Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỹ Nhân Xuyên Sách, Tán Tỉnh Nhầm Người Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Lục Thiếu Vũ vốn định đi tìm cô gái lọt vào mắt xanh của mình lúc nãy. Tốt xấu gì cũng phải để cho hắn hỏi tên tuổi, để lại cái phương thức liên lạc đã chứ.

Nhưng hắn tìm kiếm từ phòng bệnh này sang phòng bệnh khác dọc trên hành lang, nhưng dù thế nào cũng không tìm được người.

Mà Diêm Vương sống Lục Yến Lĩnh kia đã quy định là trước sáu giờ hắn phải về đơn vị, thời gian của hắn không còn nhiều lắm.

Đang lúc cúi đầu buồn bực, thì đối tượng xem mắt lần trước mà mẹ hắn giới thiệu lại xuất hiện ở trên hành lang. Vẫn là dáng vẻ con buôn ham hư vinh kia, khiến cho người ta nhìn mà thấy ngứa cả mắt.

Lục Thiếu Vũ coi như mình xui xẻo mà cười một tiếng, sau đó quay người trở về phòng bệnh.

Bà Lục thấy con trai cuối cùng cũng về, liền xách túi đứng dậy, nói với ông cụ Quan: “Chú Quan, chú an tâm nghỉ ngơi dưỡng bệnh, Thiếu Vũ còn phải về bộ đội, chúng cháu xin phép đi trước. Hôm khác sẽ đến thăm chú.”

Quan Chử thấy bọn họ muốn đi, vội vàng đứng dậy: “Để cháu tiễn hai người xuống.”

Quan Chử đưa mẹ con Lục Thiếu Vũ đến cửa thang máy. Lúc chờ thang máy, anh ấy nghe thấy bà Lục nhỏ giọng chất vấn Lục Thiếu Vũ vừa đi đâu.

Lục Thiếu Vũ giống như một vị thiếu gia lưu manh, không kiên nhẫn đút hai tay vào túi, chẳng ư hử một lời nào.

Quan Chử nhìn thấy vậy, không khỏi lắc đầu bật cười.

Nhớ tới Yến Lĩnh thỉnh thoảng lại nhắc tới đứa cháu trai này, cũng là vẻ mặt một lời khó nói hết. Xem ra, nhà họ Lục từ trên xuống dưới không có cách gì với vị tiểu thiếu gia này nhỉ.

Đúng lúc này, thang máy tới.

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Loại duyên phận quanh đi quẩn lại này, cuộc gặp gỡ lãng mạn cỡ này, một tiểu thiếu gia ngây thơ như Lục Thiếu Vũ sao có thể không kích động cho được cơ chứ.

Hắn hắng giọng, còn chưa kịp nghĩ ra một câu chào hỏi vừa hoàn mỹ lại ấn tượng, thì đã bị mẹ đưa tay lên trước nhéo lên cánh tay hắn một phen.

“Đứng đó làm gì, không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi à.”

Không chỉ mỗi con trai, mà ngay cả bà Lục cũng rất sợ em trai của chồng bà ấy.

Chú út kia hoàn toàn kế thừa khí thế của ông cụ ở trên chiến trường năm đó, vừa nghiêm khắc lại lạnh lùng, nói một không nói hai. Nếu anh đã nói Thiếu Vũ phải về đơn vị lúc sáu giờ, thì tuyệt đối không được về trễ một giây. Nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Kết quả là bà Lục mong con trai mình thành rồng thành phường, vội túm lấy cánh tay con trai rồi lại đánh sau lưng nó một cái.

Lục Thiếu Vũ cứ chật vật như vậy, mất hết mặt mũi như thế, cả người trông chẳng khác gì một một con chó bự bị mẹ kéo vào trong thang máy.

Lục Thiếu Vũ: “…”

Mẹ buông con ra đi!

Đó là con dâu tương lai của mẹ đấy, mẹ làm như vậy con mất mặt lắm đó!

Ngay khi hai mẹ con bước vào thang máy, Triệu Nỉ Ca cất bước đi ra ngoài, cũng chẳng thèm liếc nhìn Lục Thiếu Vũ đang hò hét trong câm lặng một cái nào.

Thang máy chỉ dừng lại hai ba giây, sau đó cửa thang máy lại một lần nữa đóng lại.

Lục Thiếu Vũ không cam lòng mà đưa tay ra đẩy cửa thang máy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc