Hương gạo dần tỏa ra. Đó là mùi thơm ngọt ngào mộc mạc nhất của ngũ cốc, quyện cùng hơi nước, lan tỏa khắp gian bếp. Tô Mạt mở nắp nồi đất ra xem thử, hạt gạo đã hơi nở, nước chuyển sang màu trắng sữa.
"Được rồi, bây giờ đậy nắp lại, chỉ để hé một khe hở." Nàng gác chiếc muôi gỗ lên miệng nồi, đậy nắp nghiêng lên trên, "Như vậy hơi nước có thể từ từ bốc hơi, cháo sẽ ngày càng đặc, nhưng không bị trào ra ngoài."
Tranh thủ lúc nấu cháo, Tô Mạt bắt đầu chuẩn bị đồ ăn kèm. Gừng thái sợi thật mảnh - gừng có thể khử mùi tanh và tính hàn của cá, nhưng có người không thích ăn phải miếng gừng, thái sợi sẽ dễ gắp ra. Hành chỉ dùng phần lá xanh, thái thành từng khoanh nhỏ.
Nàng lại vớt từ trong vại sành góc tường ra một nhúm củ cải khô nhà tự muối, thái hạt lựu. Củ cải khô này là tay nghề của Chu Vân Nương, dùng củ cải mùa thu phơi khô, ướp muối, đường, ngũ vị hương, mặn mặn ngọt ngọt, giòn sần sật rất đưa cơm.
"Đúng rồi, tóp mỡ của cha còn không ạ? Hôm qua nữ nhi thắng một ít còn lại không nhiều lắm."
"Còn, hôm kia thắng, để trong tủ bát ấy."
Mắt Tô Mạt sáng lên. Nàng lấy ra một đĩa nhỏ tóp mỡ vàng ươm giòn rụm, dùng sống dao giã nát thành hạt to. Tóp mỡ là món mặn của nhà nghèo, rắc lên mặt cháo, gặp nóng tan ra một nửa, có thể tăng thêm một tầng hương vị béo ngậy.
Khoảng hai khắc đồng hồ sau, từ mép nắp nồi đất tràn ra hương gạo nồng đậm. Tô Mạt mở nắp ra, chỉ thấy nước cháo đã đặc lại, trên bề mặt nổi lên một lớp "váng cháo" mịn màng - đây là tinh hoa của gạo, bổ dưỡng nhất.
"Có thể cho cá thái lát vào rồi."
Nàng trút từng lát cá đã ướp vào nồi cháo đang sôi sùng sục, động tác phải nhanh và nhẹ, cá thái lát vừa vào cháo liền đổi màu, từ trong suốt chuyển sang trắng sữa. Dùng đũa khẽ gạt cho tơi ra, tránh bị dính vào nhau.
"Cá thái lát không được nấu lâu, tối đa đếm đến mười." Tô Mạt thầm đếm trong lòng, đếm đến tám thì cho tôm nõn vào. Tôm nõn chín nhanh hơn, cuộn tròn lại chuyển sang màu đỏ là được.
Cuối cùng thả mấy con tôm nguyên con vào, nấu thêm một lát, thân tôm đỏ au như hổ phách.
Rắc gừng sợi, hành hoa, củ cải khô thái hạt lựu.
"Nương, lấy bát ra đây!"
Chu Vân Nương đã nhìn đến ngẩn ngơ, nghe vậy vội vàng lấy ra bốn chiếc bát sứ thô to. Tô Mạt dùng muôi gỗ múc cháo, trước tiên múc phần cháo nền, sau đó rải cá thái lát và tôm nõn lên, cuối cùng đặt con tôm nguyên con lên trên cùng, mỗi bát một con, điểm xuyết đỏ xanh, vô cùng đẹp mắt.
Nét bút điểm nhãn cuối cùng: rỏ vài giọt dầu mè, rắc một nhúm tóp mỡ vụn.
"Cha, nương, nếm thử xem." Tô Mạt bưng ra hai bát, bản thân cũng bưng một bát.
"Đây... đây là cháo sao?" Chu Vân Nương lại múc một thìa, lần này nhìn kỹ. Cháo màu trắng sữa, váng cháo nổi trên mặt, cá thái lát như bạch ngọc, tôm nõn tựa thủy tinh hồng, hành hoa xanh biếc, tôm nguyên con đỏ au. Sắc, hương, vị, không có điểm nào không tinh tế.
Tô Đại Sơn ban đầu chỉ miễn cưỡng nếm thử một miếng, ngay sau đó là miếng thứ hai, miếng thứ ba, tốc độ ngày càng nhanh. Ông ăn cơm mấy chục năm, làm đầu bếp nửa đời người, một bát cháo ngon hay dở, vừa vào miệng là biết ngay.
"Lớp váng cháo này..." Tô Đại Sơn nhìn chằm chằm vào trong bát, "Ta nấu cháo chưa bao giờ có lớp váng cháo dày thế này."
"Cha, lúc nấu cháo có phải cha hay mở nắp ra xem không ạ?" Tô Mạt cười hỏi.
"Đó là đương nhiên, không canh chừng nhỡ bén nồi thì sao?"
"Chính vì hay mở nắp, hơi nóng tản đi mất, nên váng cháo mới không tiết ra được." Tô Mạt giải thích, "Phải làm liền một mạch, đun riu riu bằng lửa nhỏ, để tinh bột trong hạt gạo từ từ tiết ra nước. Giữa chừng nếu mở nắp, nhiệt độ thay đổi đột ngột, váng cháo sẽ rút ngược trở lại."
