Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỹ thực nhãi con huyền học thân mụ xuyên về rồi Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Ba mẹ bạn cậu ấy khóc đến đứt từng khúc ruột, cậu ấy nhìn tình trạng thảm hại này cũng trầm mặc hồi lâu.

Triệu Côn Minh đỡ Lý Mỹ Phượng lên lầu nghỉ ngơi, Triệu Dương ngồi ở phòng khách mát mẻ, cậu ấy đá rơi dép lê trên chân, không chút để ý tới hình tượng mà gác chân lên chiếc ghế sô pha bọc da chất lượng cao.

Dì bảo mẫu bê một mâm nho tím đến, mấy quả nho béo tròn kề sát nhau nhìn mười phần no bụng, bên trên còn dính chút nước, trông có vẻ càng mới lạ.

Triệu Dương nhét quả tiếp theo vào miệng, quả nho bị cắn ứa ra nước ngọt ngào vô cùng, môi răng cậu ấy đều tràn ngập vị thơm ngon của nho, cậu ấy phun hạt ra, khen ngợi: “Ngọt thật đấy!”

Không nghĩ tới ông anh của cậu còn rất có thiên phú trên phương diện trồng cây quả đấy.

Nho này là Triệu Côn Minh trồng cho vợ mình, họ đợi giàn nho này ba năm, năm nay cuối cùng cũng ra quả.

Bởi vì vừa ngon vừa ngọt, Triệu Dương liền ngồi một chỗ ăn liên tục, no đến nấc lên vài cái.

Thấy Triệu Côn Minh bước từ trên lầu xuống, Triệu Dương bĩu môi nhỏ giọng hỏi: “Chị dâu vẫn còn đau lòng à?”

Triệu Côn Minh thở dài: “Vừa rồi mới khóc ở trên lầu xong, sau đó thì ngủ rồi.”

Triệu Dương nhìn ra Triệu Côn Minh đang chuẩn bị vào thư phòng xử lý công vụ, cậu ấy bỗng nhiên nhớ tới Phó Vãn từng nói với mình, nhờ cậu ấy lấy cho cô vài loại dây nho.

Cậu ấy dẫn theo quản gia đi vào hoa viên, phía trên hành lang gỗ dài màu trắng được đặc chế là một loạt dây nho leo bám vào, những quả nho màu đỏ tím to tròn nặng trĩu ở phía trước, ánh nắng mặt trời xuyên qua những tán lá rơi xuống trên thân của đám nho mọng mướt.

Triệu Dương nuốt nước miếng, cậu ấy lại muốn hái một chùm để ăn tiếp.

"Báo tuyết, sao mày vào đây rồi?” Quản gia nhìn chằm chằm con Samoyed cách đó không xa, quát lớn.

Một con Samoyed có bộ lông màu tuyết trắng, thân hình to béo cong m.ô.n.g lên, hai chân trước điên cuồng đào hố ở một gốc nho.

Đất bị con Samoyed này đào lên bay bụi tứ tung, có vài hạt còn dính lên trên lông của nó, nhìn qua vô cùng bẩn thỉu.

Khuôn viên trồng nho trong nhà không cho chó chạy vào, bởi vì người nhà họ Triệu lo Báo Tuyết sẽ ăn nhầm quả nho.

Triệu Dương lập tức tiến lên muốn xốc báo tuyết thả ra ngoài, nhưng chưa tới gần cậu ấy đã ngửi thấy một mùi hôi thối vô cùng nồng đậm.

Như thể là, ở dưới nhiệt độ 40 độ cực nóng, hàng trăm hàng ngàn con chuột c.h.ế.t bốc ra mùi tanh tưởi, trong đó còn kèm theo một mùi chua thối nát.

Đột nhiên, thai nhi vốn đã c.h.ế.t kia trợn trừng hai mắt.

Không có đồng tử, đen nhánh vô cùng quỷ dị.

“A!” Triệu Dương thét lên một tiếng chói tai, cậu ấy sợ tới mức ngã đập m.ô.n.g xuống đất, trong nháy mắt áo trắng của cậu bị thấm đẫm mồ hôi.

Trợn mắt?

Triệu Dương run run nhìn lại lần nữa, cái thai c.h.ế.t kia vẫn còn nằm nguyên trong bao nilon, đôi mắt nhắm chặt như đang yên giấc.

“Tiểu Dương, cậu không sao chứ?”

Quản gia nhanh chóng tiến lên đỡ lấy Triệu Dương, gọi điện thoại báo cho Triệu Côn Minh đang làm việc ở thư phòng.

Triệu Côn Minh làm gì còn ngồi nổi nữa? Anh ấy chạy tới nhìn kĩ thứ đồ trong bao nilon, lại nhìn em trai mình ở bên cạnh sắp bi hù c.h.ế.t đến nơi rồi, Triệu Côn Minh cắn răng nói: “Đào…Tất cả chỗ đất này, đào hết lên cho tôi!”

Rõ ràng đang là ban ngày, ánh mặt trời chói chang vậy mà bọn họ đều lạnh run người, một màn trước mắt này quá mức quỷ dị.

Triệu Côn Minh lăn lộn ở thương trường người lừa ta gạt nhiều năm, cũng chưa bao giờ gặp qua loại chuyện này, sắc mặt anh ấy xanh mét nhìn chằm chằm Triệu Dương: “Sao em phát hiện ra cái này?”

Triệu Dương vội nói: “Là mẹ ruột của Đoàn Đoàn, chính là Phó nữ sĩ ấy, cô ấy nhờ em nhổ hộ cho cô ấy mấy loại dây nho.”

Đồng tử Triệu Côn Minh co lại, âm thanh hồn hậu bỗng nhiên cao lên: “Làm sao cô ấy biết được nhà chúng ta có trồng nho?”

Hai anh em hai mặt nhìn nhau, hàn ý từ lòng bàn chân dọc theo mạch m.á.u khắp cơ thể xông thẳng lên đỉnh đầu.

Ban đầu khi Phó Vãn nói về chuyện hái dây nho với Triệu Dương, Triệu Dương cũng không cảm thấy có gì không đúng, cậu ấy chỉ nghĩ là Đoàn Đoàn kể lại với cô, rốt cuộc Đoàn Đoàn tiếp xúc với anh chị của cậu ấy rất nhiều lần, nói không chừng là do anh trai chị dâu vì muốn dỗ trẻ nhỏ mà khoe trong nhà trồng rất nhiều nho.

Mà hiện giờ---

Nếu trước nay Triệu Côn Minh chưa từng nói gì với Đoàn Đoàn, Phó Vãn làm sao mà biết được?

Triệu Dương nhìn những cái xác nhỏ bé bốc mùi nằm la liệt trên đất, trong đầu hiện ra thân ảnh thanh lệ thuần tịnh của Phó Vãn, cô từng nói phân bón của đám nho nhà cậu ấy không tồi.

Triệu Dương bỗng chốc nhớ tới việc vừa nãy mình ăn liên tục một chuỗi nho, quả nho ngọt như vậy, to như vậy không ngờ đều bị nuôi dưỡng bằng loại phân bón này…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc