Triệu Nỉ Ca liếc mắt nhìn ấm nước ở trên tủ, có rồi.
Cô đứng dậy xách ấm nước lên: “Con đi lấy nước.”
Ra khỏi phòng bệnh, Triệu Nỉ Ca lập tức đi xuyên qua hành lang dài. Sau khi rót nửa ấm nước ở khu tiếp nước, cô quay người đi về.
Lúc đi qua phòng bệnh VIP, cô lập tức đẩy cửa bước vào.
Bốn người trong phòng bệnh đồng thời ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn cô.
Một người trong số đó chính là người mà mười phút trước còn tới bắt chuyện với Triệu Nỉ Ca.
Nhưng ánh mắt của Triệu Nỉ Ca không hề dừng lại trên người hắn dù chỉ nửa giây - cô trực tiếp bỏ qua hắn, liếc mắt nhìn về phía chàng trai con lai ở phía đối diện kia.
Mặc dù chỉ nhìn thoáng qua, nhưng Triệu Nỉ Ca chắc chắn, người đàn ông con lai kia chính là người vừa mới nói chuyện với tên họ Lục ở trên hành lang.
Sau khi xác định mục tiêu, Triệu Nỉ Ca lập tức làm ra vẻ mặt giật mình, sau đó ngẩng đầu nhìn số phòng. Lúc này, dường như cô mới chợt nhận ra, sau đó ảo não mà xin lỗi: “A! Xin lỗi, tôi đi nhầm phòng!”
Cô luôn miệng nói lời xin lỗi, sau đó mỉm cười lễ phép đi ra ngoài.
Ánh mắt Lục Thiếu Vũ chăm chú nhìn theo bóng lưng rời đi của cô.
Quan Chử cũng ngẩn người, có chút không kịp định thần.
Nhưng bà Lục rất nhanh phản đã phản ứng lại, nhìn về phía ông cụ ở trên giường bệnh, ân cần hỏi: “Ông ơi, không quấy rầy ông chứ.”
Ông cụ hiền lành, xua tay một cách yếu ớt, ý bảo không sao.
Lúc này Lục Thiếu Vũ đột nhiên đứng dậy, nói một câu “Con đi ra ngoài một chút” rồi bước nhanh ra khỏi phòng bệnh.
Nhưng chờ hắn chạy ra khỏi phòng để đuổi theo thì trên hành lang đã không còn bóng dáng của cô gái kia nữa rồi.
*
Ở phòng bệnh bên kia.
Sau khi Đào Vinh lấy kết quả kiểm tra xong, liền chuẩn bị về nhà tắm rửa một chuyến rồi lại đến bệnh viện.
Triệu Nỉ Ca lấy nước xong, khi trở về lại đột nhiên nói: “Đêm nay cứ để con ở lại chăm sóc ba đi.”
Cô vừa nói xong, Đào Vinh và chồng lập tức liếc nhìn nhau, có chút ngạc nhiên.
“Con và Lan Tâm ngày mai còn phải đến đoàn văn công, để mẹ chăm sóc cho ba con cũng được.”
Đào Vinh lo lắng Triệu Nỉ Ca ở lại bệnh viện thì sẽ biết chuyện bọn họ làm giám định ADN, nên không ngừng khuyên cô trở về nghỉ ngơi.
Triệu Lan Tâm ở bên cạnh nghe cả nửa ngày, trong lòng khó chịu.
Cô ta cảm thấy Đào Vinh không nỡ để cho cô con gái ruột Triệu Nỉ Ca của mình vất vả.
Hừ, con ả Triệu Nỉ Ca này.
Bề ngoài thì tỏ ra không quan tâm, thực tế thì chỉ cần có cơ hội biểu hiện trước mặt ba mẹ là sẽ là xum xoe hơn ai hết.
Tuyệt đối không thể để cho Triệu Nỉ Ca đạt mục đích được!
Triệu Lan Tâm lập tức kéo cánh tay Đào Vinh, thân thiết nói: “Mẹ, mẹ về nghỉ ngơi đi. Đêm nay để con và Nỉ Ca ở lại chăm sóc ba cho.”
Đào Vinh do dự, Triệu Quang Huy nháy mắt với bà: “Được rồi, bà về trước đi, ở đây còn có hai cô con gái mà.”
Triệu Nỉ Ca tìm cớ ở lại bệnh viện, rốt cuộc cũng được như ý muốn.
Cô biết Triệu Lan Tâm muốn biểu lộ tấm lòng hiếu hảo ở trước mặt vợ chồng nhà họ Triệu, cho nên rất rộng lượng mà đưa cơ hội này tặng cho cô ta.
Chờ Đào Vinh vừa đi, Triệu Nỉ Ca lập tức nói với Triệu Lan Tâm: “Chị ở đây đi, tôi đi ra ngoài hít thở không khí một chút.”
*
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










