Bà Lục duỗi ngón tay đeo nhẫn đá quý ra, vẻ mặt không chút thay đổi ấn nút đóng cửa lại.
Cửa thang máy “đinh” một tiếng khép lại.
Khuôn mặt đẹp trai u oán đến mức vặn vẹo của Lục Thiếu Vũ hoàn toàn bị ngăn lại.
*
Hành lang yên tĩnh trở lại.
Triệu Nỉ Ca nhìn người đàn ông đứng ở đối diện, cười nói: “Xin lỗi anh, vừa rồi mới đi nhầm phòng bệnh, quấy rầy hai người rồi.”
Quan Chử hơi ngạc nhiên, cũng cười với cô: “Không sao.”
Dựa trên sự quan sát về cách ăn mặc và một số thói quen nhỏ, Triệu Nỉ Ca đoán rằng người đàn ông con lai này chắc hẳn là quanh năm sống ở nước ngoài. Bởi vì trên người anh ta không hề có chút khí chất nào của quân nhân, vả lại khi nói chuyện còn vô thức nói giọng Anh nữa.
Nếu là con lai gốc Hoa, vậy thì nói chuyện thẳng thắn nhiệt tình một chút là được rồi.
“Xin chào, tôi là Triệu Nỉ Ca.”
Triệu Nỉ Ca đưa tay về phía anh ta, nói: “Tôi có thể làm bạn với anh không?”
Ánh mắt của Quan Chử nhìn xuống tay cô, rồi lại ngẩng đầu lên bình tĩnh nhìn cô một cái, trong đôi mắt màu nâu nhạt hiện lên nụ cười rạng rỡ của cô gái xinh đẹp trước mặt.
Mặc dù ở nước ngoài đã quen vô số người đẹp, nhưng Quan Chử cũng không thể không thừa nhận - vị tiểu thư này có vẻ đẹp phương Đông rất cổ điển, động tác uyển chuyển tao nhã đến mức chỉ vài từ đơn giản cũng không thể diễn tả hết sự quyến rũ của cô.
Quan Chử cười, vô cùng lịch sự mà đưa tay ra: “Đương nhiên, đây là vinh hạnh của tôi. Chào cô Triệu, tôi tên là Quan Chử.”
Anh ta tự giới thiệu, Triệu Nỉ Ca cũng thuận thế mà tìm đề tài để trò chuyện tiếp, hỏi người nằm viện là người nào của anh ta.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện phiếm, ngắn ngủi có mấy chục mét hành lang bệnh viện mà bọn họ đã nói từ bệnh tình của người lớn trong nhà đến sở thích cá nhân luôn rồi. Cho tới khi đến trước cửa phòng bệnh của ông cụ Quan, Quan Chử vẫn còn cảm thấy nói chuyện còn chưa đã thèm cho lắm.
“Phòng bệnh của ba tôi ở ngay đó.” Triệu Nỉ Ca nói: “Hai ngày trước ông ấy đi công tác thì gặp phải tai nạn tông vào đuôi xe, may thay không có gì đáng lo ngại, ngày mai là có thể xuất viện rồi.”
Quan Chử nhìn cô, chân thành nói: “Hy vọng ba cô sớm ngày bình phục.”
Triệu Nỉ Ca cười, cũng nhìn lại anh ta: “Cũng hy vọng ông Quan phẫu thuật thành công.”
Quan Chử nhìn vị tiểu thư xinh đẹp lại hào phóng này, trong lòng khẽ động, muốn mời cô đi ăn bữa tối.
Nhưng anh ta lại cảm thấy mở miệng ở nơi này thì không được thích hợp cho lắm.
Dù sao ông nội anh ta cũng sắp phải làm phẫu thuật, ba cô cũng đang nằm viện.
Như thể đoán được suy nghĩ ở trong lòng anh ta, trước khi rời đi, Triệu Nỉ Ca còn hỏi anh ta một câu: “Chờ ông Quan làm phẫu thuật xong, tôi có thể tới thăm ông ấy không?”
Khóe miệng cô khẽ nhếch lên một nụ cười.
Họ Lục, anh không thích bắn thẳng phải không.
Vậy thì ăn thử một chiêu dương đông kích tây của cô đi.
*
Triệu Nỉ Ca trở về phòng bệnh của Triệu Quang Huy, còn chưa vào cửa phòng thì đã bị Triệu Lan Tâm chặn lại.
Triệu Lan Tâm nghi hoặc mà nhìn cô từ trên xuống dưới: "Em vừa đi đâu vậy?"
Triệu Nỉ Ca liếc xéo cô ta: "Liên quan gì đến chị."
Nói xong, cô nghiêng người để đi vào trong phòng, nhưng Triệu Lan Tâm lại bước nhanh lên chặn ở cửa: "Ba ngủ rồi, em đừng quấy rầy ba."
Triệu Nỉ Ca dừng bước, đột nhiên hỏi: "Chị trông một mình có được không đó?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


