Cổ nhân có câu, không bột đố gột nên hồ. Cô cũng không thể chỉ nấu một nồi nước, cho khách hàng uống nước sôi đâu đúng không? Như này nếu mà dám lấy tiền của khách thì cô thật sự sẽ không bị đánh sao?
Hệ thống lo lắng sốt ruột : [Ký chủ, cô như thế này liệu có trở thành đầu bếp được không đó?]
Phó Vãn không trả lời.
Lý Mỹ Phượng nhìn sang Đoàn Đoàn đầu tiên, Triệu Côn Minh và Triệu Dương thì nhìn chằm chằm Phó Vãn.
Cả ngày hôm nay đầu óc Triệu Dương chỉ toàn là hình ảnh đáng sợ về cái trừng mắt của xác c.h.ế.t trẻ con kia, cậu ấy lập tức không dám giấu diếm một chút mà kể hết những chuyện xảy ra hôm qua cho Phó Vãn.
Triệu Côn Minh trầm giọng nói: “Phó nữ sĩ, hôm trước lúc ở viện phúc lợi Ái Thiên Sứ cô cố ý nhắc nhở tiểu Dương, bây giờ có thể cùng chúng tôi tâm sự một lúc không?”
Phó Vãn làm như không nghe thấy, cô lấy từ trong ngăn tủ ra mấy cái chén mua được ở chợ bán sỉ.
Triệu Côn Minh và vợ liếc nhau, Lý Mỹ Phượng tiến lên một bước, suy nghĩ tìm một chút rồi sửa lại lời: “Phó đại sư?”
Nhưng vẫn không nhận được bất kì câu trả lời nào như trước.
Ba người có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nếu Phó Vãn không muốn quản chuyện này thì sao lại nhắc nhở họ? Nhưng hôm nay bọn họ tới đây, cô lại không thèm nói một lời là sao?
Triệu Dương nhìn Phó Vãn đứng nấu nước ở trước xe đẩy đồ ăn, cậu ấy gãi gãi đầu, mang lòng thử nghiệm mà kêu lên: “Đầu bếp Phó?”
Phó Vãn ngước mắt lên nhìn cậu ấy, đạm nhiên trả lời: “Ừ, là tôi.”
Đồng tử của hệ thống mỹ thực chấn động: […. Trâu, quá trâu bò!]
Phó Vãn thế mà phản ứng lại với bọn họ!
Triệu Dương cảm thấy có chút ...ba chấm, trong nhà gặp chuyện quỷ quái còn chưa tính, quan trọng là người mà bọn họ khổ cực tìm kiếm lại không phải đại sư, mà là… đầu bếp?
Lúc này nước trong nồi đã sôi, kêu lên từng tiếng ùng ục ùng ục, hơi nóng đua nhau bốc lên.
Triệu Côn Minh có nhiều năm kinh nghiệm trên thương trường trong nháy mắt hiểu ra, anh ấy vô cùng biết điều nói với vợ và em trai mình: “Mọi người đều đói bụng, không bằng ngồi đây ăn chút mì sợi?”
Triệu Dương nhìn chằm chằm cây hoè già kia bỗng nhớ tới điều gì, khuôn mặt cậu ấy như nhăn thành một mảnh, nơi này không phải chính là nơi mà anh em tốt của cậu ấy xảy ra tai nạn giao thông sao? Có phải Phó Vãn còn biết được nơi này từng xảy ra chuyện gì hay không?
Triệu Dương nhận được ánh mắt cảnh cáo của Triệu Côn Minh, liền rầu rĩ nói: “Vậy cho tôi một chén bò kho đi.”
Chọn món xong, ba người cũng không chê quán ven đường đơn sơ, liền ngồi xuống bàn nhỏ trước mặt.
Đoàn Đoàn vô cùng cao hứng, cậu bé không nghĩ nhanh như vậy đã có khách.
Đoàn Đoàn ngó trộm anh trai trẻ tuổi mặt đầy m.á.u kia, cậu bé nhất định phải đề phòng người này phá hư việc buôn bán của mẹ!
Đoàn Đoàn ngẩng đầu nhìn Phó Vãn, mười phần chờ mong hỏi: “Mẹ ơi, con có thể giúp mẹ cái gì không?”
Phó Vãn ra hiệu: “Mở rương ra đi.”
Đoàn Đoàn nhanh nhẹn lấy ra một thùng giấy mua ở chợ bán sỉ, dùng d.a.o nhỏ rạch băng dính trên thùng ra, lộ ra các loại mì gói đủ màu ở bên trong.
Phó Vãn cầm lên bốn gói mì, cô xé bao bì của chúng rồi để vắt mì cùng các gói gia vị vào trong bát, đổ nước sôi lên rồi đậy nắp.
Chỉ cần chờ ba phút, ba bát mì Khang sư phụ vô cùng hấp dẫn liền ra lò!
Hệ thống mỹ thực trực tiếp bị làm cho choáng váng: [… Mì gói?]
Phó Vãn bình tĩnh: “Ừ.”
Hệ thống mỹ thực không thể tưởng tượng nổi: [Tại sao lại là mì gói? Cô mua thùng mì này không phải để cho Đoàn Đoàn ăn sao?]
Phó Vãn nhắc lại: “Tôi không phải mẹ kế.”
Mỗi ngày cho con trai ăn loại đồ không có tí dinh dưỡng gì như mì gói, đây là hành vi của mẹ kế.
Nhưng thực khách cũng là cơm áo gạo tiền mà!
Hệ thống thét chói tai, nó cảm thấy sắp hỏng mất: [Như này sao có thể gọi là “làm món ăn ngon”?! “Làm” cơ mà!]
Thần sắc của Phó Vãn vẫn bình tĩnh đến cực điểm: “Tôi tự tay đổ nước còn rắc gia vị, sao không được gọi là “làm”?
Hệ thống mỹ thực: […]
Ba người nhà họ Triệu thấy thế cũng phát ngốc, Triệu Dương trực tiếp đập trán, thốt lên: “Tôi còn đang hỏi sao thực đơn này lại nhìn quen thuộc như thế mà!”
Món ăn này còn không phải là món mì kinh điển Khang sư phụ sao?
Làm gì có ai thèm ngồi ở chỗ chim không thèm ỉa này lúc nửa đêm để ăn mì gói chứ? Trong lòng Triệu Dương âm thầm chửi bậy.
Triệu Côn Minh rất rõ tính tình của em trai mình, anh ấy trừng mắt nhìn Triệu Dương: “Em thì biết cái gì? Hiện giờ đang rất lưu hành bán mì gói! Rất nhiều người trẻ tuổi kiếm tiền dựa vào mì gói đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)