Tô Đại Sơn ngơ ngẩn nhìn con gái, lại nhìn bát cháo. Hồi lâu sau ông đặt bát xuống, đáy bát sạch bách. Ông nhìn con gái, trong mắt là niềm tự hào không giấu giếm nổi.
Đầu giờ Thìn, nồi cháo cá thái lát đầu tiên đã nấu xong, khối bột đầu tiên cũng đã ủ xong.
Tô Mạt treo một tấm biển gỗ nhỏ ra ngoài cửa, trên đó viết bằng than củi: "Bữa sáng: Mì Dương xuân, ba văn một bát, thêm trứng bốn văn; Cháo cá thái lát, bốn văn một bát."
Trong ánh ban mai mờ ảo, bát mì Dương xuân hôm qua đã khiến mấy vị khách quen thương nhớ, sáng nay thấy còn bày thêm một nồi cháo to bốc khói nghi ngút, đều xúm lại. Lão Lý chắp tay sau lưng, thong thả bước tới, nhìn thấy liền vui vẻ: "Chà, còn có cả cháo nữa! Cho một bát cháo, một bát mì!"
"Tô lão ca, đây là món mới à?" Triệu Tứ, quản sự bến tàu thường hay lui tới, rướn cổ nhìn.
Ngay sau đó, gian sảnh nhỏ bé đã nhanh chóng chật kín người. Mùi thơm của mì Dương xuân, vị tươi ngọt của cháo cá thái lát, lẫn trong không khí ẩm ướt của buổi sớm mai, bay đi rất xa. Người qua đường nhịn không được dừng bước, thò đầu vào nhìn, hít hít mũi, rồi cũng bước vào: "Chưởng quỹ, cho bát mì!" "Cho ta bát cháo nữa!"
Tô Mạt bận rộn trong bếp đến mức chân không chạm đất. Luộc mì, múc cháo, rắc hành hoa, rỏ dầu mè... động tác nhanh mà không rối. Tô Đại Sơn đứng bên cạnh phụ giúp, thấy nàng thực sự bận không xuể, liền tiếp quản việc luộc mì - hôm qua ông đã xem con gái luộc một lần, đã nắm được bí quyết, mì luộc ra, lại cũng đạt được bảy tám phần hỏa hầu.
Chu Vân Nương đi lại thoăn thoắt ở sảnh trước, bưng mì đưa cháo, thu tiền thối tiền, trên mặt luôn nở nụ cười. Nụ cười ấy là nụ cười phát ra từ tận đáy lòng, nụ cười nở mày nở mặt, nụ cười vì chuỗi ngày sắp tới đã có hy vọng.
Tô Đại Sơn trong lúc rảnh rỗi chờ luộc mì, ngẩng đầu nhìn con gái một cái.
Tô Mạt đang dùng chiếc muôi dài nhẹ nhàng khuấy nồi cháo, góc nghiêng mờ ảo trong làn hơi nước, nhưng ánh mắt lại vô cùng chăm chú và sáng ngời. Ánh ban mai từ ngoài cửa sổ chiếu vào, phủ lên người nàng một lớp viền vàng óng ánh.
Sảnh trước, Triệu Tứ múc một thìa, chẳng thèm thổi đã đưa ngay vào miệng, nóng đến mức phải hà hơi liên tục, nhưng lại không nỡ nhổ ra: "Ngon! Ngon thật! Sao cá thái lát này lại mềm thế nhỉ?"
Tôn chưởng quỹ tiệm vải ở bàn bên cạnh cũng gọi một bát, ăn được vài miếng, chợt ngẩng đầu lên: "Chu chưởng quỹ, trong cháo này... có phải cho thêm dầu tôm không?"
Chu Vân Nương có chút bất ngờ - Tôn chưởng quỹ này đúng là người sành ăn. "Vâng, dùng đầu tôm để thắng dầu ạ."
"Thảo nào!" Tôn chưởng quỹ vỗ tay, "Ta từng ăn món tương tự ở phía Nam, nhưng cháo đó mùi tanh nặng, bát cháo này của nhà tẩu lại tươi ngon mà không tanh. Diệu!"
Trong chốc lát, có mấy vị khách đều gọi cháo. Chu Vân Nương thu tiền đến mức luống cuống tay chân, nhưng trên mặt lại cười tươi như hoa - đã bao lâu rồi chưa thấy quán ăn náo nhiệt thế này?
Bên kia đường, Lão Trần bán bánh bao màn thầu thò đầu nhìn nửa ngày, lẩm bẩm: "Tô Ký đang giở trò gì vậy? Sáng sớm ra mà đông người thế?"
Vợ lão kéo lão một cái: "Nhìn cái gì mà nhìn! Mau nhào bột của ông đi! Người ta buôn bán tốt, đỏ mắt à?"
Lão Trần ngượng ngùng rụt đầu lại, trong lòng lại nghĩ: Hay là, sáng mai mình cũng sang nếm thử bát mì Dương xuân kia xem sao? Ngửi mùi thơm thật đấy...
Xa hơn một chút, Trương đồ tể vừa ngủ dậy đẩy cửa sổ ra, ngửi thấy mùi thơm bay trong gió, xoa xoa bụng: "Chà, Tô Ký buổi sáng cũng mở cửa rồi à? Lát nữa thái hai lạng thịt lợn, sang xin bát cháo húp."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)