Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỹ thực nhãi con huyền học thân mụ xuyên về rồi Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Có điều có thể kiếm được hay không còn phải xem vị trí quán ăn, nhu cầu của khách hàng, sách lược đẩy mạnh tiêu thụ, tuy nhiên mấy lời này Triệu Côn Minh không dám nói ra.

Rất nhanh mì ăn liền đã pha xong, Triệu Dương chủ động đi tới để ba bát mì lên bàn nhỏ, mùi thơm của mì gói rất câu người, có điều ăn vào trong miệng rồi thì cũng chỉ có thế.

Triệu Dương ăn từng ngụm mì gói, bớt thời gian hỏi: “Đầu bếp Phó, vì sao nhà chúng tôi mãi không thể liên lạc được với cô vậy? Có phải số di động cô điền ở viện phúc lợi bị sai rồi, chúng tôi gọi không được, hôm nay chúng tôi cũng đến nhà cô luôn, nhưng gõ cửa rất nhiều lần mà vẫn không thấy ai ra mở.”

Từ sau khi về nhà Đoàn Đoàn căn bản không nghe được tiếng đập cửa nào, cậu bé khó hiểu hỏi lại: “Cháu và mẹ vẫn luôn ở nhà mà.”

Ánh mắt của mấy người nhà họ Triệu khẽ biến, sao có thể?

Bọn họ không chỉ gõ cửa phòng Phó Vãn hơn năm lần, còn cố ý xuống lầu nhìn qua cửa sổ phòng của cô, đến tận đêm mà căn phòng ngay cả một ánh đèn cũng không có, giống như hai người chưa trở về nhà vậy!

Có ai nửa đêm đến cái đèn cũng không bật?

Kết quả là bọn họ vẫn luôn ở nhà?

Động tác liền mạch lưu loát, không có chút đau lòng.

Hệ thống mỹ thực chấn động: [… Thực khách này rất hào phóng.]

Phó Vãn vừa cầm điện thoại lên đã thấy thông báo tin nhắn mới nhất. A, di động của cô có thể gọi điện thoại, cũng có thể lên mạng rồi.

Triệu Côn Minh thành thạo ăn xong mì gói, vẻ mặt trịnh trọng hỏi: “Phó đại… đầu bếp, cô nói xem, tình huống của nhà chúng tôi rốt cuộc là như thế nào?”

Nếu không phải sự tình quá mức quỷ dị, Triệu Côn Minh sẽ kiên quyết đòi báo cảnh sát rồi. Lý Mỹ Phượng ăn hơn phân nửa cũng không còn tâm trạng mà ăn tiếp, buông đũa xuống, chờ Phó Vãn trả lời.

Còn Triệu Dương? Mãi lúc lâu sau cậu ấy mới ăn xong.

Phó Vãn lời ít ý nhiều mà nói: “Mượn tử.”

Triệu Côn Minh lăn lê bò toài ở thương trường nhiều năm, đã nghe qua rất nhiều loại thủ đoạn như trộm sửa phong thuỷ của đối thủ, lặng lẽ tưới c.h.ế.t cây phát tài của đối thủ,nhưng mà… trong nháy mắt anh ấy đã trở nên cẩn thận hơn: “Mượn tử?”

Triệu Côn Minh chưa gặp qua nhưng cũng từng nghe nói đến, mượn vận khí của người khác làm cho chính mình phú quý, phát đạt.

Nhưng… Việc làm ăn của nhà họ Triệu bọn họ vẫn luôn không tồi, ở Ninh Thành tuyệt đối có thể được gọi là hào môn thế gia.

Triệu Dương lập tức suy đoán: “Chẳng lẽ nhà họ Triệu chúng ta vốn có thể trở thành nhà giàu số một cả nước, kết quả bị người ta mượn vận khí, nên tôi chỉ có thể làm một phú nhị đại nho nhỏ?”

Này có khác gì là cướp của đâu? Cắt đứt đường tiền tài giống như g.i.ế.t cha g.i.ế.t mẹ vậy! Triệu Dương thiếu chút nữa dậm chân, chuyện này không thể nhẫn nhịn được mà!

Ánh mắt của Lý Mỹ Phượng hơi loé, cô ấy không quá tin tưởng hỏi lại: “Có phải “dựng” trong ý của cô là “mang thai”?”

Phó Vãn gật đầu.

Trong nháy mắt hô hấp của Lý Mỹ Phượng dồn dập lên, bàn tay tinh tế bám chặt lấy bàn ăn nhỏ, ánh mắt sáng quắc nhìn Phó Vãn, vội vàng hỏi: “Phó đại sư, cho nên thực ra tôi có thể mang thai? Chỉ là bị mượn đi rồi?”

“Gọi tôi là đầu bếp”, Phó Vãn nhìn chằm chằm tướng tá của Lý Mỹ Phượng, nói, “Số mệnh của cô vốn là không có con trai.”

Bốn chữ “mệnh không có con” trực tiếp dập tắt niềm hy vọng mới bùng lên của Lý Mỹ Phượng, ánh mắt của người phụ nữ này lập tức ảm đạm xuống.

Trong lòng Triệu Côn Minh thở dài, anh ấy vỗ vỗ bả vai của vợ mình, không tiếng động mà an ủi.

Triệu Dương cũng khuyên nhủ: “Chị dâu, con cháu đều có phúc của con cháu, không có con cháu thì tự mình hưởng phúc. Nếu chị sinh ra một đứa giống như em, sớm muộn gì cũng làm chị tức chết.”

Đoàn Đoàn tiến lên giơ bàn tay nhỏ ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay của Lý Mỹ Phượng, cậu bé chưa từng hối hận khi đi theo mẹ, nhưng cậu vẫn có chút lo lắng cho cô Lý.

Cô Lý là một người vô cùng thích trẻ con.

Lý Mỹ Phượng thấy gương mặt mập mạp trẻ con của Đoàn Đoàn tràn đầy vẻ quan tâm, trong lòng cô ấy vừa hâm mộ lại vừa thấy ấm áp.

“Chữ ‘tử’ mà tôi nói ở đây, là ‘nhi tử’, con trai.” Phó Vãn bổ sung.

Thay đổi này quá đột ngột!

Số mệnh không có con trai… Hai vợ chồng đồng thời đứng lên, ánh mắt yên tĩnh nhìn Phó Vãn.

Nói cách khác, số mệnh của bọn họ sẽ có con gái?

Con gái rất tốt mà, thời buổi này làm gì có ai không muốn có một tiểu áo bông ấm áp, tri kỉ ? Hơn nữa hiện giờ mấy hào môn thế gia có rất nhiều gia đình sinh con đầu lòng là con gái.

Mấy năm trước chuyện náo loạn nhất của giới thượng lưu ở Ninh Thành, còn không phải là chuyện hai vợ chồng ông chủ của Phúc Mãn Lâu vì con gái mình mà không tiếc đắc tội toàn bộ nhà họ Thẩm sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc