhớ lại ngày ấy, cảm thấy vô thường thảm thương, đầy thổn thức nói: “Xe bạn tôi bị đ.â.m cho nát đầu, chưa đến 30 giây liền bốc cháy.”
Tình huống lúc ấy quá nghiêm trọng, xe của Triệu Dương đi theo phía sau, đến nơi thấy xảy ra chuyện thì lập tức nhảy xuống xe, dưới sự trợ giúp của một vài người qua đường, liều c.h.ế.t lôi anh em tốt mặt đầy m.á.u ra khỏi ghế lái, vừa lôi được người ra thì xe cũng bùng cháy.
Triệu Dương có chút thương tâm: “Hiện giờ bạn tốt của tôi còn đang nằm trong bệnh viện, vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.”
Phố mỹ thực cách vách lẽ ra bây giờ đã chuẩn bị khai trương cũng vì việc này mà hoãn đến cuối năm nay.
Triệu Dương để chén đã rửa vào chậu nước sạch để tráng bát, thần thần bí bí nói: “Sau đó tôi đã đi điều tra, thì ra đầu hẻm này đã có tới bảy, tám vụ tai nạn giao thông, không c.h.ế.t thì cũng trọng thương.”
Nơi này thật sự quá xui xẻo!
“Hu hu hu, Triệu Dương, là tớ đây, là tớ đây mà, cậu nhìn tớ đi!”
Đoàn Đoàn theo bản năng nhìn sang người thanh niên mặt đầy m.á.u đang sốt ruột vây quanh Triệu Dương.
Anh trai mặt đầy m.á.u duỗi tay muốn chạm vào bả vai của Triệu Dương, tay lại xuyên qua thân thể của cậu ấy, anh ta càng bi thống: “Không chạm vào được, chẳng lẽ tôi đã c.h.ế.t rồi sao?”
“Triệu Dương, ba mẹ tớ thế nào rồi? Có phải mẹ tớ đã khóc đến phát ngất rồi không?”
Anh ta nhìn sang Phó Vãn đang ngồi một bên bình tĩnh ăn mì, chỉ hận rèn sắt không thành thép, quay sang phun tào với Triệu Dương, mặc kệ cậu ấy có nghe được không: “Triệu Dương, thằng nhóc như cậu ngu xuẩn thì đã đành, nhưng vì sao anh trai chị dâu cậu đều là người thông minh mà còn bị đồ thần côn này lừa gạt thế?”
Tiết Định Khôn có chút không dễ chịu nhìn theo bạn tốt ngồi lên xe rời đi, lại lập tức nhìn sang Đoàn Đoàn, nỗ lực đè lại giọng nói sao cho dễ nghe hơn: “Bạn nhỏ Đoàn Đoàn~”. Xui thay, thanh âm không thấy nhẹ nhàng hơn mà không hiểu sao lại có chút quỷ dị.
“Mẹ, mẹ ơi, Đoàn Đoàn muốn về nhà, con… con mệt mỏi.” Đoàn Đoàn nôn nóng thúc giục.
Phó Vãn rũ mắt nhìn con trai, cậu bé đã gấp đến gương mặt đỏ bừng bừng, tay nhỏ gắt gao túm lấy góc áo cô, cô trấn an nói: “Ừ, chúng ta về nhà thôi.”
Bọn họ không mang theo quá nhiều đồ đạc, cứ để toàn bộ vào xe đẩy là được.
Chờ thu dọn xong, Đoàn Đoàn bỗng nhiên chú ý tới Phó Vãn vừa mới pha một gói mì khác.
Phó Vãn đặt bát mì ở dưới gốc cây hoè, lạnh nhạt nói: “Chúng ta cứ để tạm bát mì này ở đây, về nhà trước đã.”
Đoàn Đoàn có chút áy náy nhìn Phó Vãn, mì ăn liền cũng cần có tiền mới mua được, hình như cậu bé làm lãng phí tiền rồi.
Tiết Định Khôn có chút thất vọng, anh ta bị giam ở cây hoè già này cũng gần hai tháng rồi, chỉ duy nhất nhóc Đoàn Đoàn kia nhìn thấy anh ta, kết quả là giờ nhóc đó cũng đi rồi.
Thơm quá đi…
Mũi của Tiết Định Khôn khẽ giật, nhìn chằm chằm bát mì kia.
Tiết Định Khôn phát hiện anh ta không thể ăn đồ ăn của con người nữa, lúc trước có người qua đường không uống hết trà sữa thì tùy tiện vứt ở dưới tàng cây, anh ta cũng thử uống nhưng không thể uống nổi.
Trên bát mì đỏ thẫm còn đặt một đôi đũa, giống như là cố ý để lại.
Tiết Định Khôn cầm lấy đũa gắp một ít cho vào miệng nếm thử, vị dưa chua quen thuộc của mì Khang sư phụ ồ ạt tiến vào khoang miệng, đôi mắt của Tiết Định Khôn bỗng sáng rực lên!
“Con mẹ nó! Mình ăn được rồi!”
Tiết Định Khôn quay đầu nhìn thân ảnh đã đi khuất của hai mẹ con Phó Vãn, lại quay lại nhìn mì gói nóng hổi được đựng trong bát chữ “Thọ” màu đỏ thẫm, cuối cùng đưa ra kết luận ---
“Không lẽ cái chén chữ ‘Thọ’ này chính là một pháp khí?”
“Mẹ, con có chút mệt.” Đoàn Đoàn không đẩy nổi xe nữa, hơi chán nản buông hai tay ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


