Phó Vãn dùng một tay đẩy xe: “Không sao”
Đoàn Đoàn nhìn Phó Vãn đầy mong chờ: “Con sẽ lớn lên thật nhanh, giúp mẹ đẩy xe ạ.”
Phó Vãn nhìn ánh mắt non nớt nhưng đầy kiên định của Đoàn Đoàn, đứa nhóc lạc quan nhìn về phía trước này luôn có thể dễ dàng đánh vỡ khoảng cách vô hình giữa hai người.
Phó Vãn vuốt đầu cậu bé, ừ một tiếng.
Nhóc con giống như nhận được sự khích lệ vô cùng lớn, nhảy nhót giữa đường phố vắng vẻ, nói tiếp: “Con không chỉ giúp mẹ đẩy xe, còn sẽ bảo vệ mẹ không bị kẻ xấu bắt nạt!”
Phó Vãn lại hỏi: “Đoàn Đoàn, vậy nếu có người ăn cơm bá vương của chúng ta thì phải làm sao bây giờ?”
Đoàn Đoàn có chút không hiểu mà nghiêng đầu: “Ăn cơm bá vương là cái gì ạ?”
Phó Vãn: “Chính là ăn cơm không trả tiền đấy.”
Đoàn Đoàn lập tức nói: “Nếu người đó không trả tiền thì, thì… Bắt ba mẹ người đó tới trả tiền, để ba mẹ người đó dạy dỗ, đó không phải là hành vi của một đứa trẻ ngoan.”
Mua đồ thì phải trả tiền, Đoàn Đoàn cho rằng đây là chuyện theo lẽ thường tình, cái đầu nho nhỏ của cậu bé không hiểu được vì sao lại có người muốn ăn mà không muốn trả tiền.
Phó Vãn cong môi mỉm cười: “Ừ, dám ăn cơm bá vương của chúng ta, thì bắt ba mẹ hắn tới trả tiền.”
Chỗ bọn họ bày quán cách tiểu khu cũng không xa, đi khoảng mười phút là đã đến nhà.
Sáng sớm ngày mai sẽ hỏa táng bà Vương ở nhà tang lễ, cho nên phải đợi đến ngày mai mới dọn rạp đám tang được, lúc hai mẹ con trở về còn nhìn thấy mấy người hàng xóm đang ngủ gật, mấy bàn khác còn có tinh thần ngồi đánh mạt chược vô cùng hăng say.
Cất dọn đồ đạc xong, Phó Vãn dẫn Đoàn Đoàn lên phòng.
Đoàn Đoàn vừa mới đến cửa đã nghe được Thu Thu đang ở trong phòng ngủ của cậu bé hát bài “Thỏ con ngoan ngoãn”.
Cậu bé có chút mệt nhọc, bước vào cửa lập tức ngoan ngoãn vào phòng tắm để đánh răng.
Hệ thống mỹ thực vô cùng hưng phấn: [Ký chủ, cô mau đến xem khen thưởng đã đạt được đi!]
Phó Vãn mở chiếc tủ lạnh nhỏ được Dương Chấn Vinh mua sắm sẵn cho, tủ lạnh vốn dĩ trống không giờ đã xuất hiện thêm mấy loại đồ ăn.
[5 cân tôm], [3 cân thịt bò nội Mông Cổ], [30 quả trứng gà ta], [1 cân nấm Tùng Nhung], [1 cân ớt cay].
Hệ thống mỹ thực đắc ý hỏi: [Ký chủ, cô thấy sao?]
Đối với người Huyền môn đã tích cốc, thành thật mà nói thì không có gì khác nhau.
Phó Vãn bình tĩnh: “Khá tốt.”
Đoàn Đoàn không để ý đến điều đó, cậu bé tò mò tiến lại gần tủ lạnh, kiễng chân để nhìn vào bên trong. Đôi mắt tròn xoe của cậu bé hiện rõ sự ngạc nhiên khi thấy tủ lạnh đầy ắp thức ăn: “Mẹ, sao tự nhiên tủ lạnh lại có nhiều đồ ăn thế ạ?” Đoàn Đoàn hỏi, mắt vẫn không rời khỏi những món ăn bên trong. Tôm, thịt, trứng gà và rau xanh đều có đủ, dù cậu bé nhớ rõ cả ngày mẹ không hề đi chợ hay mua sắm gì.
Đoàn Đoàn bắt đầu để trí tưởng tượng của mình bay xa. Cậu bé liên tưởng đến những khả năng đầy kỳ lạ, và khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu lộ rõ nét lo lắng. Tuy cậu không sợ Thu Thu, nhưng khi nghĩ đến những con quỷ khác, cậu không khỏi run rẩy. Nhưng rồi cậu tự an ủi mình: "Nếu có một con quỷ nào đó cho mình nhiều đồ ăn thế này, chắc chắn đó phải là một con quỷ tốt bụng."
Trong khi Đoàn Đoàn vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ, Phó Vãn đã nhẹ nhàng đóng lại cửa tủ lạnh. Cô khẽ nói: “Tiếc là không có trái cây.” Câu nói này kéo Đoàn Đoàn trở lại thực tại. Cậu bé lập tức quay sang hỏi mẹ: “Mẹ thích ăn trái cây gì ạ?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Phó Vãn thoáng bối rối. Trong tâm trí cô, những ký ức về người cha hiền lành bỗng ùa về. Cô nhớ về người đàn ông ấy, lúc nào cũng bận rộn với công việc nhưng vẫn dành thời gian để chăm sóc cô. Những buổi tối khi cô làm bài tập, cha luôn mang vào những đĩa trái cây đã rửa sạch. Mẹ cô thì thường chuẩn bị những món trái cây thập cẩm đẹp mắt, trang trí thêm chiếc dĩa nhỏ bạc mà cô thích nhất.
“Ngày trước, mẹ thích ăn đào, táo và nho,” Phó Vãn đáp, giọng nói hơi trầm tư, như chìm vào ký ức xưa cũ.
“Vậy bây giờ mẹ không thích nữa sao?” Đoàn Đoàn ngập ngừng hỏi, đôi mắt cậu bé ánh lên vẻ lo lắng. Cậu không dám hỏi thẳng liệu có phải vì sinh mình ra mà mẹ không còn thích ăn trái cây nữa không.
Phó Vãn nhìn con, mỉm cười dịu dàng. “Hiện tại… mẹ đặc biệt thích ăn quả nho,” cô trả lời, khiến Đoàn Đoàn thở phào nhẹ nhõm. Nụ cười của mẹ luôn là thứ xoa dịu lòng cậu bé mỗi khi cảm thấy bất an.
Sau đó, khi Đoàn Đoàn bắt đầu tỏ ra buồn ngủ, Phó Vãn khuyên con nên về phòng ngủ sớm. Cô ngồi thiền trên giường, lắng nghe những âm thanh từ phòng bên. Bài hát thiếu nhi quen thuộc “Thỏ con ngoan ngoãn” cuối cùng cũng dừng lại, nhưng tiếng Đoàn Đoàn lăn qua lăn lại trên chiếc giường nhỏ vẫn vọng tới tai cô.
Phó Vãn nhẹ nhàng duỗi tay ấn xuống nệm, cảm nhận sự cứng rắn của nó. Cô thầm nghĩ, liệu điều kiện của căn phòng thuê tạm bợ này có khiến Đoàn Đoàn khó ngủ không, hay có điều gì khác? Một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên, khe khẽ nhưng rõ ràng, rồi cửa phòng cô từ từ mở ra...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










