Khuôn mặt điển trai của cậu ấy lập tức biến sắc, dạ dày bỗng nhiên như có sông cuộn biển gầm, cậu ấy không nhịn được nữa, khom lưng nôn khan một trận, như thể hận không thể nôn cả mật xanh mật vàng ra.
“Oẹ---“
Cậu ấy đã ăn cái quỷ gì vậy?!
Chuyện lớn như việc đào ra sáu túi xác c.h.ế.t trẻ con ở ngay trong vườn nhà mình không có khả năng giấu nổi nữ chủ nhân, sau khi Lý Mỹ Phượng biết được liền lập tức chạy tới, cô ấy nhìn thấy sáu bao nilon màu trắng nằm đầy đất, trong nháy mắt không khống chế được mà rơi lệ.
Người muốn sinh thì không sinh được, kẻ không muốn có con thì lại liên tục có hết đứa này tới đứa kia, rồi lại tước đoạt quyền được tồn tại của chúng, khiến chúng không thể đi vào cuộc đời này.
Triệu Côn Minh đỡ lấy vợ, sắc mặt anh ấy vô cùng khó coi, nói: “Chuyện này nhất định phải báo cảnh sát.”
Lý Mỹ Phượng bỗng nhiên hỏi: “Nhưng vì cớ gì xác mấy em bé này lại không bị phân huỷ?”
Vấn đề này vừa đặt ra, rõ ràng lúc này thời tiết gần 40 độ cực nóng, mọi người ở dưới giàn nho lại như rơi vào hầm băng.
Hiện tại nóng bức như thế này, những thai nhi đó đáng lẽ phải bị hư thối đầy giòi bọ rồi, nhưng từng cái chân cái tay đều còn nguyên vẹn, không hề có dấu hiệu bị phân hủy, quả thật là quá mức quỷ dị.
Triệu Dương giống như mèo bị dẫm phải đuôi, cậu ấy duỗi tay bắt lấy ống tay áo của Triệu Côn Minh, cấp bách mà nói thêm: “Anh...Anh... em vừa rồi còn thấy một trong số những thai nhi này trừng mắt với em! Thật đó!”
Lúc này lưng của Triệu Côn Minh đã bị mồ hôi lạnh làm ướt một mảng, anh ấy banh mặt phẫn nộ quát: “Đừng nói bậy! Nhất định là em bị cảm nắng choáng váng rồi!”
Thai nhi đã c.h.ế.t sao có thể mở mắt được?
Triệu Dương như kiến bò trên chảo nóng, cậu ấy vội vã chuẩn bị chứng minh thì phía sau bỗng truyền đến âm thanh do dự của lão quản gia: “Tôi… tôi hình như cũng nhìn thấy…”
Trong nháy mắt, bốn phía đều hoàn toàn tĩnh lặng.
Nếu chỉ một mình Triệu Dương nhìn thấy thì có thể nói đó là ảo giác, nhưng nếu cả quản gia cũng thấy thì…
Buổi đêm ngày hôm đó, cả nhà không một ai có thể ngủ ngon.
Triệu Dương lại còn nằm mơ thấy ác mộng, trong mộng tất cả đều là trẻ con cười khanh khách vô cùng quái dị.
Chờ cậu ấy tỉnh lại đã mồ hôi lạnh đầy người, cậu ấy tính đi tắm rửa một cái nhưng vừa mới xốc chăn lên đã thấy một bên cổ chân bị xanh tím một vòng, như là bị ai dùng tay bóp.
Triệu Dương hốt hoảng nhớ lại, hình như cậu ấy từng dùng cái chân này đá túi thi thể…
“A----!!”
Sáng sớm tinh mơ, Triệu Dương giống như quỷ khóc sói gào chạy vọt tới phòng ngủ của hai vợ chồng Triệu Côn Minh. Hai người bọn họ đã sớm rời giường, thần sắc của Lỹ Mỹ Phượng thoạt nhìn không được tốt lắm.
Triệu Côn Minh đang đứng ở ban công cầm di động gọi điện thoại cho ai đó, bên trong điện thoại truyền đến âm thanh nhắc nhở “Cuộc gọi của quý khách đã kết thúc”.
Nhìn đến phòng thuê mà Phó Vãn cùng Đoàn Đoàn ở không thấy nơi nào có thể trồng nho, mấy người Triệu Dương càng xác định nhất định là Phó Vãn đã biết cái gì đó.
Ba người chờ một lúc, đành phải tính toán rời đi trước.
Vừa đi đến đầu cầu thang, bọn họ suýt nữa va phải Dương Chấn Vinh đang quay về nhà.
Dương Chấn Vinh bán thịt heo ở chợ thức ăn, mỗi sáng hơn 4 giờ là phải rời giường đến lò mổ nhập hàng, hôm nào vận may tốt thì chưa đến giữa trưa anh ấy đã bán hết thịt có thể trở về nhà.
Hôm nay anh ấy buôn bán khá tốt.
Lý Mỹ Phượng nhanh chóng chạy tới hỏi Dương Chấn Vinh một câu: “Chào anh, tôi muốn hỏi một chút có phải Phó Vãn ở tầng này không?”
Dương Chấn Vinh đánh giá ba người bọn họ, thấy bọn họ mặc quần áo sang trọng không giống như người xấu liền gật đầu: “Đúng vậy, mấy người có việc gì sao?”
Bọn họ không tiện nói rõ ra đành phải rời đi.
Họ chỉ cần biết được đúng là Phó Vãn ở nơi này là đủ rồi.
Người của nhà họ Triệu chân trước vừa đi, Dương Chấn Vinh liền xuyên qua cửa sổ phòng bếp nhìn thấy Phó Vãn mang theo bao lớn bao nhỏ cùng Đoàn Đoàn trở về, anh ấy nhanh chóng chạy tới mở cửa: “Tiểu Phó, tôi giúp cô cầm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


