Đoàn Đoàn cầm chìa khoá tới cửa nhà mở cửa trước, Phó Vãn tránh đi Dương Chấn Vinh, cầm theo đồ bước vào cửa.
Dương Chấn Vinh nhìn Phó Vãn mặt không đỏ hô hấp không loạn, ngay cả một giọt mồ hôi đều không có, anh ấy không nghĩ tới sức lực của Phó Vãn lại lớn như vậy.
Dương Chấn Vinh chỉ đành đứng ở ngoài cửa nói với Phó Vãn: “Tiểu Phó, quán ăn mà cô nói với tôi hôm qua tôi tìm được rồi, chính là chiếc xe đẩy mà hồi còn sống bà Vương hay dùng.”
Phó Vãn không chút ngạc nhiên nào, cô quay đầu lại nói một tiếng cảm ơn, ánh mắt cô không rời nhìn chằm chằm Dương Chấn Vinh, Dương Chấn Vinh bị nhìn đến phát ngượng.
Bỗng nhiên Phó Vãn mở miệng: “Anh Dương, gần nhất đừng để cho Đoá Đoá tiếp xúc với con thỏ.”
Dương Chấn Vinh không hiểu ý của Phó Vãn lắm, con gái anh ấy thích nhất là thỏ con, ngay đến dây buộc tóc cũng là hình thỏ.
Dương Chấn Vinh không để trong lòng lắm, nói chuyện vừa rồi có ba người tới tìm Phó Vãn cho cô.
Phó Vãn cũng không ngoài ý muốn gật đầu.
“Mẹ, đêm nay chúng ta thật sự muốn đến quán có cây hoè già kiếm tiền sao?” Đoàn Đoàn sửa sang lại những vật dụng hàng ngày vừa mua về thật tốt, cậu bé xoa xoa tay nhỏ đầy mồ hôi, khuôn mặt be bé nhìn Phó Vãn vô cùng lo âu.
Phó Vãn sửa lại cho đúng: “Là mẹ đi trang trí quán.”
Đoàn Đoàn nghĩ đến anh trai mặt đầy m.á.u ngồi xổm ở dưới cây hoè già, cậu bé sợ anh trai đó sẽ dọa đến mẹ.
Tựa như Thu Thu rõ ràng là đứa trẻ tốt, lại thường xuyên dọa nhân viên công tác của viện phúc lợi.
“Con cũng muốn cùng mẹ đi trang trí quán xe, Đoàn Đoàn sẽ giúp mẹ kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền.” Đoàn Đoàn lập tức nói.
Phó Vãn không cự tuyệt: “Cũng được.”
Thời gian càng muộn, sắc trời bên ngoài càng thêm tối đen.
Tới 10 rưỡi đêm, Phó Vãn dắt theo Đoàn Đoàn xuống lầu chuẩn xác tìm được chiếc xe đẩy đồ ăn vặt của bà Vương lúc còn sống, bà Vương rất yêu quý quán xe này nên giữ gìn vô cùng cẩn thận.
Hệ thống mỹ thực nhìn Phó Vãn thoải mái đẩy quán xe chở đồ ăn vặt ra khỏi tiểu khu, nó càng thêm hoài nghi: [Ký chủ, vì sao cô mở đồ ăn vặt vỉa hè vào nửa đêm?]
Nó cũng từng trói định không ít ký chủ bán đồ ăn khuya, nhưng hệ thống vẫn cứ thấy kỳ quái. Chẳng sợ ký chủ khác bán đồ ăn khuya nhưng cũng sẽ đi bán muộn nhất là 6 giờ, ai lại đến tận 10 rưỡi đêm mới chuẩn bị đi bán như Phó Vãn? Chờ chính thức bày trí xong không phải là 11 giờ đêm rồi sao?
Phó Vãn không chút để bụng: “Tránh bị quản lý, không được sao?”
Phó Vãn và Đoàn Đoàn một lớn một nhỏ đẩy xe đi vào dưới gốc hòe già cách tiểu khu không xa, ánh đèn đường mờ nhạt hai bên đường cái vinh dự đảm nhận làm công cụ chiếu sáng.
Đoàn Đoàn dời mắt khỏi anh trai trẻ tuổi mặt đầy m.á.u dưới tàng cây hoè, khuôn mặt nhỏ đầy mong chờ nhìn Phó Vãn, cất giọng trẻ con hỏi: “Mẹ ơi, Đoàn Đoàn có thể giúp mẹ làm việc gì ạ?”
Phó Vãn kêu cậu bé đừng gấp gáp, cô lấy ra một tờ giấy trắng, dùng bút nước viết thực đơn món ăn đêm nay ---
"Bò kho”, “Dưa chua”. “Gà hầm nấm hương” và “Mì cay thịt bò”.
Đoàn Đoàn mặt đầy sùng bái, thì ra mẹ làm được nhiều mì sợi như vậy!
Hệ thống mỹ thực: [… Sao tên của món mì này lại quen thuộc như vậy?]
[Đinh, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ sơ cấp “mở một quán mỹ thực”, đạt được nguyên liệu nấu ăn 5 sao, khen thưởng đã được phát đến tủ lạnh nhà ký chủ.]
Hệ thống mỹ thực vô cùng khiếp sợ, hiệu suất của vị ký chủ Phó Vãn này thế mà cao thái quá như vậy? Ngày hôm qua tuyên bố nhiệm vụ đầu tiên, đêm nay đã hoàn thành rồi.
Rất nhanh hệ thống mỹ thực tuyên bố nhiệm vụ mới: [Đinh, chúc mừng ký chủ kích hoạt nhiệm vụ - “Đạt được khen ngợi của năm thực khách”, nhiệm vụ khen thưởng: đồ làm bếp sơ cấp 1 sao, giới hạn thời gian: trong vòng một ngày.]
Ánh mắt Phó Vãn khẽ nhúc nhích, năm vị thực khách?
Đoàn Đoàn thấy người đi đường không có ý định đến nếm thử món ăn, cậu bé không khỏi có chút sốt ruột.
Một chiếc xe hơi màu đen từ phía tiểu khu đi lại đây, càng tới gần quán xe mỹ thực thì tốc độ càng chậm.
Triệu Dương ngồi trên xe trợn tròn mắt, xuyên qua cửa kính xe nhìn thấy một bạn nhỏ ngồi ở trên ghế, đúng thật là Đoàn Đoàn.
Cô gái đứng ở trước xe đẩy thức ăn bên cạnh thằng bé còn không phải là Phó Vãn mà bọn họ tìm suốt ngày hôm nay sao?
Vị khách thứ nhất, đến.
Còn mang theo vị khách thứ hai, vị khách thứ ba.
Hệ thống mỹ thực nhìn hành động của Phó Vãn, suýt nữa thì bật khóc, sau khi Phó Vãn và Đoàn Đoàn từ chợ bán sỉ trở về nhà, cô liền không bước ra khỏi phòng nửa bước, càng miễn bàn tới việc buổi chiều đi chợ mua nguyên liệu nấu ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
