Phó Vãn biết Lý Mỹ Phượng là người phụ nữ tốt bụng, cô hơi mỉm cười, nói: “Hai ngày này tôi sẽ xử lý ổn thỏa.”
Triệu Dương nhìn nụ cười nhạt nhẽo trên môi của Phó Vãn, không hiểu sao mà thấy cả người lông tơ dựng đứng.
Nụ cười này không khác gì mấy với nụ cười khi cô ở viện phúc lợi Ái Thiên Sứ, rõ ràng đều là kiểu cười điềm đạm lại xa cách, nhưng cậu ấy cứ cảm thấy… Phó Vãn có chút tà tính.
Hai vợ chồng Triệu Côn Minh nghĩ bây giờ đã là nửa đêm, đúng thật là không tiện lắm, có lẽ làm pháp sự còn cần vài thứ linh tinh, lại phải xem ngày tháng, vì vậy cũng không nghĩ nhiều.
“Nhưng mà đầu bếp Phó này, ngày mai chồng tôi được mời đi ăn tiệc đầy tháng, tôi ở lại giúp cô làm pháp sự được không?” Lý Mỹ Phượng hỏi.
Trong thâm tâm cô ấy thực sự cũng không muốn đi dự tiệc đầy tháng, không phải là vì ghen ghét bạn thân có hai đứa con cả trai lẫn gái, chỉ là cô ấy cũng sẽ vừa khổ sở vừa hâm mộ, cho nên cô ấy không nghĩ đi, muốn cùng Phó Vãn đưa tiễn mấy em bé này một đoạn đường cuối, chỉ để cho chồng mình cùng em chồng đến chỗ hẹn.
Phó Vãn lời ít mà ý nhiều: “Đều đi cùng đi.”
Ba người như có suy nghĩ gì, cuối cùng gật gật đầu, trong lòng lại âm thầm suy đoán.
Đối diện với ánh mắt muốn nói lại thôi của Lý Mỹ Phượng, trước khi cô ấy kịp mở miệng, Phó Vãn đã hiểu rõ mà nói: “Về phần con gái trong số mệnh của vợ chồng hai người, hồn trận tiêu tan thì tự nhiên sẽ tới thôi.”
Có những lời này, rốt cuộc trên khuôn mặt Lý Mỹ Phượng cũng hiện ra nụ tươi cười tươi, giống như vừa được uống thuốc an thần.
Phó Vãn mặt không đổi sắc nói: “Một chén 1888 tệ, tổng cộng là 5664 tệ.”
Hệ thống mỹ thực: [!!!!]
Ông trời của tôi ơi!
Này là loại bà chủ lòng dạ hiểm độc gì đây…
Công phu sư tử ngoạm như vậy ?? Cô xác định ??
Nó từng đi theo vô số ký chủ, lần đầu làm nhiệm vụ, một chén cơm chiên trứng bán với giá 100 tệ đã bị thực khách mắng là giá trên trời rồi.
Bây giờ chỉ một bát mỳ gói không có thêm bất kỳ kỹ thuật chế biến gì mà đòi tận 1888 tệ?
Đây chính là thời khắc đỉnh cao của Khang sư phụ! Ông chủ của Khang sư phụ chắc nửa đêm cũng phải cười tỉnh cả giấc.
Triệu Côn Minh cả kinh: “Một chén 1888 tệ?”
Rẻ như vậy sao?
Ở trong vòng tùy tiện mời một thiên sư tới cửa nhà thì giá khởi điểm cũng phải hơn một vạn tệ rồi, thiên sư tới từ Kinh Thị lại càng đắt giá, lót nền cũng đã mấy chục vạn tệ.
Trước tiên không nói tới việc Phó Vãn có thực sự có bản lĩnh hay không, chỉ là thời điểm phát hiện nhà anh ấy có chôn xác trẻ em dưới giàn nho, cô cũng ra giá chỉ dừng ở 5 con số.
Một chén mì này cho dù là 18888 tệ cũng không có gì quá đáng!
Quán nghèo của Phó Vãn, cho dù kiếm được nhiều cũng đều cầm không ấm tay.
Phó Vãn muốn thử xem, có thật là dựa vào hệ thống mỹ thực này sẽ kiếm được tiền hay không.
Vì vậy Phó Vãn gật gật đầu: “Đúng vậy, một chén 1888 tệ.”
Triệu Côn Minh vừa cầm lấy điện thoại, Triệu Dương đã đi trước một bước, chuyển 6000 tệ vào điện thoại cho Phó Vãn.
Giây tiếp theo, di động của Phó Vãn liền truyền đến thanh âm thông báo tin nhắn.
Hệ thống mỹ thực hoá đá luôn rồi.
Đoàn Đoàn dùng ánh mắt sùng bái nhìn Phó Vãn, mẹ thật là lợi hại!
Về sau cậu bé cũng muốn trở thành một người có thể kiếm được rất rất nhiều tiền.
Phó Vãn nhìn màn hình di động, nhắc nhở: “Thừa tiền rồi.”
Triệu Dương cười he he, cậu ấy giơ một bên chân lên, kéo chiếc tất cao cổ xuống dưới, lộ ra một vòng bầm xanh trên cổ chân: “Đầu bếp Phó, cô xem xem chân này của tôi có thể giải quyết được không?”
Triệu Dương khóc không ra nước mắt: “Sáng nay tôi ngủ dậy thì thấy cổ chân bị xanh lại như vậy, tôi nhớ rõ tôi chỉ dùng chân này đá bao nilon thôi, nhưng làm sao mà tôi biết được bao nilon đó lại đựng t.h.i t.h.ể của thai nhi chứ.”
Sau khi phát hiện, cậu ấy cũng đã xin lỗi rồi mà.
Phó Vãn nhìn Triệu Dương, giơ tay điểm ở giữa lông mày của cậu ấy: “Có thể, ngày mai là ổn rồi.”
Tức khắc Triệu Dương cảm thấy thoải mái hơn nhiều, cậu ấy tươi cười vô cùng xán lạn nói tạm biệt với Phó Vãn và Đoàn Đoàn.
“Đứng lại.” Âm thanh lãnh đạm của Phó Vãn vang lên, cô liếc xéo một cái: “Rửa chén cho sạch đi.”
Triệu Dương ngốc tại chỗ luôn rồi: “A?”
Hệ thống mỹ thực cũng ngây người: [hả?]
Làm gì có bà chủ nhà nào bắt khách hàng của mình ăn xong phải đi rửa chén đây!!
Triệu Côn Minh dìu vợ mình lên xe, đầu cũng không thèm quay lại mà chỉ ném ra một câu: “Tiểu Dương, đi rửa chén đi!”
Triệu Dương nhìn anh trai chị dâu của mình nhanh nhẹn trèo lên xe, còn tiện tay đóng luôn cả cửa xe: “…”
“Em giúp anh tiểu Dương đổ nước rửa chén ạ.” Đoàn Đoàn nhiệt tình lấy ra một bình nước rửa chén từ trong ngăn tủ, đổ vào trong chậu nhựa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







